Hoàng Văn Tích
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, nhân vật Chi-hon được khắc họa với diễn biến tâm lý sâu sắc, đầy ám ảnh khi mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon mang tâm trạng bực tức và trách móc, cô chất vấn các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, ngay sau đó là sự sững sờ và day dứt, bởi chính cô cũng đã vô tâm, đến nhiều ngày sau mới hay tin mẹ mất tích. Khi trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon rơi vào trạng thái hoang mang, đau xót và ám ảnh, cô hình dung cảnh mẹ lạc lõng giữa biển người xô đẩy, không ai quan tâm hay xin lỗi. Dòng hồi ức bất chợt ùa về, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy năm xưa, làm nổi bật nỗi ân hận muộn màng vì từng thờ ơ trước tình yêu thương và mong muốn giản dị của mẹ. Từ việc trách người, trách hoàn cảnh, Chi-hon dần chuyển sang tự trách bản thân, ý thức rõ sự xa cách của mình với mẹ khi mải mê công việc và thành công cá nhân. Qua diễn biến tâm lý ấy, tác phẩm gợi nhắc người đọc phải biết yêu thương, quan tâm và chăm sóc cha mẹ trước khi quá muộn.
câu 2
Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Dù thời gian trôi đi, hoàn cảnh thay đổi hay con người trưởng thành, những ký ức ấy vẫn âm thầm tồn tại, nuôi dưỡng tâm hồn và định hình nhân cách của mỗi người.Trước hết, ký ức về những người thân yêu là nguồn cội của yêu thương. Đó có thể là hình ảnh cha cần mẫn sớm hôm, bàn tay gầy guộc của mẹ, hay nụ cười hiền hậu của ông bà. Những kỷ niệm giản dị ấy giúp ta cảm nhận được tình cảm chân thành, vô điều kiện mà gia đình dành cho mình. Khi nhớ về những khoảnh khắc ấy, con người dễ trở nên mềm lòng hơn, biết trân trọng tình thân và sống nhân ái với những người xung quanh.Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn là điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Khi đối diện với thất bại, cô đơn hay mệt mỏi, việc nhớ về lời động viên của cha mẹ, sự che chở của gia đình có thể tiếp thêm sức mạnh để ta đứng dậy. Chính những ký ức ấy giúp con người không cảm thấy lạc lõng, bởi ta luôn biết rằng mình từng và đang được yêu thương.Không chỉ vậy, ký ức về những người thân yêu còn góp phần định hướng lối sống và nhân cách của mỗi người. Từ những điều đã chứng kiến và ghi nhớ, ta học được cách yêu thương, hy sinh, bao dung và sống có trách nhiệm. Những kỷ niệm đẹp trở thành bài học thầm lặng, nhắc nhở ta sống tốt hơn, tránh làm tổn thương người khác, đặc biệt là những người luôn quan tâm đến mình.Tuy nhiên, ký ức cũng có thể mang theo nỗi day dứt và tiếc nuối khi con người nhận ra mình đã từng vô tâm với người thân. Chính vì vậy, ký ức không chỉ để nhớ mà còn để nhắc nhở ta phải biết trân trọng hiện tại. Khi những người thân còn bên cạnh, mỗi cử chỉ quan tâm, mỗi lời hỏi han đều có thể trở thành kỷ niệm quý giá mai sau.Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Đó là nơi lưu giữ yêu thương, là điểm tựa tinh thần và là nền tảng hình thành nhân cách. Vì thế, mỗi người cần biết nâng niu những ký ức đẹp và quan trọng hơn cả là sống trọn vẹn, yêu thương chân thành với những người thân khi còn có thể, để ký ức mai này không chỉ là nỗi tiếc nuối mà là sự ấm áp theo ta suốt cuộc đời.
câu 1
ngôi kể thứ ba
câu 2
điểm nhìn trong văn bản là chi-hon
câu 3
câu Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn là phép điệp cấu trúc (điệp ngữ kết hợp song hành/đối chi
Tác dụng:
- Làm nổi bật sự đối lập đầy xót xa giữa nỗi bất hạnh, lạc lõng của người mẹ và sự thành đạt, bận rộn của người con.
- Nhấn mạnh sự vô tâm, xa cách của Chi-hon với mẹ trong khoảnh khắc định mệnh.
- Qua đó khơi gợi nỗi ân hận, day dứt sâu sắc của nhân vật và tạo sức lay động mạnh mẽ đối với người đọc.
câu 4
Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ giàu yêu thương, đức hy sinh, giản dị và bền bỉ — một người mẹ thầm lặng mà cao cả, khiến người đọc không khỏi xúc động.
câu 5
Trong cuộc sống, những hành động vô tâm, tưởng chừng rất nhỏ, lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Một lời từ chối hờ hững, một lần thờ ơ hay sự bận rộn kéo dài đều có thể khiến họ cảm thấy bị bỏ quên. Khi ta chỉ mải nghĩ cho bản thân mà không lắng nghe, không quan tâm đến cảm xúc của người khác, khoảng cách trong gia đình sẽ ngày càng lớn. Chỉ đến khi mất đi cơ hội bù đắp, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm và trân trọng những điều bình dị từ người thân khi còn có thể.