Trần Minh Khôi
Giới thiệu về bản thân
Người ta thường bảo “Muốn sang thì bắc cầu Kiều , Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” từ lâu đã trở thành một nét đẹp văn hóa, một sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong tâm hồn mỗi người dân Việt Nam. Riêng với tôi, truyền thống ấy không nằm ở những khẩu hiệu khô khan, mà hiện hữu rõ nét qua một sự việc đầy xúc động mà tôi được chứng kiến trong chuyến về thăm trường cũ vào dịp 20/11 vừa qua.
Hôm ấy là một ngày chớm đông se lạnh. Tôi trở về ngôi trường cấp hai thân thương, nơi có hàng phượng già và những lớp học rêu phong đầy kỷ niệm. Khi đang rảo bước trên hành lang, tôi bắt gặp một nhóm anh chị cựu học sinh, có người tóc đã điểm bạc, có người trông rất phong độ, thành đạt. Họ đang vây quanh thầy giáo cũ của mình, thầy dạy Toán năm xưa của tôi. Thầy bây giờ đã yếu hơn trước, đôi mắt sau cặp kính cận đã mờ đi nhiều, nhưng nụ cười đôn hậu thì vẫn vẹn nguyên như ngày nào.
Sự việc khiến tôi nhớ mãi chính là khoảnh khắc một anh trong nhóm, nghe nói giờ đã là một doanh nhân thành đạt,bước lên phía trước. Anh không tặng thầy những món quà đắt tiền, mà chậm rãi lấy ra từ túi xách một chiếc áo khoác len mới tinh. Anh quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng khoác áo lên vai thầy và khéo léo cài từng chiếc cúc áo như cách một người con chăm sóc cha mình. Anh xúc động nói: “Thầy ơi, ngày xưa thầy đã nhường chiếc áo ấm duy nhất của thầy cho em vào buổi thi học sinh giỏi năm ấy. Nếu không có hơi ấm và sự khích lệ của thầy, đứa trẻ nghèo như em đã không có ngày hôm nay. Giờ đây, cho phép em được sưởi ấm lại đôi vai của thầy.”
Lúc ấy, cả hành lang như lặng đi. Thầy Bình xúc động đến mức đôi môi run run, bàn tay gầy gộc của thầy đặt lên vai người học trò cũ, khẽ gật đầu thay cho lời nói. Những anh chị khác cũng rưng rưng nước mắt, họ vây quanh thầy, cùng ôn lại những kỷ niệm về một thời gian khó nhưng ấm áp tình thầy trò. Đó không chỉ là một món quà, mà là sự tiếp nối của lòng biết ơn, là minh chứng sống động nhất cho đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.
Nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Tôi nhận ra rằng, nghề giáo không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là gieo những hạt mầm nhân cách vào tâm hồn học trò. Sự kính trọng mà các anh chị dành cho thầy không đến từ địa vị hay tiền bạc, mà đến từ sự tri ân chân thành đối với người đã "chèo đò" đưa họ qua sông. Tôi bỗng thấy mình nhỏ bé và tự nhủ phải học tập thật tốt, sống thật tử tế để không phụ lòng mong mỏi của những người thầy, người cô đã và đang dìu dắt mình.
Chuyến đi ấy đã dạy cho tôi một bài học quý giá về giá trị của lòng biết ơn. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” sẽ mãi mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường trưởng thành của mỗi chúng ta. Dù mai này có đi xa đến đâu, đi trên phương tiện gì, chúng ta cũng không bao giờ được phép quên đi bến đò xưa và người thầy cũ,những người đã lặng lẽ dâng hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp trồng người cao quý.
Bằng xe đạp, Lan thong thả đi với con đường quen thuộc ở làng
Ngoài đồng, các bác nông dân đang hăng say gặt lúa
đây nè
Dung dịch là hỗn hợp đồng nhất của hai hay nhiều chất, trong đó chất tan được phân tán đều trong dung môi ở dạng phân tử hoặc ion. Dưới đây là các đặc điểm chính của dung dịch: 1. Đồng nhất Thành phần đồng đều: Các thành phần trong dung dịch được phân bố đều khắp mọi nơi. Khi quan sát bằng mắt thường hoặc kính hiển vi, ta không thể phân biệt được các chất cấu thành.Một pha duy nhất: Tất cả các thành phần tồn tại ở cùng một trạng thái vật lý, có thể là rắn, lỏng hoặc khí. Ví dụ:Dung dịch lỏng: Nước đường (chất rắn hòa tan trong chất lỏng).Dung dịch khí: Không khí (hỗn hợp các khí nitơ, oxy, v.v.).Dung dịch rắn: Hợp kim (đồng thau là hỗn hợp kẽm và đồng). 2. Kích thước hạt nhỏ Hạt siêu nhỏ: Các hạt chất tan trong dung dịch có kích thước cực kỳ nhỏ, thường dưới 1 nanomet (\(1 0^{- 9}\)m). Chúng nhỏ hơn nhiều so với hạt trong huyền phù hoặc chất keo.Không nhìn thấy: Do kích thước quá nhỏ, các hạt chất tan không thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngay cả khi sử dụng kính hiển vi. 3. Trong suốt và không tán xạ ánh sáng Trong suốt: Hầu hết các dung dịch trong suốt, cho ánh sáng đi qua.Không tán xạ ánh sáng: Kích thước hạt quá nhỏ khiến chúng không thể tán xạ chùm tia sáng chiếu qua (không xảy ra hiệu ứng Tyndall), vì vậy đường đi của ánh sáng không thể nhìn thấy được. 4. Bền vững Không tách lớp: Các hạt chất tan không bị lắng xuống đáy khi để yên trong một thời gian dài. Điều này khác với huyền phù, nơi các hạt chất rắn sẽ tách ra khỏi chất lỏng.Ổn định: Cấu trúc của dung dịch không thay đổi theo thời gian. 5. Không thể tách bằng lọc Không thể lọc: Vì các hạt chất tan có kích thước nhỏ hơn cả lỗ lọc, chúng sẽ đi qua giấy lọc cùng với dung môi. Do đó, không thể dùng phương pháp lọc thông thường để tách các thành phần của dung dịch.Phương pháp khác: Để tách chất tan ra khỏi dung môi, cần sử dụng các phương pháp như chưng cất hoặc bay hơi.