Vũ Thị Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Liệt kê: hình ảnh yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen …
Thể hiện sự trân trọng của nhà thơ dành cho trang phục truyền thống. Yêu thương, gìn giữ trang phục ấy cũng chính là bảo vệ những giá trị văn hóa lâu đời của dân tộc.
- “Chân quê” - chính là những cái gốc gác của quê hương. Đó là những cái móng rễ, của quên hương mà mỗi người sinh ra trên đời đều được thừa hưởng.
- Lí giải sâu sắc hơn thì “chân quê” chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là sự chân thật trong lối sống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là sự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiền, trong sáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê. Đó là vẻ đẹp yên bình, thanh bần nhuốm màu lên khung cảnh, cuộc sống ở quê.
= > Có lẽ rất yêu mến và mong muốn gìn giữ cái vẻ đẹp “chân quê” ấy nên tác giả đã không ngần ngại đặt tên cho tác phẩm của mình.
thể thơ lục bát
Câu 1:
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du thể hiện nhiều đặc sắc nghệ thuật, góp phần làm nổi bật hình tượng nhân vật và tư tưởng tác phẩm. Trước hết, đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát, với ngôn ngữ uyển chuyển, hài hòa, giàu nhạc điệu, giúp câu chuyện trở nên mềm mại, dễ đi vào lòng người. Nguyễn Du đã sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng, qua hình ảnh “mắt xanh”, “mây rồng”, “cỏ nội hoa hèn” để thể hiện tình cảm, thân phận nhân vật một cách tinh tế. Đặc biệt, nghệ thuật đối thoại trong đoạn trích rất sinh động, giúp bộc lộ tính cách của Từ Hải và Thúy Kiều. Những lời nói của Từ Hải mạnh mẽ, dứt khoát, thể hiện khí phách anh hùng, trong khi lời Kiều vừa thận trọng, vừa mang nỗi niềm của người phụ nữ khao khát hạnh phúc. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả nhân vật qua ngôn ngữ cũng rất đặc sắc, giúp khắc họa một Từ Hải hào hiệp, trọng nghĩa, một Thúy Kiều thông minh, sâu sắc. Chính những thủ pháp nghệ thuật này đã góp phần làm nên sức hấp dẫn và giá trị của đoạn trích nói riêng, Truyện Kiều nói chung.
Câu 2:
“Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.”
Mở bài
Lòng tốt luôn là một trong những giá trị cao quý nhất của con người, có khả năng sưởi ấm, xoa dịu nỗi đau và hàn gắn những tổn thương trong cuộc sống. Tuy nhiên, nếu lòng tốt chỉ đơn thuần là sự cho đi mà thiếu đi sự tỉnh táo, nó có thể trở nên vô nghĩa, thậm chí bị lợi dụng. Chính vì vậy, câu nói: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh” đã đặt ra một vấn đề quan trọng: Lòng tốt cần phải có trí tuệ, sự sáng suốt để thực sự có giá trị.
Thân bài
1. Lòng tốt có thể chữa lành vết thương
Lòng tốt là biểu hiện của tình yêu thương, sự sẻ chia và nhân ái giữa con người với con người. Trong cuộc sống, một lời động viên, một hành động giúp đỡ hay một sự cảm thông đúng lúc có thể giúp ai đó vượt qua đau khổ, tổn thương. Những tổ chức từ thiện giúp đỡ người nghèo, bác sĩ tận tâm cứu chữa bệnh nhân, thầy cô hết lòng dìu dắt học trò… đều là những minh chứng cho sức mạnh của lòng tốt. Khi được trao đi một cách chân thành và đúng cách, lòng tốt không chỉ giúp người khác mà còn tạo nên những giá trị nhân văn, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
2. Lòng tốt cần có sự sắc sảo để không trở thành vô nghĩa
Tuy nhiên, lòng tốt không thể chỉ dựa trên cảm tính mà cần phải có trí tuệ và sự tỉnh táo. Nếu ta giúp đỡ một người mà không suy xét đúng sai, có thể vô tình tiếp tay cho sự lười biếng, ích kỷ, thậm chí là cái ác. Ví dụ, nếu một
Câu 1: Thể thơ lục bát
Câu 2: Tú Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh
Câu 3: Qua những câu thơ trên, nhân vật Thúy Kiều hiện lên phẩm chất:
- Khiêm nhường và tự ý thức về thân phận
- Trân trọng và cảm kích trước tấm lòng của Tú Hải
- Thận trọng nhưng cũng khát khao hạnh phúc
Câu 4: Tú Hải được khắc hoạ là một nhân vật có phẩm chất anh hùng:
- Khí phách mạnh mẽ, tự tin
- Trọng nghĩa, trọng tình
- Hoà hiệp, dứt khoát
Câu 5: Cảm xúc gợi lên nhiều cảm xúc:
- Sự xúc động và ngưỡng mộ
- Niềm cảm thương với Kiều
- Sự kính phục Tú Hải