Phạm Thị Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. 

 

Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm.

 

Câu 2.

 

Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó trong đoạn trích là:

 

- "Đồng sau lụt"

- "Bờ đê sụt lở"

- "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn"

- "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn"

 

Những hình ảnh này thể hiện sự khó khăn, thiếu thốn và khổ sở của gia đình người kể.

 

Câu 3. 

 

Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai dòng thơ này là nhân hóa:

 

- "Tiếng lòng con" được nhân hóa như một tiếng gọi có thể vang vọng.

 

Tác dụng của biện pháp tu từ này là:

 

- Tạo ra một hình ảnh âm thanh mạnh mẽ và cảm động.

- Thể hiện sự khao khát và nhớ nhung của người kể đối với mẹ.

 

Câu 4.

 

 

Dòng thơ này mô tả hình ảnh mẹ người kể đang gánh gồng, xộc xệch về nhà vào hoàng hôn. Hình ảnh này thể hiện sự khó khăn và vất vả của mẹ trong việc chăm sóc gia đình.

 

Câu 5. 

 

Thông điệp tâm đắc nhất mà tôi rút ra từ đoạn trích trên là:

 

"Khao khát và nhớ nhung của con cái đối với mẹ là một tình cảm thiêng liêng và không thể thay thế."

 

Tôi lựa chọn thông điệp này vì:

 

- Đoạn trích thể hiện một cách sâu sắc và cảm động tình cảm của người kể đối với mẹ.

- Thông điệp này cũng thể hiện sự biết ơn và trân trọng của con cái đối với mẹ, người đã hy sinh và chăm sóc cho họ.

Câu 1:

    Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích "Người trong bao" là một hình ảnh độc đáo và thú vị. Ông là một người đàn ông kỳ lạ, luôn đi giày cao su, cầm ô và mặc áo bành tô ấm cốt bông, ngay cả trong những ngày đẹp trời. Điều này cho thấy rằng ông là một người rất sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài.Tuy nhiên, điều thú vị là Bê-li-cốp lại là một người có ảnh hưởng lớn trong thành phố. Ông là một giáo viên dạy tiếng Hy Lạp và có khả năng kiểm soát cả trường học và thành phố. Điều này cho thấy rằng, mặc dù ông là một người sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhưng ông lại có khả năng kiểm soát và ảnh hưởng đến những người xung quanh.Nhân vật Bê-li-cốp cũng cho thấy sự mâu thuẫn giữa bên trong và bên ngoài của con người. Bên ngoài, ông là một người có ảnh hưởng và kiểm soát, nhưng bên trong, ông là một người sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Điều này cho thấy rằng, con người không phải lúc nào cũng là một chỉnh thể thống nhất, mà có thể có những mâu thuẫn và xung đột bên trong.

Câu 2:

      Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân - một hành động đơn giản nhưng lại mang đến những ý nghĩa sâu sắc và quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.

 

        Vùng an toàn của bản thân là một không gian thoải mái, quen thuộc và bảo vệ chúng ta khỏi những rủi ro và thách thức của cuộc sống. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn này, chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội phát triển và trưởng thành.Khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, chúng ta sẽ phải đối mặt với những thách thức và rủi ro mới. Điều này có thể khiến chúng ta cảm thấy không thoải mái, thậm chí là sợ hãi. Tuy nhiên, chính những thách thức và rủi ro này sẽ giúp chúng ta phát triển và trưởng thành.Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân giúp chúng ta phát triển khả năng tự lập và tự tin. Khi chúng ta phải đối mặt với những thách thức mới, chúng ta sẽ phải học cách giải quyết vấn đề và tự lập. Điều này sẽ giúp chúng ta trở nên tự tin hơn và có khả năng đối mặt với những thách thức mới.Ngoài ra, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân cũng giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn và hiểu biết về thế giới. Khi chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ chỉ thấy được một phần nhỏ của thế giới. Tuy nhiên, khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ có cơ hội khám phá và hiểu biết về những điều mới mẻ và thú vị.Cuối cùng, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân giúp chúng ta tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Khi chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ chỉ tập trung vào những điều nhỏ nhặt và không quan trọng. Tuy nhiên, khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ có cơ hội khám phá và tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống.

      Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân là một hành động quan trọng và cần thiết trong cuộc sống của chúng ta. Nó giúp chúng ta phát triển khả năng tự lập và tự tin, mở rộng tầm nhìn và hiểu biết về thế giới, và tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Vì vậy, chúng ta nên sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân và khám phá những điều mới mẻ và thú vị trong cuộc sống.

