PHÙN TRƯỜNG CHINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHÙN TRƯỜNG CHINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là một biểu tượng đau xót cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch của con người trong xã hội bị đồng tiền chi phối. Lão hiện lên với một tình yêu thương con đến mức cực đoan, coi con cái là "tôn giáo" duy nhất của đời mình. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, đối mặt với sự lạnh lùng và bỏ mặc của hai cô con gái, tâm hồn lão vẫn bị xâu xé giữa sự tỉnh ngộ của lý trí và bản năng bao dung của người cha. Có lúc lão phẫn uất nguyền rủa sự tàn nhẫn của chúng, nhưng ngay sau đó lại sẵn sàng tha thứ, khao khát được nhìn thấy "cái áo chúng mặc" hay "vuốt tóc chúng" một lần cuối. Hình ảnh lão "khát tình thương" suốt mười năm và chết trong sự cô độc tận cùng tại căn nhà trọ rẻ tiền đã bộc lộ rõ nét sự phá sản của ảo tưởng dùng tiền mua hạnh phúc. Qua lão Goriot, Balzac không chỉ xây dựng một người cha đáng thương mà còn đưa ra một bản cáo trạng đanh thép đối với xã hội tư sản — nơi tình thâm cốt nhục bị rẻ rúng và lòng hiếu thảo bị bóp nghẹt bởi tham vọng phù hoa.

Câu 2:

Trong thế giới hiện đại, khi mọi thứ dường như được kết nối không giới hạn nhờ công nghệ, chúng ta lại đang đối mặt với một thực tế trớ trêu: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng trở nên rõ rệt. Đây không đơn thuần là khoảng cách về địa lý mà là sự rạn nứt về tâm hồn, tạo nên những "ốc đảo" cô đơn ngay dưới một mái nhà.

Nguyên nhân đầu tiên và dễ thấy nhất chính là sự xâm chiếm của các thiết bị điện tử. Hình ảnh cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm nhưng mỗi người lại theo đuổi một thế giới riêng trên màn hình điện thoại đã không còn xa lạ. Chúng ta có thể trò chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy gượng gạo khi hỏi han cha mẹ một câu chân tình. Bên cạnh đó, áp lực của kinh tế và tham vọng thành công khiến cha mẹ cuốn vào vòng xoáy công việc, còn con cái lại bị nhấn chìm trong lịch học dày đặc. Khi thời gian dành cho nhau trở thành một thứ xa xỉ, những cuộc đối chuyện sâu sắc dần bị thay thế bằng những câu hỏi han chiếu lệ, khiến sợi dây liên kết tình cảm ngày một mỏng manh.

Sự khác biệt về quan điểm sống giữa "thế hệ đi trước" và "thế hệ Z/Alpha" cũng là một rào cản lớn. Cha mẹ thường muốn con cái đi theo lộ trình an toàn mà mình đã vạch sẵn, trong khi người trẻ ngày nay khao khát tự do và khẳng định bản sắc cá nhân. Khi sự quan tâm biến thành sự kiểm soát, và sự chia sẻ của con cái gặp phải sự phán xét của cha mẹ, một "bức tường phòng thủ" sẽ được dựng lên. Con cái chọn cách im lặng để tránh xung đột, còn cha mẹ lại cảm thấy bị bỏ rơi trong thế giới của con mình. Nỗi đau của lão Goriot năm xưa khi không thể hiểu và chạm đến trái tim của các con gái dường như vẫn đang lặp lại dưới những hình thái khác nhau ở thời đại này.

Sự xa cách này để lại những hệ lụy sâu sắc. Con cái thiếu hụt điểm tựa tinh thần, dễ rơi vào trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi sai lệch bên ngoài. Cha mẹ khi về già lại phải đối mặt với nỗi cô đơn cùng cực, dù con cái vẫn đủ đầy về vật chất. Để hàn gắn, không có phép màu nào ngoài sự thấu cảm và ưu tiên. Chúng ta cần học cách "ngắt kết nối để kết nối": buông điện thoại xuống để nhìn vào mắt nhau, lắng nghe những tâm tư chưa thành lời thay vì chỉ nhìn vào bảng điểm hay thành tích. Cha mẹ cần hạ thấp cái tôi để hiểu thế giới của con, và con cái cũng cần bao dung hơn cho những vụng về trong cách thể hiện tình thương của cha mẹ.

Suy cho cùng, gia đình là bến đỗ duy nhất không bỏ rơi chúng ta giữa sóng gió cuộc đời. Đừng để sự bận rộn hay những ảo ảnh công nghệ biến chúng ta thành những người dưng chung lối, để rồi một ngày phải hối tiếc như tiếng kêu thảng thốt của lão Goriot trong những giây phút cuối cùng. Tình yêu thương cần được diễn đạt bằng hành động và sự hiện diện, ngay hôm nay, khi chúng ta vẫn còn cơ hội để nắm lấy tay nhau.


