Hồ Thị Thảo Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi người, có những chuyến đi chỉ mang tính chất tham quan, nghỉ ngơi, nhưng cũng có những chuyến đi để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí. Với em, đó chính là chuyến du lịch đến Đà Lạt cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái — một hành trình đầy cảm xúc, gắn kết và yêu thương mà đến tận bây giờ em vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc.
Chuyến đi ấy diễn ra vào tháng sáu, khi em vừa kết thúc năm học lớp 7 với nhiều nỗ lực và kết quả tốt. Đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho em và em gái. Từ những ngày đầu lên kế hoạch, cả nhà đã háo hức bàn bạc, chuẩn bị chu đáo từng bộ quần áo, chiếc máy ảnh, đến cả những món ăn vặt yêu thích để mang theo. Sáng hôm khởi hành, trời còn sớm nhưng cả nhà đã thức dậy từ lúc 4 giờ sáng, cùng nhau ăn sáng và ra bến xe. Dù còn ngái ngủ, nhưng em thấy rõ sự phấn khởi ánh lên trong ánh mắt của từng người.
Sau gần tám tiếng di chuyển bằng ô tô, khung cảnh thành phố ngàn hoa dần hiện ra trước mắt. Không khí mát mẻ, se lạnh đặc trưng của Đà Lạt khiến ai nấy đều thấy dễ chịu. Hai bên đường là những đồi thông xanh ngát nối tiếp nhau, thấp thoáng những ngôi nhà nhỏ xinh với kiến trúc cổ điển. Chúng em reo lên thích thú như lần đầu được chạm vào thiên nhiên. Khi xe dừng lại tại khách sạn, ai cũng vội xuống, tranh thủ hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành, khác hẳn với thành phố đông đúc, ngột ngạt thường ngày.
Những ngày ở Đà Lạt là chuỗi những kỷ niệm không thể nào quên. Buổi sáng đầu tiên, cả nhà cùng nhau đi dạo quanh hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước lặng như gương, nơi phản chiếu những tia nắng dịu nhẹ của ngày mới. Em và em gái thuê xe đạp đôi, chạy vòng quanh hồ, tiếng cười giòn tan vang lên khiến bố mẹ cũng bật cười vui vẻ. Buổi chiều, gia đình em đến thung lũng Tình Yêu, nơi có những cánh đồng hoa rực rỡ và những con đường mòn uốn lượn bên đồi. Em còn nhớ khoảnh khắc cả nhà cùng chụp ảnh dưới vòm hoa giấy hồng rực rỡ, ai cũng cười tươi, và em thầm ước có thể giữ mãi những giây phút ấy.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là buổi tối hôm thứ hai, cả nhà cùng nhau đi chợ đêm Đà Lạt. Mùi thơm của các món ăn đường phố như bánh tráng nướng, khoai nướng, bắp nướng… quyện trong làn sương mờ làm ai cũng đói bụng. Bố em mua cho cả nhà những chiếc áo len thủ công để chống lạnh. Đặc biệt, em còn được bố mẹ cho chọn một món quà lưu niệm, và em đã chọn một chiếc chuông gió bằng gỗ có khắc chữ “Gia đình là nơi bình yên nhất”. Đến giờ, em vẫn treo chiếc chuông ấy bên cửa sổ, mỗi lần gió thổi, âm thanh vang lên như nhắc em nhớ về kỷ niệm ngọt ngào năm đó.
Dù chỉ kéo dài bốn ngày ba đêm, nhưng chuyến đi Đà Lạt đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc. Đó không chỉ là những trải nghiệm mới mẻ khi đặt chân đến vùng đất mộng mơ, mà còn là khoảng thời gian quý báu mà cả gia đình được ở bên nhau, không vướng bận công việc, học hành. Em nhận ra rằng, không phải nơi đâu cũng quan trọng bằng việc ta đi cùng ai. Chính sự gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình đã làm nên một chuyến đi thật trọn vẹn.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp. Đà Lạt không chỉ là một điểm đến du lịch, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ, giúp em trân trọng hơn những khoảnh khắc bên người thân. Em thầm mong rằng, sẽ còn nhiều chuyến đi nữa trong tương lai, để gia đình em lại có thêm thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ như thế.
