Đặng Hồ Quỳnh Hương
Giới thiệu về bản thân
Bài làm : Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, khi công nghệ và toàn cầu hóa đang làm thay đổi từng ngày diện mạo của xã hội, việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở thành một vấn đề vô cùng cấp thiết. Văn hóa truyền thống không chỉ là bản sắc riêng biệt của mỗi dân tộc, mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng, hun đúc tinh thần dân tộc và giữ gìn cội nguồn. Trước nhịp sống hiện đại, những giá trị ấy lại càng cần được gìn giữ như một phần linh hồn không thể thay thế. Văn hóa truyền thống là tổng hòa những giá trị tinh thần, lối sống, phong tục, tập quán, tín ngưỡng, nghệ thuật… đã được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là tà áo dài thướt tha, là câu hò trên sông nước, là nét chữ thư pháp, hay chỉ đơn giản là mâm cơm ngày Tết đoàn viên. Những giá trị ấy là biểu hiện của tâm hồn dân tộc, phản ánh cách người xưa ứng xử với thiên nhiên, xã hội và con người. Chính từ đó, nó nuôi dưỡng lòng tự hào dân tộc, định hình bản sắc riêng giữa thế giới đa dạng muôn màu. Tuy nhiên, trong đời sống hiện đại, các giá trị truyền thống đang đối mặt với không ít thách thức. Sự du nhập ồ ạt của các nền văn hóa ngoại lai, lối sống thực dụng, đề cao vật chất và cá nhân khiến nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, dần xa rời cội nguồn văn hóa. Những phong tục cổ truyền dần mai một, những ngôn ngữ dân tộc thiểu số có nguy cơ biến mất, nghệ nhân già nua mà không có người kế thừa… Đó là hồi chuông cảnh báo về sự mất mát vô giá nếu chúng ta thờ ơ và thiếu ý thức bảo vệ di sản của cha ông. Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không có nghĩa là phủ nhận những yếu tố mới của thời đại, mà là biết cách dung hòa, phát triển trên nền tảng văn hóa gốc. Chúng ta cần khơi dậy lòng tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ thông qua giáo dục, đưa văn hóa truyền thống vào trường học, vào các chương trình nghệ thuật, truyền thông. Đồng thời, nhà nước và cộng đồng cần tạo điều kiện cho các hoạt động bảo tồn, phục dựng lễ hội, làng nghề truyền thống, hỗ trợ các nghệ nhân duy trì và truyền dạy tinh hoa văn hóa. Sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại – như việc trình diễn áo dài trong các sàn diễn quốc tế, cải tiến nhạc cụ dân tộc để phù hợp với âm nhạc đương đại – là minh chứng cho việc bảo tồn hiệu quả và sáng tạo. Trong thời đại mà con người có thể “sống toàn cầu” chỉ qua một chiếc điện thoại thông minh, thì văn hóa truyền thống chính là gốc rễ để chúng ta không đánh mất mình. Mỗi người, dù ở đâu, làm gì, hãy luôn ý thức rằng: gìn giữ văn hóa truyền thống là giữ gìn linh hồn dân tộc, là nuôi dưỡng một tương lai bền vững trong lòng hiện tại. Và chỉ khi những giá trị xưa cũ được gìn giữ, thì đời sống hiện đại mới thực sự có chiều sâu và ý nghĩa.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho sự thay đổi của người con gái thôn quê khi tiếp xúc với cuộc sống thị thành. Trước kia, “em” mang vẻ đẹp mộc mạc, dịu dàng với chiếc yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ và quần nái đen – tất cả đều gợi lên nét duyên dáng của người con gái nông thôn truyền thống. Tuy nhiên, sau một chuyến “đi tỉnh về”, “em” trở nên rực rỡ, kiểu cách hơn với “khăn nhung, quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm” – biểu tượng cho sự tân thời và xa lạ với cái “chân quê” vốn có. Qua cái nhìn tiếc nuối và nỗi lòng van nài của “anh”, ta thấy rõ sự đối lập giữa vẻ đẹp truyền thống và lối sống hiện đại. Nhân vật “em” không chỉ là hình ảnh cá nhân mà còn đại diện cho những thay đổi xã hội lúc bấy giờ – khi làn sóng đô thị hóa bắt đầu ảnh hưởng đến nếp sống nông thôn. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện nỗi trăn trở, tiếc nuối trước sự mai một của vẻ đẹp thuần hậu, mộc mạc trong văn hóa dân gian Việt Nam.
- Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc. - Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình
Biện pháp tu từ được sử dụng ở đây là ẩn dụ. - "Hương đồng gió nội" là nét đặc trưng của vùng quê. Tác giả dùng "hương đồng gió nội" để ẩn dụ cho chất quê chân chất, thật thà, giản dị của em, nhằm nhấn mạnh dường như chỉ sau một ngày đi tỉnh về em đã đánh mất những giá trị văn hóa truyền thống, đặc trưng của con người quê hương mình.
Trong bài thơ tác giả liệt kê 2 kiểu loại trang phục, lần lượt đại diện cho thành thị (trang phục của tỉnh) và nông thôn (trang phục của quê). - Trang phục của tỉnh: khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm.
- Trang phục của quê: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen.
Nhan đề Chân quê gợi cho em cảm giác về chất quê mộc mạc, giản dị, chân chất, thật thà của những con người sống ở nông thôn.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do
Câu 1. Thể thơ lục bát
Câu 2 . Gặp nhau ở lầu xanh
Câu 3. Qua những câu thơ trên, ta thấy Thúy Kiều là người có tấm lòng bao dung, độ lượng. Cô sẵn sàng tha thứ cho người khác, không chấp nhất những lỗi lầm nhỏ nhặt. Kiều cũng thể hiện sự khiêm nhường, tự nhận mình là người "bèo bọt", không dám phiền hà người khác trong tương lai. Điều này cho thấy sự chín chắn và sâu sắc trong tâm hồn của Kiều, khác hẳn với vẻ đẹp kiêu sa, tài năng nổi bật trước đây.
Câu 4.Đoạn thơ không trực tiếp miêu tả nhân vật Từ Hải, nên không thể có nhận xét cụ thể về nhân vật này dựa trên đoạn thơ đã cho. Để có nhận xét về Từ Hải, cần tham khảo thêm các đoạn thơ khác trong tác phẩm.
Câu 5.Đoạn thơ khơi gợi trong tôi sự cảm phục trước tấm lòng bao dung, độ lượng và sự khiêm nhường của Thúy Kiều. Sự thay đổi tính cách của Kiều sau bao biến cố cuộc đời khiến tôi xúc động và suy ngẫm về ý nghĩa của sự tha thứ và lòng vị tha. Sự khiêm nhường của Kiều cũng gây ấn tượng mạnh mẽ, cho thấy sự trưởng thành và sâu sắc trong tâm hồn của nàng.