Câu 1:

    Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích "Người trong bao" là một hình ảnh độc đáo và thú vị. Ông là một người đàn ông kỳ lạ, luôn đi giày cao su, cầm ô và mặc áo bành tô ấm cốt bông, ngay cả trong những ngày đẹp trời. Điều này cho thấy rằng ông là một người rất sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài.Tuy nhiên, điều thú vị là Bê-li-cốp lại là một người có ảnh hưởng lớn trong thành phố. Ông là một giáo viên dạy tiếng Hy Lạp và có khả năng kiểm soát cả trường học và thành phố. Điều này cho thấy rằng, mặc dù ông là một người sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhưng ông lại có khả năng kiểm soát và ảnh hưởng đến những người xung quanh.Nhân vật Bê-li-cốp cũng cho thấy sự mâu thuẫn giữa bên trong và bên ngoài của con người. Bên ngoài, ông là một người có ảnh hưởng và kiểm soát, nhưng bên trong, ông là một người sợ hãi và không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Điều này cho thấy rằng, con người không phải lúc nào cũng là một chỉnh thể thống nhất, mà có thể có những mâu thuẫn và xung đột bên trong.

Câu 2:

      Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân - một hành động đơn giản nhưng lại mang đến những ý nghĩa sâu sắc và quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.

 

        Vùng an toàn của bản thân là một không gian thoải mái, quen thuộc và bảo vệ chúng ta khỏi những rủi ro và thách thức của cuộc sống. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn này, chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội phát triển và trưởng thành.Khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, chúng ta sẽ phải đối mặt với những thách thức và rủi ro mới. Điều này có thể khiến chúng ta cảm thấy không thoải mái, thậm chí là sợ hãi. Tuy nhiên, chính những thách thức và rủi ro này sẽ giúp chúng ta phát triển và trưởng thành.Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân giúp chúng ta phát triển khả năng tự lập và tự tin. Khi chúng ta phải đối mặt với những thách thức mới, chúng ta sẽ phải học cách giải quyết vấn đề và tự lập. Điều này sẽ giúp chúng ta trở nên tự tin hơn và có khả năng đối mặt với những thách thức mới.Ngoài ra, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân cũng giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn và hiểu biết về thế giới. Khi chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ chỉ thấy được một phần nhỏ của thế giới. Tuy nhiên, khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ có cơ hội khám phá và hiểu biết về những điều mới mẻ và thú vị.Cuối cùng, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân giúp chúng ta tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Khi chúng ta chỉ sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ chỉ tập trung vào những điều nhỏ nhặt và không quan trọng. Tuy nhiên, khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ có cơ hội khám phá và tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống.

      Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân là một hành động quan trọng và cần thiết trong cuộc sống của chúng ta. Nó giúp chúng ta phát triển khả năng tự lập và tự tin, mở rộng tầm nhìn và hiểu biết về thế giới, và tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Vì vậy, chúng ta nên sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân và khám phá những điều mới mẻ và thú vị trong cuộc sống.

Câu 1:

 

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự.

 

Câu 2 :

 

Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp.

 

Câu 3 :

 

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất. Tác dụng của ngôi kể này là tạo ra cảm giác gần gũi và thân mật với người đọc, đồng thời cũng giúp người đọc hiểu rõ hơn về quan điểm và cảm xúc của người kể.

 

Câu 4 :

 

Những chi tiết miêu tả chân dung nhân vật Bê-li-cốp bao gồm:

 

- Luôn đi giày cao su, cầm ô và mặc áo bành tô ấm cốt bông.

- Luôn giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên.

- Đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông.

- Luôn cho kéo mui lên khi ngồi trên xe ngựa.

 

Nhan đề đoạn trích "Người trong bao" được đặt như vậy vì Bê-li-cốp luôn cố gắng giấu mình trong một "bao" vô hình, tránh tiếp xúc với thế giới bên ngoài và chỉ sống trong một thế giới riêng của mình.

 

Câu 5:

 

Bài học rút ra được từ đoạn trích là việc sống quá khép kín và sợ hãi sẽ dẫn đến sự cô lập và mất đi cơ hội trải nghiệm cuộc sống.

Câu 1 :

 

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là phương thức nghị luận.

 

Câu 2 :

 

Chủ thể bài viết là vua Lê Thái Tổ.

