Nguyễn Thành Vĩ
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và thiêng liêng. Đó là những hình ảnh, lời nói, cử chỉ quen thuộc đã gắn bó với ta từ thuở ấu thơ, theo ta suốt hành trình trưởng thành. Khi còn bên nhau, ta thường xem sự chăm sóc và hi sinh của người thân là điều hiển nhiên, ít khi dừng lại để trân trọng. Chỉ đến khi họ không còn ở cạnh hoặc có nguy cơ mất đi, những kí ức ấy mới hiện lên rõ ràng, khiến ta vừa ấm áp vừa day dứt. Kí ức về người thân không chỉ giúp con người vơi đi nỗi cô đơn mà còn trở thành điểm tựa tinh thần trong những lúc khó khăn. Chúng nhắc nhở ta phải sống yêu thương hơn, biết quan tâm và chia sẻ nhiều hơn với những người xung quanh. Đồng thời, những kí ức ấy cũng giúp ta nhận ra giá trị của gia đình, của tình thân .
những điều tưởng như giản dị nhưng lại vô cùng bền vững. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại, gìn giữ những kỉ niệm đẹp, để khi ngoảnh lại, ta không phải hối tiếc vì đã từng vô tâm với những người mình yêu thương nhất.
Chi hon hối tiếc vì đã từng vô tâm với mẹ mà không hề nhận ra. Cô nhớ lại chuyện chiếc váy năm xưa, khi mẹ thích nhưng cô lạnh lùng từ chối, không nghĩ rằng đó là niềm vui nhỏ bé mẹ dành cho con. Cô cũng ân hận vì mải mê công việc, không ở bên mẹ lúc cần, để mẹ phải một mình giữa chốn đông người. Những hành động tưởng như rất bình thường, một lời nói thiếu để ý hay một lần thờ ơ, cũng có thể làm người thân buồn lòng rất lâu. Chỉ khi đối diện với mất mát, con người ta mới giật mình nhận ra mình đã vô tâm đến nhường nào.