Lê Thị Nhật Vi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Ngôi kể của văn bản trên là ngôi thứ ba
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Điểm nhìn trong đoạn trích này là điểm nhìn bên trong, cụ thể là tập trung vào nhân vật "cô" (Chi-hon).
câu 3
bptt đối lập
Tác dụng:
Nhấn mạnh sự thờ ơ, vô tâm của người con gái (Chi-hon) khi mải mê với sự nghiệp cá nhân, thành công, mà quên đi hoặc không kịp thời quan tâm đến mẹ.
Làm sâu sắc thêm nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi nhận ra sự đối lập cay đắng giữa thành tựu cá nhân và sự mất mát của mẹ.
Góp phần thể hiện thông điệp của tác phẩm: con cái đôi khi quá bận rộn với cuộc sống riêng mà vô tình lãng quên sự hiện diện và sự quan tâm dành cho người
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ
Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của Chi-hon trong tác phẩm là:
Thương yêu, quan tâm con cái: Thể hiện qua việc mẹ dẫn con đi chợ may váy trước khi con lên thành phố, và mong muốn con có được điều tốt đẹp.Nhạy cảm, khao khát cái đẹp, nữ tính (dù phải kìm nén): Thể hiện qua việc mẹ thích chiếc váy xếp nếp nhưng không dám mặc vì hoàn cảnh hoặc vai trò người mẹ quê mùa.
Câu 5: Sự hối tiếc của Chi-hon và suy nghĩ về hành động vô tâm
1. Điều Chi-hon hối tiếc khi nhớ về mẹ
Chi-hon hối tiếc điều quan trọng nhất là đã không làm theo mong muốn của mẹ khi còn có cơ hội, cụ thể là:
Hối tiếc vì đã gạt đi chiếc váy xếp nếp mà mẹ thích và muốn con mặc thử, khiến mẹ buồn.
Hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy đó (hoặc mua chiếc váy đó theo ý mẹ) để mẹ được vui lòng và cảm nhận được khao khát thầm kín của mình qua con gái.
Câu thể hiện sự hối tiếc: “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Ngôi kể của văn bản trên là ngôi thứ ba
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Điểm nhìn trong đoạn trích này là điểm nhìn bên trong, cụ thể là tập trung vào nhân vật "cô" (Chi-hon).
câu 3
bptt đối lập
Tác dụng:
Nhấn mạnh sự thờ ơ, vô tâm của người con gái (Chi-hon) khi mải mê với sự nghiệp cá nhân, thành công, mà quên đi hoặc không kịp thời quan tâm đến mẹ.
Làm sâu sắc thêm nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi nhận ra sự đối lập cay đắng giữa thành tựu cá nhân và sự mất mát của mẹ.
Góp phần thể hiện thông điệp của tác phẩm: con cái đôi khi quá bận rộn với cuộc sống riêng mà vô tình lãng quên sự hiện diện và sự quan tâm dành cho người
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ
Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của Chi-hon trong tác phẩm là:
Thương yêu, quan tâm con cái: Thể hiện qua việc mẹ dẫn con đi chợ may váy trước khi con lên thành phố, và mong muốn con có được điều tốt đẹp.Nhạy cảm, khao khát cái đẹp, nữ tính (dù phải kìm nén): Thể hiện qua việc mẹ thích chiếc váy xếp nếp nhưng không dám mặc vì hoàn cảnh hoặc vai trò người mẹ quê mùa.
Câu 5: Sự hối tiếc của Chi-hon và suy nghĩ về hành động vô tâm
1. Điều Chi-hon hối tiếc khi nhớ về mẹ
Chi-hon hối tiếc điều quan trọng nhất là đã không làm theo mong muốn của mẹ khi còn có cơ hội, cụ thể là:
Hối tiếc vì đã gạt đi chiếc váy xếp nếp mà mẹ thích và muốn con mặc thử, khiến mẹ buồn.
Hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy đó (hoặc mua chiếc váy đó theo ý mẹ) để mẹ được vui lòng và cảm nhận được khao khát thầm kín của mình qua con gái.
Câu thể hiện sự hối tiếc: “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ.