Tăng Thị Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tăng Thị Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm Truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Sơn Tinh sống ở núi cao Tản Viên, có tài năng rất kì lạ: vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây thì liền mọc lên từng dãy núi đồi. Sơn Tinh thật tài giỏi, đã nhanh chóng tìm được lễ vật quý báu mà nhà vua chọn làm sính lễ, đã chiến đấu kiên cường, bất khuất với chàng Thủy Tinh có tính hung hăng, không giữ lời. Dù Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, dâng nước ngập lên đến thành Phong Châu nhưng Sơn Tinh không hề nao núng kiên trì bốc núi, dời đồi suốt mấy tháng trời để ngăn dòng nước lũ. Dường như khi đọc đến đây em lại nghĩ đến cảnh hằng năm nước ta gặp rất nhiều trận bão lớn, khiến người dân điêu đứng, nhà cửa ruộng vườn chìm trong biển nước. Hình ảnh Sơn Tinh, vị thần dời núi, dời đồi ngăn chặn dòng nước ấy chính là vị thần luôn bảo vệ cuộc sống yên bình trong lòng người dân ta. Hình ảnh dời núi, dời đồi ấy còn phản ánh sức mạnh vĩ đại của nhân dân ta hàng ngàn năm nay kiên trì đắp đê chế ngự nạn lũ lụt ở lưu vực sông Hồng hàng năm, đồng thời nói lên ước mơ chiến thắng thiên tai của người xưa để bảo vệ cuộc sống và mùa màng.

Câu 2:

Bài làm

Việt Nam ta là một nước có nhiều nét văn hóa đặc sắc, song song đó là những truyền thống tốt đẹp đẹp được lưu truyền ngàn đời nay như lòng hiếu thảo, lòng biết ơn, tinh thần yêu nước sâu sắc, tinh thần đoàn kết dân tộc. Và đức hi sinh cũng là một trong những truyền thống tốt đẹp, được nhân dân ta trân trọng và luôn khuyên dạy con cháu về tấm lòng cam nguyện hi sinh cho gia đình, xã hội và đất nước như một bài học đạo đức hàng đầu.

