Hoàng Xuân Hinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Truyện ngắn Con chim vàng của Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm đầy tính nhân văn, phản ánh số phận bất hạnh của những đứa trẻ nghèo khổ trong xã hội cũ. Nhân vật Bào – một cậu bé nghèo, phải làm người ở để trả nợ – là hình ảnh tiêu biểu cho những con người nhỏ bé, bị chà đạp. Qua hình ảnh Bào cố gắng bắt con chim vàng để làm vui lòng cậu chủ và bị ngã đến trọng thương, tác giả đã khắc họa rõ sự tàn nhẫn của những kẻ giàu có như mẹ con thằng Quyên, những người coi trọng một con chim hơn cả mạng sống của một đứa trẻ. Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai” là một hình ảnh đầy ám ảnh, thể hiện sự tuyệt vọng, bất lực và khát khao được yêu thương của Bào. Truyện không chỉ lên án sự vô tâm, bất công trong xã hội mà còn khơi gợi lòng trắc ẩn của người đọc. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình người, về sự quan tâm và yêu thương giữa con người với nhau trong cuộc sống.
Câu 2
Tình yêu thương là một trong những giá trị cốt lõi làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Đó không chỉ là tình cảm giữa con người với nhau mà còn là động lực để xã hội phát triển bền vững. Khi con người biết yêu thương, chia sẻ, thế giới trở nên tốt đẹp hơn, cuộc sống cũng thêm phần ý nghĩa.
Câu 1 (0.5 điểm):
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự.
---
Câu 2 (0.5 điểm):
Tình huống truyện:
Cậu bé nghèo Bào làm người ở cho nhà thằng Quyên để trả nợ. Vì muốn làm vui lòng cậu chủ, Bào tìm mọi cách để bắt con chim vàng. Khi cố trèo cây để chụp chim, Bào bị ngã, bị thương nặng, trong khi mẹ con nhà chủ chỉ quan tâm đến cái chết của con chim mà không đoái hoài đến sự đau đớn của Bào.
---
Câu 3 (1.0 điểm):
Ngôi kể: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.
Tác dụng:
Giúp người kể có cái nhìn toàn diện về sự việc, diễn biến câu chuyện và nội tâm nhân vật.
Tạo sự khách quan, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn về số phận bất hạnh của Bào cũng như sự vô tâm, tàn nhẫn của mẹ con thằng Quyên.
Làm nổi bật sự đối lập giữa nhân vật Bào đáng thương và những kẻ giàu có nhưng vô tình, qua đó nhấn mạnh thông điệp nhân văn của tác phẩm.
---
Câu 4 (1.0 điểm):
Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” mang ý nghĩa sâu sắc:
Biểu tượng cho khát khao được giúp đỡ, che chở: Bào cố gắng vươn tay như một sự cầu cứu, mong được quan tâm, nhưng chẳng ai đoái hoài đến cậu bé.
Thể hiện sự tuyệt vọng, bất lực: Dù đang bị thương nặng, Bào vẫn chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ, không được ai thương xót.
Tố cáo sự vô cảm của con người: Mẹ thằng Quyên không hề quan tâm đến Bào mà chỉ lo lắng cho con chim vàng. Điều này cho thấy sự tàn nhẫn và ích kỷ của những kẻ giàu có.
Gợi lên bi kịch của thân phận nghèo khổ: Dù cố gắng thế nào, Bào vẫn không thể thoát khỏi số phận đầy bất hạnh, như việc cậu “với mãi” nhưng chẳng thể chạm đến ai.
=> Qua chi tiết này, tác giả tố cáo sự phân biệt giàu nghèo, sự nhẫn tâm của con người và khơi gợi lòng trắc ẩn với những số phận bất hạnh.
---
Câu 5 (1.0 điểm):
Nhận xét về nhân vật Bào:
Là một cậu bé nghèo, bất hạnh, đáng thương: Phải làm người ở để trả nợ, bị đối xử tàn tệ.
Nhẫn nhục, cam chịu nhưng cũng có sự phản kháng yếu ớt: Dù bị đánh đập, Bào vẫn cố bắt chim để làm hài lòng thằng Quyên, nhưng cũng có lúc tức giận và chạy trốn.
Cô đơn, khao khát tình thương: Khi bị ngã, Bào vô thức vươn tay cầu cứu, nhưng lại không được ai quan tâm.
Biểu tượng cho số phận của những đứa trẻ nghèo khổ trong xã hội cũ: Luôn bị đối xử bất công, dù có cố gắng thế nào cũng không thoát khỏi khổ đau.
Tình cảm, thái độ của tác giả:
Xót thương, đồng cảm với số phận của những đứa trẻ nghèo bị bóc lột, chà đạp.
Lên án sự tàn nhẫn, vô cảm của tầng lớp giàu có đối với những người nghèo khổ.
Khơi gợi lòng trắc ẩn, kêu gọi sự quan tâm và tình thương giữa con người với nhau.
=> Hình ảnh Bào không chỉ là một nhân vật trong
truyện mà còn đại diện cho bao mảnh đời bất hạnh, bị xã hội lãng quên.