PHẠM QUỲNH TRANG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Đoạn trích được viết theo thể thơ 8 chữ
Câu 2 : Một số từ ngữ biểu hiện hình ảnh biển đảo và đất nước là : biển, sóng dữ, Hoàng Sa, ngư dân, máu, màu cờ nước Việt, Tổ quốc, Trường San.
Câu 3 :
- Biến pháp tu từ : so sánh " Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta/ Như máu ấm trong màu cờ Việt Nam"
- Tác dụng :
+ Giúp câu thơ trở nê sinh động, gợi hình và giàu cảm xúc hơn.
+ Thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa Tổ quốc và mỗi người dân Việt Nam.
+ Qua đó, bộc lộ tình yêu nồng nàn, thiêng liêng của tác giả đối với Tổ quốc.
Câu 4 : Nhà thơ thể hiện :
- Niềm tự hào sâu sắc về lịch sử dân tộc, về những trang sử đỏ thắm máu cha ông
- Lòng biết ơn và cảm phục đối với những người lính, ngư dân đang ngày đêm kiên cường bám biển, giữ gìn chủ quyền đất nước.
Câu 5 :
Là học sinh em nhận thấy rằng bản thân cần có trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương. Em sẽ chủ động tìm hiểu về vị trí, vai trò và ý nghĩa của biển đảo Việt Nam, biết ơn những người đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Đồng thời, em sẽ tham gia, ủng hộ các phong trào hướng về biển đảo, và tuyên truyền cho mọi người xung quanh ý thức bảo vệ biển đảo. Dù còn nhỏ, em tin rằng mỗi việc làm nhỏ hôm nay sẽ góp phần giữ vững non sông gấm vóc ngày mai.
câu 1 : Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi xa quê.
Câu 2 : Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: nắng trên cao, mây trắng bay phía xa, đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn.
Câu 3 : Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người con xa xứ, xen lẫn niềm xúc động trước vẻ đẹp thân quen của thiên nhiên quê nhà.
Câu 4 : Tâm trạng của nhân vật trữ tình khi cảm nhận hình ảnh nắng vàng, mây trắng trong khổ thơ đầu tiên và khổ thơ thứ ba có sự khác nhau đó là
- Khổ 1 : Nhân vật trữ tình cảm nhận nắng vàng, mây trắng với cảm xúc ấm áp, thân quen, tưởng như đang ở quê mình.
- Khổ 2 : Cũng là nắng ấy, mây ấy, nhưng khi nhận ra mình là kẻ lữ thứ nơi đất khác, cảm xúc chuyển sang nhớ thương, cô đơn và buồn bã.
Câu 5 :
Em ấn tượng với hình ảnh " Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ - Bụi đường cũng bụi của người ta" vì nó diễn tả rất hay nổi cô đơn và cảm giác lạc lõng của người xa quê, dù cảnh vật có vẻ giống quê nhà nhưng tất cả đều thuộc về " người ta ", không phải mình.