Như vậy câu hỏi đầu tiên đặt ra: Đức hi sinh là gì? Trong phạm trù đạo đức và nhân phẩm, đức hi sinh là một thứ tình cảm nội tại trong mỗi con người, hết sức cao quý và đẹp đẽ, mà không phải con người nào cũng có đủ lòng tin, lòng bao dung để đạt được đức hi sinh ấy. Trong xã hội hiện tại, nhắc tới việc hi sinh ta thường nghĩ đến việc hi sinh cho gia đình, sau đó là cho tập thể và to lớn hơn ấy là hi sinh cho Tổ quốc mỗi khi Tổ quốc gọi tên. Đức hi sinh ấy là tấm lòng tình nguyện đánh đổi những lợi ích, những hạnh phúc riêng của cá nhân để cho người khác có được những điều tốt đẹp hơn, và người có đức hi sinh thường cảm thấy tự hào, vui vẻ vì những điều mình đã cho đi, bởi đó là những gì họ mong muốn, cam nguyện không đòi hỏi được nhận lại thứ gì. Đó chính là đức hi sinh cao đẹp, và đáng trân trọng đến chừng nào. Chúng ta cũng phải phân biệt được hi sinh ở đây là hi sinh những gì thuộc về sở hữu của chúng ta dựa trên tinh thần tự nguyện, chứ không phải là hi sinh lợi ích của người khác nhằm những mục đích không đứng đắn, mưu cầu cá nhân, đó là vụ lợi không phải là hi sinh.Việt Nam ta trong suốt chiều dài lịch sử đã có rất nhiều tấm gương và bài học về đức hi sinh vĩ đại như thế. Đầu tiên, đó là Hồ Chủ tịch vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, Người đã dành trọn vẹn cả 79 mùa xuân của mình cho dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam, ngay cả trong Di chúc của Người cũng chỉ trăn trở một nỗi lo về Tổ quốc, về sự nghiệp cách mạng còn dang dở. Nhắc đến Bác người ta thường nhớ về một phong cách Hồ Chí Minh cao đẹp, một tấm lòng hi sinh cao cả, một chính trị gia, và hơn tất cả là một người công dân yêu nước sâu sắc, quyết dành tất cả cho sự độc lập của dân tộc. Trong chiến tranh, có những người con anh hùng bỏ lại sau lưng gia đình, quê hương lên đường tham gia chiến đấu mà không hẹn ngày trở về, tất cả luôn để trong tim một câu thề son sắt "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", Quang Dũng viết "Rải rác biên cương mồ viễn xứ/ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh" trong bài thơ Tây Tiến, để chúng ta thấy được tinh thần hi sinh cao cả của thế hệ cha ông đi trước thật vĩ đại và lớn lao biết chừng nào. Mạng sống, máu thịt của mình quyết dành trọn cho Tổ quốc cho dân tộc, ôi thật đáng quý và kiêu hùng quá, người lính cộng sản! Đó là những con con người bước ra tiền tuyến chống giặc cứu nước, còn ở hậu phương cũng có biết bao người mẹ chờ con, tiễn con đi ra chiến trường mà chẳng thấy con trở về, nhạc sĩ Ngọc Sơn viết trong ca khúc Lòng Mẹ 2 rằng: "Mẹ già chờ con ngồi đếm lá rơi. Đếm bao nhiêu lá mà con chưa về.", để thấy được nỗi đớn đau xót xa trong đáy lòng mỗi người mẹ. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Có lần tôi nghe một bà mẹ Việt Nam anh hùng kể chuyện, bà bảo: "Thuở ấy, mẹ tiễn chồng ra chiến trận, rồi ông hi sinh, mẹ một mình nuôi 8 đứa con thơ, rồi khi lớn lên chúng nó cũng ra chiến trường hết. Mẹ xót xa lắm nhưng Tổ quốc đang cần, mẹ phải cho chúng đi để cứu Tổ quốc, thế rồi chúng nó cũng không về nữa,...". Nghe kể mà thấy người phụ nữ Việt Nam sao anh hùng quá, sao lại có đức hi sinh to lớn đến vậy. Cho đến ngày hôm nay, chiến tranh đã đi qua, nhưng đức hi sinh của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ thay đổi. Để canh giữ cho hòa bình của Tổ quốc, hằng ngày vẫn có những chiến sĩ bộ đội, công an, đặc biệt là những chiến sĩ vùng hải đảo, biên giới ngày đêm luân phiên thay ca trực, hi sinh sức khỏe, giấc ngủ, hi sinh thời gian bên gia đình để hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc với nhân dân.rong gia đình, đức hi sinh vẫn thường hiện diện và ta có thể thấy rõ ràng nhất. Cha mẹ hi sinh thời gian nghỉ ngơi, giấc ngủ ngon thức trắng đêm chăm sóc con nhỏ, chỉ sợ con đau, con khóc. Cả cuộc đời cha mẹ chẳng lúc nào không hi sinh cho con cái, cái gì tốt nhất, đẹp nhất cũng nhường phần con, cha mẹ chẳng dành riêng cho mình cái gì. Suốt mấy mươi năm cuộc cuộc đời, cha mẹ tất bật với cơm áo gạo tiền, làm việc không dám ngơi nghỉ, chỉ để con có một tương lai bằng bạn bằng bè, có ai hỏi cha mẹ mệt không, họ đều trả lời tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì được hi sinh cho con cái của mình. Thế đấy, phải làm cha mẹ rồi mới thấu hiểu lòng cha mẹ, mấy ai biết được sự hi sinh thầm lặng mà cao quý ấy. Vậy nên khiến cha mẹ khóc là một tội ác không thể tha thứ. Rồi lại kể đến những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, những người anh người chị quyết tâm nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ giúp cha mẹ, nuôi những đứa em nhỏ dại, nhường cho em cơ hội học hành, hi vọng một ngày các em thành người có ích cho xã hội. Nhỏ hơn một chút đơn giản là sự nhường nhịn quà bánh cho nhau, dành cho nhau phần ngon phần ngọt giữa anh chị em trong nhà.Đôi khi hi sinh còn là niềm hạnh phúc và tự hào ví dụ như cha mẹ hi sinh cho con cái, đó là nghĩa vụ thiêng liêng và cao cả biết mấy. Vậy nên mỗi con người chúng ta đều được sống trong điều kiện đầy đủ, thì phải biết hi sinh, hi sinh cho gia đình cho người thân, ra xã hội thì phải biết hạ cái "tôi" cá nhân hi sinh vì lợi ích tập thể. Sẵn sàng hi sinh khi Tổ quốc cần đến mà không được trốn tránh, bởi đó là phận sự chính đáng và thiêng liêng của một công dân có lòng yêu nước.