Câu 1:

Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là một biểu tượng đau xót cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch của con người trong xã hội bị đồng tiền chi phối. Lão hiện lên với một tình yêu thương con đến mức cực đoan, coi con cái là "tôn giáo" duy nhất của đời mình. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, đối mặt với sự lạnh lùng và bỏ mặc của hai cô con gái, tâm hồn lão vẫn bị xâu xé giữa sự tỉnh ngộ của lý trí và bản năng bao dung của người cha. Có lúc lão phẫn uất nguyền rủa sự tàn nhẫn của chúng, nhưng ngay sau đó lại sẵn sàng tha thứ, khao khát được nhìn thấy "cái áo chúng mặc" hay "vuốt tóc chúng" một lần cuối. Hình ảnh lão "khát tình thương" suốt mười năm và chết trong sự cô độc tận cùng tại căn nhà trọ rẻ tiền đã bộc lộ rõ nét sự phá sản của ảo tưởng dùng tiền mua hạnh phúc. Qua lão Goriot, Balzac không chỉ xây dựng một người cha đáng thương mà còn đưa ra một bản cáo trạng đanh thép đối với xã hội tư sản — nơi tình thâm cốt nhục bị rẻ rúng và lòng hiếu thảo bị bóp nghẹt bởi tham vọng phù hoa.

Câu 2:

Trong thế giới hiện đại, khi mọi thứ dường như được kết nối không giới hạn nhờ công nghệ, chúng ta lại đang đối mặt với một thực tế trớ trêu: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng trở nên rõ rệt. Đây không đơn thuần là khoảng cách về địa lý mà là sự rạn nứt về tâm hồn, tạo nên những "ốc đảo" cô đơn ngay dưới một mái nhà.

Nguyên nhân đầu tiên và dễ thấy nhất chính là sự xâm chiếm của các thiết bị điện tử. Hình ảnh cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm nhưng mỗi người lại theo đuổi một thế giới riêng trên màn hình điện thoại đã không còn xa lạ. Chúng ta có thể trò chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy gượng gạo khi hỏi han cha mẹ một câu chân tình. Bên cạnh đó, áp lực của kinh tế và tham vọng thành công khiến cha mẹ cuốn vào vòng xoáy công việc, còn con cái lại bị nhấn chìm trong lịch học dày đặc. Khi thời gian dành cho nhau trở thành một thứ xa xỉ, những cuộc đối chuyện sâu sắc dần bị thay thế bằng những câu hỏi han chiếu lệ, khiến sợi dây liên kết tình cảm ngày một mỏng manh.

Sự khác biệt về quan điểm sống giữa "thế hệ đi trước" và "thế hệ Z/Alpha" cũng là một rào cản lớn. Cha mẹ thường muốn con cái đi theo lộ trình an toàn mà mình đã vạch sẵn, trong khi người trẻ ngày nay khao khát tự do và khẳng định bản sắc cá nhân. Khi sự quan tâm biến thành sự kiểm soát, và sự chia sẻ của con cái gặp phải sự phán xét của cha mẹ, một "bức tường phòng thủ" sẽ được dựng lên. Con cái chọn cách im lặng để tránh xung đột, còn cha mẹ lại cảm thấy bị bỏ rơi trong thế giới của con mình. Nỗi đau của lão Goriot năm xưa khi không thể hiểu và chạm đến trái tim của các con gái dường như vẫn đang lặp lại dưới những hình thái khác nhau ở thời đại này.

Sự xa cách này để lại những hệ lụy sâu sắc. Con cái thiếu hụt điểm tựa tinh thần, dễ rơi vào trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi sai lệch bên ngoài. Cha mẹ khi về già lại phải đối mặt với nỗi cô đơn cùng cực, dù con cái vẫn đủ đầy về vật chất. Để hàn gắn, không có phép màu nào ngoài sự thấu cảm và ưu tiên. Chúng ta cần học cách "ngắt kết nối để kết nối": buông điện thoại xuống để nhìn vào mắt nhau, lắng nghe những tâm tư chưa thành lời thay vì chỉ nhìn vào bảng điểm hay thành tích. Cha mẹ cần hạ thấp cái tôi để hiểu thế giới của con, và con cái cũng cần bao dung hơn cho những vụng về trong cách thể hiện tình thương của cha mẹ.

