Nguyễn Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Sáng sớm mùa đông, khi bầu trời còn tối mịt và hơi sương giăng kín lối, chúng em đã có mặt ở sân trường để chuẩn bị cho chuyến tham quan về nguồn – hành trình đến đền thờ Chu Văn An trên núi Phượng Hoàng, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Cái lạnh se sắt của buổi tinh mơ khiến ai cũng khẽ rụt tay vào túi áo, nhưng trong lòng lại rộn ràng một niềm háo hức khó tả. Chuyến đi ấy – đến nơi thờ vị thầy vĩ đại, “vạn thế sư biểu” của dân tộc – với em, là một kỷ niệm sâu sắc không thể nào quên.
Xe lăn bánh giữa màn sương mờ ảo. Ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên những gương mặt còn ngái ngủ nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm mong đợi. Khi mặt trời dần hé, cảnh vật bên đường hiện ra rõ nét hơn: những cánh đồng phủ sương bạc, làng quê yên ả và những hàng cây khẳng khiu run rẩy trong gió lạnh. Không khí mùa đông khiến chuyến đi thêm phần trầm mặc, như dắt lòng người hướng về những giá trị xưa cũ, bền vững.
Đến chân núi Phượng Hoàng, chúng em bắt đầu leo những bậc đá dẫn lên đền. Hai bên đường, rừng thông reo vi vu như tiếng thì thầm của thời gian. Trời vẫn còn mờ sương, hơi lạnh lẫn hương trầm thoang thoảng trong không khí. Bước qua cổng tam quan cổ kính, em thấy lòng mình chợt lắng lại – một cảm giác thành kính, trang nghiêm len lỏi vào từng nhịp thở. Ngôi đền hiện ra trong sương sớm, mái ngói cong rêu phong, hiên gỗ lim nâu trầm, giản dị mà uy nghi.
Trong không gian yên tĩnh ấy, em bỗng tưởng tượng ra hình ảnh người thầy năm xưa – khoác áo dài nâu, chậm rãi viết từng nét chữ, giọng nói ôn tồn vang lên giữa lớp học nhỏ nơi núi rừng tĩnh mịch. Em như nghe thấy tiếng trẻ đọc bài trong gió, tiếng thầy giảng về đạo làm người, về lòng trung thực và nhân nghĩa. Hình ảnh ấy khiến em xúc động và khâm phục vô cùng. Giữa thời cuộc đổi thay, thầy vẫn chọn sống thanh đạm, giữ trọn tiết tháo – một tấm gương sáng soi mãi đến muôn đời.
Sau khi dâng hương, chúng em bay lượn xung quanh. Mặt nước phẳng lặng in bóng mây, gió nhẹ thổi mang theo hương thông và hơi lạnh đặc trưng của núi. Em đứng lặng hồi lâu, lắng nghe tiếng lá xào xạc và cảm nhận sự bình yên lan tỏa. Đó không chỉ là vẻ đẹp của cảnh vật, mà còn là vẻ đẹp của tinh thần – của một nhân cách thanh cao mà nơi đây đang gìn giữ.
Chiều xuống, khi sương mù dần giăng kín lối về, em quay nhìn ngôi đền từ xa, mái ngói rêu phong hiện lên mờ ảo giữa núi rừng. Lòng em trào dâng niềm kính trọng và ngưỡng mộ. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu thêm về cuộc đời và đạo đức của thầy Chu Văn An, mà còn dạy em bài học về sự kiên trì, lòng chính trực và tinh thần học tập. Nhìn ngọn núi, dòng hồ và ngôi đền ẩn hiện trong làn sương, em chợt nhận ra rằng giữa cuộc đời bộn bề, những giá trị thanh cao vẫn luôn tồn tại và soi sáng con đường của mỗi người. Em hứa sẽ giữ lửa tri thức và sống theo tinh thần thanh liêm, giản dị nhưng mạnh mẽ mà thầy để lại, để mỗi ngày trôi qua đều có ý nghĩa.
Câu 1:
-Bài thơ cảnh ngày hè được viết theo thể thơ:Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2:
-Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là:
+Cây"hoè"xanh tốt toả bóng rợp
+"Thạch lựu" đỏ rực hoa
+"Sen hồng" trong ao toả hương thơm
Câu 3:
-Trong hai câu thơ:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương"
Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ(đưa từ tượng thanh “lao xao”, “dắng dỏi” lên đầu câu)
-Tác dụng:Làm nổi bật âm thanh sống động của cảnh vật: tiếng người mua bán rộn ràng, tiếng ve ngân vang khắp nơi.Tạo nhịp điệu sinh động cho câu thơ,thể hiện không khí mùa hè náo nức,vui tươi và tâm hồn yêu đời,yêu cuộc sống dân dã của tác giả
Câu 4:
-Trong hai dòng thơ cuối,tác giả đã thể hiện tấm lòng yêu nước,nhân hậu,thương dân của tác giả.Ông ước có cây đàn của vua Ngu Thuấn để gảy khúc Nam phong – khúc hát cầu cho dân được no đủ, cuộc sống thanh bình, hạnh phúc.
Câu 5:
-Chủ đề của bài thơ là:tình yêu thiên nhiên,yêu cuộc sống,yêu nước thương dân tha thiết của tác giả
-Căn cứ:Cảnh ngày hè được miêu tả rực rỡ, sống động; đồng thời hai câu cuối bộc lộ rõ ước nguyện “dân giàu đủ khắp đòi phương”.
Câu 6:
-Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè ,em hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở những điều xa ,mà ở việc biết trân trọng vẻ đẹp bình dị quanh .Mỗi người cần giữ tinh thần lạc ,sống chan hòa với thiên .Khi biết tận hưởng những điều nhỏ bé ấy, chúng ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, tâm hồn thêm thanh thản và có thêm động lực để sống tốt, sống đẹp mỗi ngày.