 

Câu 3 :

 

Mục đích chính của văn bản trên là kêu gọi các quan lại và người dân tiến cử người hiền tài để giúp cho đất nước.

 

Những đường lối tiến cử người hiền tài được đề cập trong văn bản bao gồm:

 

- Tiến cử người hiền tài từ triều đình và thôn dã.

- Không phân biệt người đã xuất sĩ hay chưa.

- Tiến cử người có tài văn võ, có thể trị dân coi quân.

 

Câu 4 :

 

Người viết đã đưa ra dẫn chứng về các quan lại thời Hán và Đường, như Tiêu Hà, Nguy Vô Tri, Địch Nhân Kiệt, Tiêu Tung.

 

Cách nêu dẫn chứng của người viết là sử dụng các ví dụ lịch sử để minh chứng cho luận điểm của mình. Điều này giúp cho luận điểm trở nên thuyết phục hơn và có căn cứ hơn.

 

Câu 5 :

 

Thông qua văn bản trên, ta có thể nhận xét về phẩm chất của chủ thể bài viết như sau:

 

- Chủ thể bài viết là một người có tầm nhìn xa và hiểu biết sâu sắc về việc xây dựng và phát triển đất nước.

- Họ có khả năng lãnh đạo và quản lý tốt, khi họ biết cách chọn người hiền tài để giúp cho đất nước.

- Họ cũng có khả năng học hỏi và áp dụng các kinh nghiệm lịch sử để xây dựng và phát triển đất nước.

 Câu 1:

     Nguyễn Trãi là một nhà văn, nhà thơ và nhà chính trị nổi tiếng của Việt Nam. Trong văn bản "Chiếu cầu hiền tài", Nguyễn Trãi đã thể hiện nghệ thuật lập luận của mình một cách xuất sắc.Đầu tiên, Nguyễn Trãi đã sử dụng phương pháp lập luận bằng cách đưa ra các ví dụ lịch sử để minh chứng cho luận điểm của mình. Ông đã nêu lên các ví dụ về các quan lại thời Hán và Đường, như Tiêu Hà, Nguy Vô Tri, Địch Nhân Kiệt, Tiêu Tung, để chứng minh rằng việc chọn người hiền tài là một việc quan trọng và cần thiết để xây dựng và phát triển đất nước.Tiếp theo, Nguyễn Trãi đã sử dụng phương pháp lập luận bằng cách phân tích và giải thích các nguyên nhân và hậu quả của việc chọn người hiền tài. Ông đã giải thích rằng việc chọn người hiền tài sẽ giúp cho đất nước trở nên giàu mạnh và phát triển, trong khi việc không chọn người hiền tài sẽ dẫn đến sự suy yếu và衰退 của đất nước.Cuối cùng, Nguyễn Trãi đã sử dụng phương pháp lập luận bằng cách kêu gọi và khuyên nhủ người đọc. Ông đã kêu gọi các quan lại và người dân hãy tiến cử người hiền tài để giúp cho đất nước, và khuyên nhủ họ hãy coi việc chọn người hiền tài là một việc quan trọng và cần thiết.Tóm lại, nghệ thuật lập luận của Nguyễn Trãi trong văn bản "Chiếu cầu hiền tài" là một ví dụ xuất sắc về cách sử dụng các phương pháp lập luận để thuyết phục và khuyên nhủ người đọc.

Câu 2:

     Hiện tượng "chảy máu chất xám" tại Việt Nam hiện nay là một vấn đề nghiêm trọng và đáng lo ngại. "Chảy máu chất xám" là thuật ngữ dùng để mô tả sự di chuyển của các chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài khỏi một quốc gia hoặc tổ chức để đến một nơi khác có điều kiện tốt hơn.  

