Dương Đức Minh
Giới thiệu về bản thân
Cậu bé ấy bị mù. Một hôm, cậu được đưa đến phòng khám của bố tôi. Cậu bị một vết thương nguy hiểm đến đôi chân và cả tính mạng.
Một tuần ba lần, bố tôi cắt bỏ những chỗ bị hoại tử, rồi bôi thuốc, băng bó mà không lấy tiền. Bố rất mong cứu được đôi chân của cậu bé.
Nhưng rồi bố thất bại. Ngày phẫu thuật đến, bố đứng lặng nhìn cơ thể bé nhỏ ấy chìm dần vào giấc ngủ. Rồi bố giở miếng vải phủ chân cậu bé. Trên ống chân gầy gò của cậu, bố nhìn thấy một bức vẽ mà cậu đã mò mẫm vẽ trong bóng tối để tặng bố. Đó là một gương mặt đang mỉm cười, bên cạnh là dòng chữ nguệch ngoạc: “Bác sĩ ơi, hãy mỉm cười!”
Hôm qua em cùng Bố đi siêu thị, trong siêu thị có rất nhiều đồ em cần như bút chì,thước kẻ ... Bố mua cho em chiếc bút chì rất đẹp. Cái bút chì trông đẹp làm sao. Em cảm ơn bố rất nhiều. Em hứa sẽ là con ngoan của bố
Từ hành động của hai chị em bạn nhỏ trong bài, em rút ra bài học là khi mẹ vắng nhà em sẽ thay mẹ làm những việc mà hằng ngày mẹ vẫn làm.
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.