Suy cho cùng, gia đình là bến đỗ duy nhất không bỏ rơi chúng ta giữa sóng gió cuộc đời. Đừng để sự bận rộn hay những ảo ảnh công nghệ biến chúng ta thành những người dưng chung lối, để rồi một ngày phải hối tiếc như tiếng kêu thảng thốt của lão Goriot trong những giây phút cuối cùng. Tình yêu thương cần được diễn đạt bằng hành động và sự hiện diện, ngay hôm nay, khi chúng ta vẫn còn cơ hội để nắm lấy tay nhau.


Câu 1

Trong đoạn trích Lão hà tiện của Mô-li-e, nhân vật Ác-pa-gông hiện lên với tính cách keo kiệt, đa nghi và độc đoán đến mức cực đoan. Chỉ qua cuộc đối thoại với La Phle-sơ, người đầy tớ của con trai mình, Ác-pa-gông đã bộc lộ rõ sự cay nghiệt: luôn miệng chửi rủa , đe dọa, thậm chí muốn đánh đập và tra xét những người khác như trộm cắp. Lòng tham khiến lão mất đi niềm tin với mọi người xung quanh, nhìn đâu cũng thấy nguy cơ bị ăn cắp của cải, đến mức nghi ngờ cả con gái và gia nhân. Sự keo kiệt đã biến hắn thành kẻ bất nhân, sống trong sợ hãi và cô độc. Bằng nghệ thuật đối thoại ngắn gọn, dồn dập, giàu tính trào phúng, Mô-li-e đã khắc họa được một nhân vật điển hình của tầng lớp trưởng giả tư sản châu Âu thế kỉ XVII. Giá trị hiện thực của tác phẩm nằm ở chỗ phơi bày và phê phán căn bệnh xã hội: lòng tham vô độ và lối sống ích kỷ. Đồng thời qua tiếng cười trào phúng, tác giả cũng gửi gắm bài học nhân sinh: chỉ khi biết sống chan hòa, chia sẻ, con người mới có thể tìm thấy sự hạnh phúc và sự thanh thản.



câu 1:

- Tình huống kịch trong văn bản là Ác-pa-gông ép con gái E-li-dơ cho ngài Ăng-xen-mơ, một quý tộc chính cống, từng trải, của cải như trước, đã giá vợ, không còn một đứa con nào của vợ trước, không đòi hỏi của hồi môn.

Câu 2:

-Lời độc thoải của văn bản là: 'Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?'

Câu 3:

-Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua lời thoại của nhân vật: Thứ nhất là thuyết phục Ác-pa-gông từ bỏ ý định cho Ăng-xen-mơ. Để thực hiện được mục đích này, Va-le-rơ đã phân tích các lí do như: cưới ngay như thế thì hấp tấp, ít ra phải khoan khoan xem tính tình cô cháu có hợp không; việc nưm trăm là việc trọng đại hơn người ta tưởng nhiều và có quan hệ đến một người đời, sướng hay khổ, phải hết sức cẩn trọng mới được; phải chú ý xem lòng dạ người con gái như nào mới phải, chứ tuổi tác quá chênh lệnh, tính tình tình cảm quá khác nhau như thế thì lấy nhau lại gây ra tai hoạ, rất rầy rà; vô số ông bố muốn coi trọng việc làm toại ý con hơn là đồng tiền bỏ ra cho con, không muốn vì tiền tài mà hi sinh con, chẳng mong gì hơn là tìm cho con được nơi vừa đôi phải lứa để cuộc đời con được thanh danh, vui vẻ êm ả. Thứ 2 là bảo vệ tình yêu của mình với Ê-li-dơ. Va-le-rơ và Ê-li-dơ được thầm ước hẹn. Nếu thuyết phục được Ác-pa-gông tuef bỏ ý định ép duyên con thì cũng đồng nghĩa với việc Va-le-rơ có cơ hội để tìm cách công khai tình cảm với mình.

Câu 4:

- Chi tiết "Không của hồi môn" lặp lại nhiều lần trong lời thoại của Ác-pa-gông mang lại hiểu quả nghệ thuật: 1 nhấn mạnh khắc họa đậm tính cách nội bật, điển hình của Ác-pa-gông: thói hám tiền, hám lợi, keo kiệt, bất chấp tất cả- chênh lệch tuổi tác, tính tình, hoàn cảnh, tình cảm, sự phản ứng dữ dội của con... để đạt được mục đích "tiết kiệm được một món to". "Không của hồi môn"trở thành một điều kiện quan trọng duy nhất để lão định đoạt hôn nhân của con gai," thay thế cho sắc đẹp, cho tuổi trẻ, cho dòng dõi,..."Đồng thời tạo tiếng cười, châm biến phê phán nhân vật.

Câu 5:

-Màn đối thoại của Ác- pa gông khi phát hiện bị mất tiền và cuộc đối thoại giữa hắn và Va-le-gơ.