Hoàng Văn Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Văn Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Thể thơ của đoạn trích trên là thể thơ tự do (hoặc thể thơ 8 chữ không ngắt nhịp cố định). (Mỗi dòng có 8 chữ, nhưng đoạn trích không tuân theo quy tắc số câu/khổ cố định của thơ lục bát hay song thất lục bát).

Câu 2

Hình ảnh

Từ ngữ tiêu biểu

Biển đảo

Biển (mùa này), sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển, sóng (lại chan hòa), ngư dân, giữ biển.

Đất nước

Mẹ Tổ quốc, Tổ quốc, màu cờ nước Việt.


Câu 3 Biển mùa này sóng dữ phía Hoàng Sa

Các con mẹ vẫn ngày đêm bám biển

Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta

Như máu ấm trong màu cờ nước Việt

  • Biện pháp tu từ: So sánh (Mẹ Tổ quốc... Như máu ấm trong màu cờ nước Việt).
  • Tác dụng:
    • Tăng tính biểu cảm, gợi hình: Khẳng định sự thiêng liêng, máu thịt và vĩnh hằng của Tổ quốc.
    • Làm rõ mối quan hệ: Sự có mặt, che chở của Mẹ Tổ quốc (Tổ quốc) là hằng hữu, thiết thân đối với mỗi người dân, giống như máu ấm (sự sống, hơi ấm) luôn hiện diện và in sâu trong màu cờ (biểu tượng quốc gia).
    • Khơi gợi lòng yêu nước, tự hào dân tộc: Màu cờ đỏ thiêng liêng gợi nhắc đến sự hi sinh, và sự bảo vệ của Tổ quốc là nguồn sức mạnh tinh thần vô tận.

Câu 4 Đoạn trích thể hiện những tình cảm sâu sắc của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc:

  • Yêu thương, tự hào về lịch sử giữ nước và sự hi sinh cao cả của người dân.
  • Xúc động, ngợi ca tinh thần dũng cảm, kiên cường "ngày đêm bám biển" của ngư dân và chiến sĩ.
  • Biết ơn, trân trọng sự hi sinh của những người "Máu ngư dân trên sóng lại chan hòa" để bảo vệ chủ quyền.
  • Khẳng định Tổ quốc là Mẹ thiêng liêng, luôn đồng hành, tiếp sức mạnh cho con dân.

Câu 5 Đoạn trích đã khơi dậy lòng yêu nước và ý thức sâu sắc về trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương. Là thế hệ trẻ, trách nhiệm của tôi không chỉ là học tập tốt để trở thành công dân có ích, mà còn phải nâng cao nhận thức về chủ quyền biển đảo. Tôi cần tuyên truyền, lan tỏa thông tin chính xác về Hoàng Sa, Trường Sa, góp phần đấu tranh bảo vệ chủ quyền bằng các phương tiện hòa bình, hiện đại. Đồng thời, tôi sẽ ủng hộ các hoạt động hướng về biển đảo, và sẵn sàng tham gia xây dựng, phát triển kinh tế biển, để mỗi hành động dù nhỏ cũng góp phần giữ gìn "máu ấm trong màu cờ nước Việt" mà cha ông đã đổ.


Câu 1 Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong hoàn cảnh đang ở nơi xa xứ, đất khách quê người (thành phố Xan-đi-ê-gô, Mỹ, như chú thích), xa cách quê hương và đang chìm đắm trong nỗi nhớ quê.

Câu 2 Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta (trong khổ thơ đầu) là:

  • Nắng trên cao.
  • Màu mây trắng bay phía xa.
  • Đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn (do nắng).

Câu 3 Cảm hứng chủ đạo của văn bản trên là nỗi nhớ quê hương da diết, sâu sắc của người con xa xứ khi bắt gặp những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc ở nơi đất khách, đi cùng với đó là sự đối lậpnỗi buồn ly hương khi nhận ra những thứ "quen" ấy lại không hoàn toàn là quê hương mình.

Câu 4

Khổ 1 Hình ảnh Nắng, mây trắng

Ngỡ ngàng, vui sướng, xao xuyến vì thấy chúng giống quê hương, tạo cảm giác gần gũi, như đang ở nhà. Niềm hi vọng, sự đồng nhất với quê nhà (niềm vui thoáng qua).

Khổ 3 Hình ảnh Mây trắng, nắng

hanh vàng Buồn bã, đành lòng, chấp nhận nỗi nhớ quê. Nắng vàng, mây trắng giờ là cái cớ để nhìn vào nỗi nhớ, là điểm tựa cho tâm trạng lữ thứ, không còn là sự đồng nhất nữa. Sự thất vọng, chấp nhận thực tại xa xứ (nỗi buồn cô đơn, lữ thứ).

Câu 5

  • Hình ảnh ấn tượng: "Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta." (Hoặc: "Những dáng phố phường xa lạ kiểu / Nhưng nếp nhà dân khác lạ thềm.")
  • Lí do ấn tượng (Ví dụ):
    • ​Hình ảnh "Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ" rất giàu ý nghĩa. Nó thể hiện sự tỉnh táo bất chợt của nhân vật trữ tình. Khi ngước lên nhìn trời mây, họ thấy quê nhà; nhưng khi cúi xuống nhìn cái thực tại gần gũi nhất (mũi giày đang bước trên đất khách), họ nhận ra mình là người lữ khách (lữ thứ), khẳng định sự lạc lõng, cô đơn ở xứ người.
    • ​Hai câu thơ cuối cùng: "Bụi đường cũng bụi của người ta" là một sự chấp nhận cay đắng và đầy xót xa. Ngay cả những thứ nhỏ bé, tầm thường nhất như hạt bụi, cũng không phải "bụi quê ta", mà thuộc về "người ta", nhấn mạnh sự xa lạ tuyệt đốinỗi buồn ly hương đã thấm sâu vào tâm hồn.