Hi sinh là một đức tính đẹp và là truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam ta. Thế nên, ngay từ bây giờ, chúng ta hãy tập cho chính bản thân mình đức tính hi sinh cao quý ấy, để thêm gắn kết tình tình cảm giữa gia đình với nhau, với tập thể, xã hội và đất nước. Người có đức tính hi sinh ắt hẳn sẽ được mọi người yêu quý và dễ thành công hơn trong tương lai


Câu 1 :Thể loại Truyện ngắn

Câu 2 :Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi kể thứ nhất

CÂU 3:Truyện “Sự tích những ngày đẹp trời” là một sáng tạo thú vị dựa trên truyền thuyết “Sơn Tinh, Thủy Tinh” quen thuộc. Nếu truyền thuyết xưa chỉ dừng lại ở cuộc chiến giữa hai vị thần tranh giành Mị Nương, thì truyện ngụ ngôn hiện đại này đã tiếp tục mở rộng cốt truyện theo hướng giàu trí tưởng tượng, gắn liền với cuộc sống thường ngày và tâm trạng con người. Các nhân vật được nhân hoá một cách sinh động: ông Trời, bà Mây, chị Gió, Thần Mưa, Thần Sấm không chỉ mang vẻ oai nghiêm mà còn gần gũi, mang nhiều nét tính cách đời thường. Chính sự nhân hoá này đã tạo nên sự mới mẻ, hài hước mà vẫn sâu sắc, giúp truyền tải thông điệp một cách nhẹ nhàng nhưng hiệu quả.

Câu4:

Một chi tiết kì ảo ấn tượng là hình ảnh “ông Trời sai bà Mây đi gọi chị Gió, Thần Mưa, Thần Sấm để hỏi tội” khi các vị này làm mưa làm gió tơi bời, khiến con người không thể ra đồng. Chi tiết này không chỉ mang yếu tố thần thoại, kì ảo đặc trưng mà còn phản ánh tư duy dân gian về mối liên hệ giữa thiên nhiên và con người. =>Tác dụng của nó là tạo nên màu sắc huyền thoại hấp dẫn, đồng thời khơi gợi suy ngẫm về vai trò của con người trong việc gìn giữ, điều hòa thiên nhiên để mang lại “những ngày đẹp trời” đáng

Câu5:

Nhân vật khiến em ấn tượng nhất là ông Trời. Dưới ngòi bút sáng tạo của tác giả, ông Trời không chỉ là đấng quyền uy mà còn là một người đứng đầu thấu tình đạt lý. Ông hiểu nỗi khổ của con người khi thời tiết khắc nghiệt, sẵn sàng nhắc nhở các vị thần phải điều chỉnh hành vi để đem lại thuận lợi cho cuộc sống. Hành động ấy thể hiện sự công bằng, nhân hậu, góp phần giáo dục con người cách sống có trách nhiệm, biết nghĩ cho cộng đồng.

Câu 1

Trong nền văn học hiện thực Việt Nam đầu thế kỷ XX, phóng sự giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc phản ánh xã hội với nhiều mảng tối, tiếng nói của người lao động nghèo bị đè nén, bóc lột. “Tôi kéo xe” – một tác phẩm nổi bật của Tam Lang – là minh chứng tiêu biểu cho ngòi bút nhân đạo và thấm đẫm tình người của nhà văn. Qua trải nghiệm chân thực của một nhà báo nhập vai làm phu xe, Tam Lang đã dựng nên bức tranh đầy ám ảnh về cuộc đời cùng cực, cơ cực của người lao động dưới chế độ thực dân nửa phong kiến. Điểm nổi bật đầu tiên trong văn bản là tính hiện thực sâu sắc. Không phải là những suy đoán hay tưởng tượng mơ hồ, Tam Lang trực tiếp nhập vai làm phu xe để ghi lại những trải nghiệm thật nhất bằng chính cơ thể và cảm xúc của mình. Hình ảnh người phu xe hiện lên với tất cả sự đau đớn, mệt mỏi: “Miệng thở, mũi thở, rồi đến cả tai cũng thở… Tôi thấy tôi không phải là người nữa, chỉ là một cái... nồi sốt de”. Chỉ bằng những câu văn giản dị, tác giả đã khắc họa sự bào mòn về thể xác và tinh thần mà người lao động nghèo phải chịu đựng. Những câu từ chân thực ấy không chỉ lột tả được nỗi khổ nhục mà còn tạo hiệu ứng lay động mạnh mẽ trong lòng người đọc.

Câu 2:

Cuộc sống là một chặng hành trình dài. Khi chúng ta bước đi trên con đường, đôi lúc sẽ gặp phải khó khăn. Tinh thần vươn lên, không ngại thử thách là một điều vô cùng cần thiết. Thử thách là những điều tất yếu trong cuộc sống con người sẽ phải trải qua. Bởi vậy, chúng ta cần rèn luyện bản lĩnh, có được sự kiên trì và nghị lực. Không ngại khó khăn, nỗ lực vươn lên. Điều này đã được chứng minh trong thực tế cuộc sống. Abraham Lincoln là vị tổng thống thứ mười sáu của nước Mỹ. Ông chính là một tấm gương sáng chói của sự tự lập, biết phấn đấu vươn lên để trở thành người thành công. Xuất thân từ gia đình nghèo khổ, thiếu thốn. Cha mẹ của Lincoln là những người thất học. Bản thân ông cũng không được đến trường thường xuyên. Nhưng không vì vậy mà ông lựa chọn từ bỏ cố gắng. Năm hai mươi mốt tuổi, ông phải đánh xe bò và bắt đầu cuộc đời tự lập cho chính mình. Sau một thời gian trải qua nhiều nghề nhưng thất bại, ông phát hiện ra mình thích ngành luật. Vào năm 1836, ông đậu kỳ thi trở thành luật sư và bắt đầu hành nghề. Cuộc đời của A. Lincoln từng gặp phải nhiều thất bại nhưng ông chưa bao giờ lựa chọn từ bỏ bản thân.Một tấm gương khác rất tiêu biểu chính là Cao Bá Quát. Thuở nhỏ, ông đã nổi tiếng là một người tài hoa. Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang nhờ ông viết giúp cho lá đơn để kêu oan. Những tưởng rằng lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, quan sẽ xét nỗi oan cho bà cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc không được nên thét lính đuổi bà ra khỏi huyện đường. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Quát vô cùng ân hận. Ông biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích gì. Từ đó, ông dốc hết sức luyện viết chữ sao cho đẹp. Luyện tập suốt mấy năm, chữ ông mỗi ngày một đẹp hơn. Kể từ đó, ông nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.

Học sinh cần phải chăm chỉ, kiên trì học tập, rèn luyện. Mọi khó khăn, thử thách sẽ giúp tôi luyện bản lĩnh của mỗi người, để từ đó tự tin vững bước trong tương lai.Nỗ lực mới đạt được thành công. Mỗi người hãy ghi nhớ để có thể vững bước trên con đường tương lai phía trước.

Câu 1: thể loại của văn bản là phóng sự

Câu 2:về sự việc nhân vật “tôi” kéo một “cuốc từ Đồn Thuỷ lên Yên Phụ” và những cảm nghĩ của “tôi” trong và sau khi kéo xe.

Câu 4:Câu nói ở cuối đoạn trích của nhân vật “tôi”: “Người làm cu-li xe kéo, người chết non!

Câu nói ấy cho thấy sự vất vả, nhọc nhằn của người làm nghề kéo xe. Họ không chỉ phải trải qua những nỗi đau đớn về thể xác mà còn cảm thấy tủi nhục do bị ức hiếp, coi thường. Những sự đoạ đày về cả thể xác và tinh thần ấy có thể khiến họ “chết non”. Câu nói ấy gián tiếp phản ánh thân phận bất hạnh của những người phu xe và những bất công, ngang trái trong xã hội đương thời.

Câu 3:biện pháp tu từ chính là so sánh và kết hợp với cách diễn đạt chuyển đổi cảm giác, cường điệu, giúp miêu tả chân thực cảm giác đau đớn, bức bối cực độ của nhân vật, thể hiện sự khắc nghiệt của hoàn cảnh lao động và sự dồn nén cảm xúc trước hiện thực xã hội bất công, qua đó nhấn mạnh sức sống mãnh liệt của con người lao động

CÂU 5:Cần nhấn mạnh qua đoạn trích, tác giả thể hiện sự cảm thương đối với những kiếp người bần cùng phải đem thân mình làm thân trâu ngựa để kiếm sống; đồng thời khẳng định nghề kéo xe hay “người kéo người” là một “cái nhục chung” của xã hội, từ đó gián tiếp lên tiếng cần phải loại bỏ cái nghề này ra khỏi đời sống xã hội.

Câu 1:

Bé Gái trong tác phẩm "Nhà nghèo" của Tô Hoài là một nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc về sự hồn nhiên, trong sáng và giàu tình cảm của trẻ em nghèo. Dù sống trong cảnh thiếu thốn, bé Gái vẫn giữ được vẻ đẹp tinh khôi của tuổi thơ. Sự nghèo khó không làm mất đi sự hiếu thảo, tình yêu thương dành cho gia đình của em. Qua những hành động nhỏ như nhường cơm cho anh trai, chăm sóc em bé, ta thấy được tấm lòng nhân hậu, vị tha của em. Sự hồn nhiên, vô tư của bé Gái được thể hiện qua những trò chơi giản dị, những lời nói ngây thơ. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài hồn nhiên ấy là sự hiểu biết sâu sắc về hoàn cảnh gia đình. Em thấu hiểu nỗi vất vả của cha mẹ, sự đói khổ của các anh chị em. Chính vì vậy, em luôn cố gắng giúp đỡ gia đình bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao. Hình ảnh bé Gái không chỉ là hình ảnh của một cô bé nghèo khổ mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, sự chia sẻ và lòng vị tha trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả Tô Hoài đã thể hiện được vẻ đẹp tâm hồn của trẻ em nghèo, đồng thời lên án sự bất công của xã hội.