Huỳnh Đức Phóng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời nhắn nhủ đầy cảm động về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhan đề mang tính chất "thủ tục" nhưng nội dung lại thấm đẫm tình yêu thương, tác giả đã tái hiện một cuộc chuyển giao đặc biệt: không phải là vật chất, mà là tâm hồn và lịch sử. Ông chọn "bàn giao" những gì tinh khôi, đẹp đẽ nhất: từ mùi ngô nướng mùa đông, hương bưởi tháng giêng đến sắc cỏ xanh mùa xuân. Đó là vẻ đẹp của thiên nhiên và tình yêu con người trên "trái đất này". Đáng chú ý, ông chủ động giữ lại những "vất vả", "sương muối", "loạn lạc" cho riêng mình, chỉ để lại cho cháu những gì bình yên nhất. Tuy nhiên, hành trang ông trao đi không chỉ có màu hồng; ông còn trao cả "một chút buồn", "chút cô đơn" và đặc biệt là "câu thơ vững gót làm người". Đó là sự trao gửi về nhân cách, về bản lĩnh sống và lòng trắc ẩn. Qua thể thơ tự do phóng khoáng, bài thơ không chỉ thể hiện tấm lòng bao dung của người đi trước mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm tiếp nối, trân trọng những giá trị tốt đẹp để sống sao cho xứng đáng với những gì được nhận bàn giao. Câu 2: Trong bài thơ "Bàn giao", nhà thơ Vũ Quần Phương đã viết về một cuộc chuyển giao thế hệ đầy cảm động, nơi người đi trước trao lại cho người đi sau không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là bản lĩnh "vững gót làm người". Để nhận lấy và phát huy những giá trị ấy, tuổi trẻ không thể chỉ đứng yên nhìn ngắm. Chúng ta cần dấn thân, cần đi và cần sống hết mình. Bởi lẽ, trải nghiệm chính là chất xúc tác quan trọng nhất để biến một người trẻ tuổi thành một người trưởng thành đúng nghĩa. Trải nghiệm không phải là một khái niệm trừu tượng. Đó là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó tích lũy kiến thức, kỹ năng và bồi đắp tâm hồn. Nếu ví cuộc đời như một cuốn sách thì trải nghiệm chính là hành động lật từng trang để đọc, chứ không chỉ dừng lại ở việc chiêm ngưỡng trang bìa rực rỡ. Đối với người trẻ, trải nghiệm là việc bước ra khỏi "vùng an toàn", rời xa sự bảo bọc của gia đình để đối mặt với thế giới đa chiều ngoài kia. Sự trải nghiệm mang lại cho tuổi trẻ những giá trị vô giá. Trước hết, nó làm giàu vốn sống và mở mang trí tuệ. Có những bài học về lòng nhân ái, về sự khắc nghiệt của cuộc đời hay vẻ đẹp của lao động mà không một trang giáo khoa nào có thể truyền tải hết. Chỉ khi trực tiếp đứng dưới cái nắng gắt của mùa hè trong một chuyến tình nguyện, hay tự mình giải quyết một rắc rối trong công việc đầu đời, ta mới thực sự hiểu giá trị của sức lao động và sự thấu cảm. Hơn thế nữa, trải nghiệm chính là môi trường khắc nghiệt nhưng tuyệt vời để rèn luyện bản lĩnh. Trong bài thơ "Bàn giao", người ông đã giữ lại cho mình những "tháng ngày vất vả", "sương muối" và "loạn lạc". Nhưng ở góc độ thực tế, để người trẻ có thể giữ vững "câu thơ vững gót", họ cũng phải tự mình đi qua những cơn bão của riêng mình. Vấp ngã và thất bại trong lúc trải nghiệm không phải là dấu chấm hết, mà là những nốt trầm cần thiết để bản nhạc trưởng thành thêm sâu sắc. Nó dạy ta cách kiên cường, cách tư duy độc lập và cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của chính mình. Tuy nhiên, trải nghiệm không nhất thiết phải là những chuyến đi xa xôi hay những kế hoạch vĩ đại. Nó có thể bắt đầu từ những điều giản dị nhất: học một kỹ năng mới, lắng nghe tâm sự của một người lạ, hay dám thay đổi một thói quen xấu. Điều quan trọng không phải là chúng ta đi được bao xa, mà là chúng ta đã đọng lại được gì trong tâm hồn. Đáng tiếc thay, hiện nay vẫn còn một bộ phận thanh niên ngại va chạm. Họ chọn cách sống "trong lồng kính", chỉ biết đến thế giới qua màn hình điện thoại hoặc hài lòng với những gì có sẵn. Lối sống thụ động này khiến họ trở nên yếu ớt trước những biến động của cuộc đời. Ngược lại, cũng có những người lầm tưởng trải nghiệm với sự liều lĩnh vô nghĩa, sa đà vào những thú vui độc hại nhân danh việc "thử cho biết". Đó không phải là trải nghiệm, đó là sự tự hủy hoại. Trải nghiệm đích thực phải là quá trình giúp con người ta tốt đẹp hơn, nhân văn hơn. Cuộc đời của mỗi người là một hành trình tự viết nên câu chuyện của chính mình. Tuổi trẻ chính là chương tươi đẹp nhất, đầy rẫy những cơ hội để thử sai và bắt đầu lại. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc. Hãy can đảm nhận lấy "bàn giao" từ thế hệ đi trước và tự mình bồi đắp thêm những trải nghiệm mới. Bởi suy cho cùng, tài sản quý giá nhất của một con người khi về già không phải là tiền bạc, mà là những ký ức sống động về một thời trẻ dũng cảm dấn thân và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Nhân vật người ông bàn giao cho cháu những giá trị tinh thần, vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống bao gồm:Thiên nhiên và hương vị quê hương: Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng bay, tháng giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh dưới gót giày.Con người và tình cảm: Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên Trái đất này.Sự chiêm nghiệm cuộc sống: Một chút buồn, một chút ngậm ngùi, chút cô đơn và cả "câu thơ vững gót làm người". Câu 3: Ở khổ thơ thứ hai, những thứ ông "chẳng bàn giao" bao gồm: tháng ngày vất vả, sương muối đêm bay lạnh mặt người, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi.Người ông không muốn bàn giao những thứ đó vì:Đó là những ký ức đau thương của chiến tranh, loạn lạc và sự lam lũ, cực nhọc mà thế hệ của ông đã phải trải qua.Ông muốn dành cho cháu một cuộc sống hòa bình, ấm no và hạnh phúc, để tâm hồn trẻ thơ không phải vướng bận bởi những u tối, khó khăn của quá khứ. Điều này thể hiện tình yêu thương bao la và trách nhiệm bảo vệ thế hệ sau của người ông. Câu 4: Chỉ ra và phân tích biện pháp điệp ngữ được sử dụng trong bài thơ.Biện pháp: Điệp ngữ từ "bàn giao" (xuất hiện nhiều lần trong bài).Phân tích tác dụng:Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu đều đặn, vừa giống như lời tâm tình, nhắn nhủ, vừa như một thủ tục chuyển giao trang trọng giữa các thế hệ.Về nội dung: Nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và tâm nguyện của thế hệ đi trước (người ông) trong việc truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau (người cháu). Nó khẳng định sự tiếp nối không ngừng của sự sống và tình yêu thương. Câu 5 :Trước những giá trị quý giá và thiêng liêng mà thế hệ cha ông đã dày công gây dựng và bàn giao lại, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc. Đầu tiên, mỗi cá nhân phải có ý thức gìn giữ, bảo vệ những di sản văn hóa và thành quả cách mạng của cha anh. Tiếp theo, không chỉ dừng lại ở việc tiếp nhận, chúng ta cần nỗ lực học tập, rèn luyện để kế thừa và phát triển những giá trị đó trong bối cảnh mới. Sự "bàn giao" này cũng là một lời nhắc nhở về trách nhiệm của người trẻ trong việc xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Bằng hành động cụ thể, chúng ta sẽ chứng minh mình xứng đáng với niềm tin và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Cuối cùng, chính thái độ tích cực này sẽ là cầu nối vững chắc để chúng ta tiếp tục bàn giao những điều tốt đẹp hơn cho thế hệ mai sau.
m(NaCl)=300-220=80. n(NaCl)=80/58,5=1,3675 mol. n(NaOH)=n(NaCl)=1,3675 mol. m(NaOH)=1,3675×40×80%=43,76
Cách bảo vệ vỏ tàu biển khỏi bị ăn mòn: Sơn phủ hoặc mạ kim loại (kẽm, sơn chống gỉ) để cách li thép với nước biển. Gắn kim loại hoạt động mạnh hơn sắt (như Zn, Mg) lên vỏ tàu ---> bảo vệ bằng phương pháp điện hoá
Fe + CuSO4--->FeSO4 + Cu. Fe + Fe2(SO4)3--->3FeSO4. Fe + 2AgNO3--->Fe(NO3)3 +Ag. Fe + Pb(NO3)2--->Fe(NO3)2 + Pb
Gang và thép đều là hợp kim của Fe và C cùng một số nguyên tố khác