Nguyễn Nhật Duy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. --- Câu 2. Một số từ ngữ, hình ảnh tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước trong khổ thơ thứ hai và thứ ba: Biển mùa này sóng dữ Hoàng Sa Bám biển Biển Tổ quốc Giữ biển Máu ngư dân Máu ngàn bài ca giữ nước --- Câu 3. Biện pháp tu từ so sánh được sử dụng: > “Như máu ấm trong màu cờ nước Việt” Tác dụng: Biện pháp so sánh làm nổi bật hình ảnh Mẹ Tổ quốc luôn hiện diện, gắn bó máu thịt với biển đảo, thể hiện tình yêu thiêng liêng, sự sống còn của biển đảo đối với đất nước, đồng thời khơi gợi lòng yêu nước, tự hào dân tộc. --- Câu 4. Đoạn trích thể hiện những tình cảm của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc: Tình yêu sâu nặng đối với biển đảo Niềm tự hào dân tộc Sự trân trọng, biết ơn những con người ngày đêm giữ biển Ý thức về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền Tổ quốc --- Câu 5. Từ đoạn trích, em nhận thức rõ trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Là học sinh, em cần tích cực học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Em phải có ý thức bảo vệ môi trường biển, không xả rác bừa bãi. Đồng thời, em cần tuyên truyền cho mọi người hiểu đúng về chủ quyền biển đảo Việt Nam. Mỗi người trẻ cần nuôi dưỡng lòng yêu nước và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
B Câu 1. Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong hoàn cảnh xa quê, sống nơi đất khách (Xan-đi-ê-gô – Mỹ), khi đứng trước cảnh vật lạ mà nhớ về quê hương. --- Câu 2. Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như đang ở quê ta là: Nắng Mây trắng Đồi nhuộm vàng Nắng vàng trên núi Bụi đường --- Câu 3. Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương sâu lắng, tha thiết của người con xa xứ. --- Câu 4. Ở khổ thơ đầu, nắng vàng và mây trắng gợi cảm giác thân quen, ngỡ như đang ở quê nhà, mang nét vui nhẹ, bâng khuâng. Ở khổ thơ thứ ba, những hình ảnh ấy gắn với nỗi nhớ quê rõ rệt, da diết, ý thức sâu sắc hơn về thân phận xa quê. → Khác nhau: từ cảm giác ngỡ ngàng, mơ hồ chuyển sang nỗi nhớ quê sâu sắc, thấm thía. --- Câu 5. Em ấn tượng nhất với hình ảnh: “Bụi đường cũng bụi của người ta.” Vì hình ảnh này thể hiện rõ sự xa lạ nơi đất khách dù cảnh vật có nét giống quê hương nhưng vẫn không thể thay thế được quê nhà, làm nổi bật lỗi cô đơn và nhớ quê của nhân vật trữ tình.
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người học bác uyên thâm, đã từng lăn lộn chốn quan trường, đã hiểu quy luật biến dịch của cuộc đời, cũng hiểu danh lợi là phù du, do đó ông đã tìm đến cuộc sống tĩnh lặng cho tâm hồn, hòa nhập cùng thiên nhiên xem phú quý như một giấc chiêm bao, một giấc mộng phù du hư ảo. Đó mới chính là cuộc sống của một nhân cách lớn, một nhà trí tuệ lớn.