      Tại Việt Nam, hiện tượng "chảy máu chất xám" đang diễn ra ở nhiều lĩnh vực, từ giáo dục, y tế, công nghệ thông tin đến kinh tế, tài chính. Nhiều chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài Việt Nam đang di chuyển đến các quốc gia phát triển như Mỹ, Nhật Bản, Úc, Canada để tìm kiếm cơ hội tốt hơn.Nguyên nhân của hiện tượng "chảy máu chất xám" tại Việt Nam là nhiều và phức tạp. Một trong những nguyên nhân chính là thiếu cơ hội và điều kiện tốt để phát triển sự nghiệp. Nhiều chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài Việt Nam cảm thấy rằng họ không có cơ hội để phát triển sự nghiệp của mình tại Việt Nam, do thiếu nguồn lực, thiếu cơ sở vật chất, và thiếu sự hỗ trợ từ chính phủ và xã hội.Một nguyên nhân khác là mức lương và phúc lợi thấp. Nhiều chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài Việt Nam cảm thấy rằng mức lương và phúc lợi của họ tại Việt Nam là quá thấp so với mức lương và phúc lợi của họ tại các quốc gia phát triển.Để giải quyết hiện tượng "chảy máu chất xám" tại Việt Nam, chính phủ và xã hội cần phải thực hiện các biện pháp để tạo ra cơ hội và điều kiện tốt hơn cho các chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài. Điều này có thể bao gồm việc tăng mức lương và phúc lợi, tạo ra cơ sở vật chất và nguồn lực tốt hơn, và hỗ trợ các chương trình đào tạo và phát triển nhân tài.Ngoài ra, chính phủ và xã hội cũng cần phải tạo ra một môi trường tốt hơn để các chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài có thể phát triển sự nghiệp của mình. Điều này có thể bao gồm việc tạo ra một môi trường cạnh tranh và công bằng, hỗ trợ các doanh nghiệp và tổ chức khởi nghiệp, và tạo ra các chương trình hỗ trợ và phát triển nhân tài.

     Tóm lại, hiện tượng "chảy máu chất xám" tại Việt Nam hiện nay là một vấn đề nghiêm trọng và đáng lo ngại. Để giải quyết vấn đề này, chính phủ và xã hội cần phải thực hiện các biện pháp để tạo ra cơ hội và điều kiện tốt hơn cho các chuyên gia, nhà khoa học, và nhân tài.

Câu 1 :

 

Lối sống chủ động là một trong những yếu tố quan trọng nhất để đạt được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Khi chúng ta sống chủ động, chúng ta sẽ có khả năng kiểm soát và quyết định về cuộc sống của mình. Chúng ta sẽ không còn phải phụ thuộc vào may mắn hoặc cơ hội, mà thay vào đó, chúng ta sẽ tạo ra cơ hội và may mắn cho chính mình.Lối sống chủ động cũng giúp chúng ta phát triển khả năng tự lập và tự tin. Khi chúng ta biết cách giải quyết vấn đề và vượt qua khó khăn, chúng ta sẽ trở nên tự tin hơn và có khả năng đối mặt với những thách thức mới.Cuối cùng, lối sống chủ động cũng giúp chúng ta đạt được mục tiêu và ước mơ của mình. Khi chúng ta có kế hoạch và hành động cụ thể, chúng ta sẽ có khả năng đạt được những gì chúng ta mong muốn.Tóm lại, lối sống chủ động là một yếu tố quan trọng để đạt được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Chúng ta nên cố gắng sống chủ động và tạo ra cơ hội cho chính mình.

 

Câu 2 :

 

     Văn bản này là một bài thơ đẹp và sâu sắc của Nguyễn Trãi. Bài thơ mô tả một bức tranh sống động về cuộc sống ở một làng chài, với những hình ảnh về thiên nhiên, con người và hoạt động hàng ngày.

 

     Bài thơ cũng mang một thông điệp sâu sắc về cuộc sống và hạnh phúc. Tác giả cho chúng ta thấy rằng hạnh phúc không phải là một điều gì đó xa xôi hoặc khó đạt được, mà nó có thể được tìm thấy trong những điều đơn giản và gần gũi trong cuộc sống hàng ngày.Tôi đặc biệt ấn tượng với những hình ảnh về thiên nhiên trong bài thơ, như "Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ" và "Hồng liên trì đã tịn mùi hương". Những hình ảnh này không chỉ mô tả vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn mang một ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống và hạnh phúc.

 

     Tóm lại, văn bản này là một bài thơ đẹp và sâu sắc, mang một thông điệp quan trọng về cuộc sống và hạnh phúc.

Câu 1 :

 

Thể thơ của văn bản trên là thơ Nôm Đường luật.

 

Câu 2 : 

 

Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả là:

 

- "Một mai, một cuốc, một cần câu"

- "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá"

- "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao"

 

Câu 3 : 

Biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng để miêu tả sự đơn giản, thanh cao của tác giả. Liệt kê các đồ vật đơn giản như mai, cuốc, cần câu tạo nên hình ảnh một người sống đơn giản, không cầu kỳ.

 

Câu 4:

- Tác giả coi việc tìm nơi vắng vẻ, sống đơn giản là "dại", nhưng thực chất đó là sự khôn ngoan, sáng suốt.