Trong cuộc đời mỗi người, có những chuyến đi chỉ mang tính chất tham quan, nghỉ ngơi, nhưng cũng có những chuyến đi để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí. Với em, đó chính là chuyến du lịch đến Đà Lạt cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái — một hành trình đầy cảm xúc, gắn kết và yêu thương mà đến tận bây giờ em vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc.
Chuyến đi ấy diễn ra vào tháng sáu, khi em vừa kết thúc năm học lớp 7 với nhiều nỗ lực và kết quả tốt. Đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho em và em gái. Từ những ngày đầu lên kế hoạch, cả nhà đã háo hức bàn bạc, chuẩn bị chu đáo từng bộ quần áo, chiếc máy ảnh, đến cả những món ăn vặt yêu thích để mang theo. Sáng hôm khởi hành, trời còn sớm nhưng cả nhà đã thức dậy từ lúc 4 giờ sáng, cùng nhau ăn sáng và ra bến xe. Dù còn ngái ngủ, nhưng em thấy rõ sự phấn khởi ánh lên trong ánh mắt của từng người.
Sau gần tám tiếng di chuyển bằng ô tô, khung cảnh thành phố ngàn hoa dần hiện ra trước mắt. Không khí mát mẻ, se lạnh đặc trưng của Đà Lạt khiến ai nấy đều thấy dễ chịu. Hai bên đường là những đồi thông xanh ngát nối tiếp nhau, thấp thoáng những ngôi nhà nhỏ xinh với kiến trúc cổ điển. Chúng em reo lên thích thú như lần đầu được chạm vào thiên nhiên. Khi xe dừng lại tại khách sạn, ai cũng vội xuống, tranh thủ hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành, khác hẳn với thành phố đông đúc, ngột ngạt thường ngày.
Những ngày ở Đà Lạt là chuỗi những kỷ niệm không thể nào quên. Buổi sáng đầu tiên, cả nhà cùng nhau đi dạo quanh hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước lặng như gương, nơi phản chiếu những tia nắng dịu nhẹ của ngày mới. Em và em gái thuê xe đạp đôi, chạy vòng quanh hồ, tiếng cười giòn tan vang lên khiến bố mẹ cũng bật cười vui vẻ. Buổi chiều, gia đình em đến thung lũng Tình Yêu, nơi có những cánh đồng hoa rực rỡ và những con đường mòn uốn lượn bên đồi. Em còn nhớ khoảnh khắc cả nhà cùng chụp ảnh dưới vòm hoa giấy hồng rực rỡ, ai cũng cười tươi, và em thầm ước có thể giữ mãi những giây phút ấy.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là buổi tối hôm thứ hai, cả nhà cùng nhau đi chợ đêm Đà Lạt. Mùi thơm của các món ăn đường phố như bánh tráng nướng, khoai nướng, bắp nướng… quyện trong làn sương mờ làm ai cũng đói bụng. Bố em mua cho cả nhà những chiếc áo len thủ công để chống lạnh. Đặc biệt, em còn được bố mẹ cho chọn một món quà lưu niệm, và em đã chọn một chiếc chuông gió bằng gỗ có khắc chữ “Gia đình là nơi bình yên nhất”. Đến giờ, em vẫn treo chiếc chuông ấy bên cửa sổ, mỗi lần gió thổi, âm thanh vang lên như nhắc em nhớ về kỷ niệm ngọt ngào năm đó.
Dù chỉ kéo dài bốn ngày ba đêm, nhưng chuyến đi Đà Lạt đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc. Đó không chỉ là những trải nghiệm mới mẻ khi đặt chân đến vùng đất mộng mơ, mà còn là khoảng thời gian quý báu mà cả gia đình được ở bên nhau, không vướng bận công việc, học hành. Em nhận ra rằng, không phải nơi đâu cũng quan trọng bằng việc ta đi cùng ai. Chính sự gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình đã làm nên một chuyến đi thật trọn vẹn.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp. Đà Lạt không chỉ là một điểm đến du lịch, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ, giúp em trân trọng hơn những khoảnh khắc bên người thân. Em thầm mong rằng, sẽ còn nhiều chuyến đi nữa trong tương lai, để gia đình em lại có thêm thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ như thế.