- Tác giả coi việc đến chốn lao xao, sống bon chen là "khôn", nhưng thực chất đó là sự dại dột, nông nổi.

 

Câu 5 :

 

Từ văn bản trên, tôi cảm nhận được vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm là:

 

- Sự đơn giản, thanh cao: Tác giả sống đơn giản, không cầu kỳ, và luôn tìm kiếm sự yên tĩnh, vắng vẻ.

- Sự sáng suốt, khôn ngoan: Tác giả có quan niệm đúng đắn về cuộc sống, biết cách phân biệt giữa sự "dại" và sự "khôn".

- Sự tự do, độc lập: Tác giả không bị ràng buộc bởi những quy tắc, định kiến của xã hội, và luôn tìm kiếm sự tự do, độc lập trong cuộc sống.

Câu 1:

Truyện ngắn "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm văn học đặc sắc, thể hiện sự khéo léo và tinh tế của tác giả trong việc miêu tả cuộc sống của người nghèo khổ và sự bất công trong xã hội.Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của cậu bé Bào, một đứa trẻ nghèo khổ phải làm việc chăm chỉ để kiếm sống. Tuy nhiên, cậu vẫn có tinh thần tự lập và khát vọng được yêu thương. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh để miêu tả cuộc sống của Bào và mối quan hệ của cậu với gia đình chủ.Tác phẩm này không chỉ thể hiện sự khéo léo và tinh tế của tác giả mà còn mang lại cho người đọc một thông điệp sâu sắc về sự bất công và sự cần thiết của tình yêu thương trong cuộc sống.

 

Câu 2 :

 

Tình yêu thương là một trong những giá trị quan trọng nhất trong cuộc sống của con người. Nó không chỉ mang lại cho chúng ta cảm giác hạnh phúc và ấm áp mà còn giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và thử thách trong cuộc sống.

 

Tình yêu thương có thể được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, từ sự quan tâm và chăm sóc của gia đình và bạn bè đến sự giúp đỡ và hỗ trợ của cộng đồng. Tuy nhiên, dù dưới hình thức nào, tình yêu thương đều mang lại cho chúng ta một cảm giác an toàn và được chấp nhận.

 

Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp phải những khó khăn và thử thách, và đó là lúc chúng ta cần tình yêu thương nhất. Tình yêu thương có thể giúp chúng ta vượt qua những khó khăn đó và tìm lại sự tự tin và hạnh phúc.

 

Tuy nhiên, tình yêu thương không chỉ là một thứ gì đó mà chúng ta nhận được, mà còn là một thứ gì đó mà chúng ta cần phải cho đi. Khi chúng ta cho đi tình yêu thương, chúng ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho người khác mà còn mang lại hạnh phúc cho chính mình.

 

Vì vậy, chúng ta cần phải trân trọng và phát triển tình yêu thương trong cuộc sống của mình. Chúng ta cần phải cho đi tình yêu thương và nhận lấy tình yêu thương từ người khác. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tìm lại sự hạnh phúc và ấm áp trong cuộc sống.

 

Tóm lại, tình yêu thương là một giá trị quan trọng trong cuộc sống của con người. Nó mang lại cho chúng ta cảm giác hạnh phúc và ấm áp, giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và thử thách, và mang lại cho chúng ta một cảm giác an toàn và được chấp nhận. Chúng ta cần phải trân trọng và phát triển tình yêu thương trong cuộc sống của mình.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là biểu cảm.

 

Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích là cuộc sống của cậu bé Bào và mối quan hệ của cậu với gia đình chủ.

 

Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là giúp người đọc có cái nhìn tổng quan về cuộc sống của cậu bé Bào và mối quan hệ của cậu với gia đình chủ.

 

Câu 4: Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai." thể hiện sự bất công và sự đau khổ của cậu bé Bào. Mẹ thằng Quyên chỉ quan tâm đến con chim vàng của con trai mình, mà không quan tâm đến sự an toàn và hạnh phúc của cậu bé Bào.

 

Câu 5: Nhân vật cậu bé Bào trong đoạn trích là một cậu bé nghèo khổ, phải làm việc chăm chỉ để kiếm sống. Tuy nhiên, cậu vẫn có tinh thần tự lập và khát vọng được yêu thương. Tác giả gửi gắm tình cảm và thái độ đồng cảm với cậu bé Bào, và lên án sự bất công và sự vô cảm của gia đình chủ.