Nguyễn Trà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1. Xác định thơ của bài thơ​Bài thơ Bài hát về cố hương củaXác định thể thơ của bài thơ.
Bài thơ Bài hát về cố hương của Nguyễn Quang Thiều được viết theo thể thơ tự do, không có quy tắc về số dòng hay vần nhịp, và thể hiện sự tự do trong cảm xúc và suy nghĩ của tác giả.

Câu 2. Chỉ ra những phương thức nàyBài thơ sử dụng nhiều phương thức biểu đạt khác nhau , bao gồm :Chỉ ra những phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ.
Bài thơ sử dụng nhiều phương thức biểu đạt khác nhau, bao gồm:

  • Miêu tả: Bài thơ miêu tả các hình ảnh gần gũi , cụ thể của quê hương như " tiếng nói mê đàn ôngBài thơ miêu tả các hình ảnh gần gũi, cụ thể của quê hương như "tiếng nói mê đàn ông", "mùi sữa bà mẹ", "bầu vú con gái", "tiếng ho người già".
  • Biểu cảm: Bài thơ thể hiện cảm xúc sâu sắc của tác giả về quê hương , nỗi nhớ và sự gắn bó với những hình ảnh và kỷ niệmBài thơ thể hiện cảm xúc sâu sắc của tác giả về quê hương, Nỗi nhớ và sự gắn bó với những hình ảnh và kỷ niệm tuổi thơ.
  • Tự sự: Tác giả kể lại những kỷ niệm của mình , từ ánh sáng đèn dầu đến những dấu ấn trong tâm hồn về quê hương .Tác giả kể lại những kỷ niệm của mình, từ ánh sáng đèn dầu đến những dấu ấn trong tâm hồn về quê hương.

Câu 3. Phân tích ý nghĩa của một hình ảnh biểu tượng mà em thấy ấn tượng trong bài thơ.
Hình ảnh "ngọn đèn dầu" trong bài thơ là một hình ảnh biểu tượng rất ấn tượng. Ngọn đèn này không chỉ là một vật thể chiếu sáng trong đêm mà còn là biểu tượng của ký ức, của tuổi thơ, của những truyền thống có giá trị mà tác giả được nhận từ ông bà, từ gia đình. Ngọn đèn còn đại diện cho sự cô đơn, nỗi buồn buồn nhưng cũng là hình ảnh của sự yêu thương, chăm sóc trong gia đình. Mẹ đã đặt ngọn đèn trước mặt tác giả để dạy anh biết buồn, biết yêu, biết khóc — đó là những cảm xúc căng thẳng liền kề với một người trưởng thành, với một ký ức đầy ắp tình cảm sâu sắc về quê hương.

Câu 4. Phân chia hoạt động của một biện phápPhân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ sau:
"Đâu đây có tiếng nói mê đàn ông bên mái tóc đàn bà
Đâu đây thơm mùi sữa bà mẹ khe hở chảy vào đêm
Đâu đây những bầu vú con gái tuổi mười như những mầm cây đang nhoi lên đất
Và đâu đây tiếng ho người già khúc khắc"

Biện pháp tu từ nổi bật trong đoạn thơ này là điệp từ "Đâu đây" và so sánh .

  • Điệp từ "Đâu đây" được lặp lại để tạo nên một không gian âm u , huyền bíđược lặp lại để tạo nên một không gian âm u, huyền bí, như những ký ức vây quanh giả tưởng. Nó thể hiện sự hiện diện của quê hương trong tâm trí tác giả, mọi thứ đều có mặt, gần gũi nhưng cũng xa vắng.
  • So sánh được sử dụng trong hình ảnh " những bầu vú con gái tuổi mười lăm như những mầm câychính con người , trong đó cóđược sử dụng trong hình ảnh "những loài chim vú con gái tuổi mười lăm như những mầm cây đang nhỏ nhoi lên từ đất" cố gắng hiện sự phóng khoáng, sự trưởng thành của con người, trong đó có sự phát triển về thể chất vững chắc tâm hồn. Mầm cây mọc lên từ đất cũng là biểu tượng của sự sống mới, của sự kết nối tiếp theo, gắn bó với nguồn gốc.

Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì ? BàiNội dung của bài thơ này là gì?
Bài thơ Bài hát về cố hương là lời tâm sự ,.Qua những hình ảnh cụ thể nhưcó thể thực một tình yêu sâu sắcvàto con user .Bài thơ cũnglà lời tâm sự, là tiếng hát về quê hương đầy nhớ thương của tác giả. Nội dung bài thơ thể hiện sự gắn bó sâu sắc của tác giả với quê hương, là tình yêu và nỗi nhớ đối với những kỷ niệm tuổi thơ, những hình ảnh giản dị, gần gũi nhưng vô cùng thiêng liêng. Qua những hình ảnh cụ thể như ánh đèn dầu, mùi sữa, mái tóc đàn bà, tiếng ho người già,... tác giả có thể hiện một tình yêu sâu sắc và bi tráng với quê hương, nơi đã nuôi dưỡng và hình thành con người anh. Bài thơ cũng tip lên sự nhớ nhưng không thể chia tay về quê hương, về những giá trị truyền thống mà tác giả mang theo suốt đời, dù ở đâu.


Câu 1. Xác định thơ của bài thơ​Bài thơ Bài hát về cố hương củaXác định thể thơ của bài thơ.
Bài thơ Bài hát về cố hương của Nguyễn Quang Thiều được viết theo thể thơ tự do, không có quy tắc về số dòng hay vần nhịp, và thể hiện sự tự do trong cảm xúc và suy nghĩ của tác giả.

Câu 2. Chỉ ra những phương thức nàyBài thơ sử dụng nhiều phương thức biểu đạt khác nhau , bao gồm :Chỉ ra những phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ.
Bài thơ sử dụng nhiều phương thức biểu đạt khác nhau, bao gồm:

  • Miêu tả: Bài thơ miêu tả các hình ảnh gần gũi , cụ thể của quê hương như " tiếng nói mê đàn ôngBài thơ miêu tả các hình ảnh gần gũi, cụ thể của quê hương như "tiếng nói mê đàn ông", "mùi sữa bà mẹ", "bầu vú con gái", "tiếng ho người già".
  • Biểu cảm: Bài thơ thể hiện cảm xúc sâu sắc của tác giả về quê hương , nỗi nhớ và sự gắn bó với những hình ảnh và kỷ niệmBài thơ thể hiện cảm xúc sâu sắc của tác giả về quê hương, Nỗi nhớ và sự gắn bó với những hình ảnh và kỷ niệm tuổi thơ.
  • Tự sự: Tác giả kể lại những kỷ niệm của mình , từ ánh sáng đèn dầu đến những dấu ấn trong tâm hồn về quê hương .Tác giả kể lại những kỷ niệm của mình, từ ánh sáng đèn dầu đến những dấu ấn trong tâm hồn về quê hương.

Câu 3. Phân tích ý nghĩa của một hình ảnh biểu tượng mà em thấy ấn tượng trong bài thơ.
Hình ảnh "ngọn đèn dầu" trong bài thơ là một hình ảnh biểu tượng rất ấn tượng. Ngọn đèn này không chỉ là một vật thể chiếu sáng trong đêm mà còn là biểu tượng của ký ức, của tuổi thơ, của những truyền thống có giá trị mà tác giả được nhận từ ông bà, từ gia đình. Ngọn đèn còn đại diện cho sự cô đơn, nỗi buồn buồn nhưng cũng là hình ảnh của sự yêu thương, chăm sóc trong gia đình. Mẹ đã đặt ngọn đèn trước mặt tác giả để dạy anh biết buồn, biết yêu, biết khóc — đó là những cảm xúc căng thẳng liền kề với một người trưởng thành, với một ký ức đầy ắp tình cảm sâu sắc về quê hương.

Câu 4. Phân chia hoạt động của một biện phápPhân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ sau:
"Đâu đây có tiếng nói mê đàn ông bên mái tóc đàn bà
Đâu đây thơm mùi sữa bà mẹ khe hở chảy vào đêm
Đâu đây những bầu vú con gái tuổi mười như những mầm cây đang nhoi lên đất
Và đâu đây tiếng ho người già khúc khắc"

Biện pháp tu từ nổi bật trong đoạn thơ này là điệp từ "Đâu đây" và so sánh .

  • Điệp từ "Đâu đây" được lặp lại để tạo nên một không gian âm u , huyền bíđược lặp lại để tạo nên một không gian âm u, huyền bí, như những ký ức vây quanh giả tưởng. Nó thể hiện sự hiện diện của quê hương trong tâm trí tác giả, mọi thứ đều có mặt, gần gũi nhưng cũng xa vắng.
  • So sánh được sử dụng trong hình ảnh " những bầu vú con gái tuổi mười lăm như những mầm câychính con người , trong đó cóđược sử dụng trong hình ảnh "những loài chim vú con gái tuổi mười lăm như những mầm cây đang nhỏ nhoi lên từ đất" cố gắng hiện sự phóng khoáng, sự trưởng thành của con người, trong đó có sự phát triển về thể chất vững chắc tâm hồn. Mầm cây mọc lên từ đất cũng là biểu tượng của sự sống mới, của sự kết nối tiếp theo, gắn bó với nguồn gốc.

Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì ? BàiNội dung của bài thơ này là gì?
Bài thơ Bài hát về cố hương là lời tâm sự ,.Qua những hình ảnh cụ thể nhưcó thể thực một tình yêu sâu sắcvàto con user .Bài thơ cũnglà lời tâm sự, là tiếng hát về quê hương đầy nhớ thương của tác giả. Nội dung bài thơ thể hiện sự gắn bó sâu sắc của tác giả với quê hương, là tình yêu và nỗi nhớ đối với những kỷ niệm tuổi thơ, những hình ảnh giản dị, gần gũi nhưng vô cùng thiêng liêng. Qua những hình ảnh cụ thể như ánh đèn dầu, mùi sữa, mái tóc đàn bà, tiếng ho người già,... tác giả có thể hiện một tình yêu sâu sắc và bi tráng với quê hương, nơi đã nuôi dưỡng và hình thành con người anh. Bài thơ cũng tip lên sự nhớ nhưng không thể chia tay về quê hương, về những giá trị truyền thống mà tác giả mang theo suốt đời, dù ở đâu.

Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, khi xã hội ngày càng phát triển và hội nhập sâu rộng với thế giới, việc giữ gìn và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Văn hóa truyền thống không chỉ là cội nguồn của bản sắc dân tộc mà còn là nền tảng vững chắc để mỗi quốc gia khẳng định vị thế và xây dựng tương lai bền vững. Trong đời sống hiện đại hôm nay, bảo tồn và phát huy những giá trị ấy là một nhiệm vụ cần thiết và cấp thiết.


Văn hóa truyền thống là tập hợp những giá trị vật chất và tinh thần được hun đúc qua hàng ngàn năm lịch sử. Đó có thể là trang phục, ẩm thực, kiến trúc, lễ hội, phong tục tập quán, tiếng nói, chữ viết… của cha ông để lại. Những giá trị ấy không chỉ phản ánh cách sống, tư duy của người xưa mà còn góp phần hình thành nên bản sắc riêng biệt cho mỗi dân tộc. Đối với người Việt Nam, văn hóa truyền thống chính là hồn cốt dân tộc – từ những câu ca dao, tục ngữ giản dị đến lối sống trọng nghĩa tình, uống nước nhớ nguồn.


Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa truyền thống đang đứng trước nhiều thách thức. Lối sống hiện đại cùng sự du nhập của các nền văn hóa ngoại lai khiến không ít người, nhất là giới trẻ, xa rời những giá trị cội nguồn. Các hiện tượng như ăn mặc phản cảm trong lễ hội, thờ ơ với tiếng mẹ đẻ, sính ngoại trong văn hóa cưới hỏi, quên đi ngày Tết cổ truyền… đang dần làm phai nhạt bản sắc văn hóa dân tộc. Nếu không có sự quan tâm đúng mức, những giá trị truyền thống sẽ bị mai một và đánh mất vĩnh viễn.


Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không đồng nghĩa với việc phủ nhận cái mới hay khép mình trước sự đổi thay của thời đại. Ngược lại, đó là sự chọn lọc và tiếp thu có ý thức những tinh hoa hiện đại trên nền tảng của bản sắc dân tộc. Chúng ta cần phát huy vai trò của giáo dục trong việc khơi dậy lòng tự hào dân tộc và ý thức gìn giữ văn hóa từ những điều nhỏ nhất. Gia đình, nhà trường và xã hội phải cùng chung tay vun đắp, tạo điều kiện để văn hóa truyền thống sống lại trong đời sống hiện đại bằng những hình thức sáng tạo và hấp dẫn. Bên cạnh đó, cần có chính sách bảo tồn di sản văn hóa, phát triển du lịch gắn với giá trị truyền thống, đồng thời khuyến khích các nghệ nhân, nhà nghiên cứu tiếp tục gìn giữ và truyền lại những tinh hoa cho thế hệ sau.


Giữ gìn văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là sứ mệnh của cả cộng đồng. Đó là cách để chúng ta kết nối với quá khứ, định hình hiện tại và hướng tới một tương lai phát triển bền vững mà không đánh mất chính mình. Trong guồng quay hiện đại hôm nay, người Việt càng cần vững vàng


Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, khi xã hội ngày càng phát triển và hội nhập sâu rộng với thế giới, việc giữ gìn và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Văn hóa truyền thống không chỉ là cội nguồn của bản sắc dân tộc mà còn là nền tảng vững chắc để mỗi quốc gia khẳng định vị thế và xây dựng tương lai bền vững. Trong đời sống hiện đại hôm nay, bảo tồn và phát huy những giá trị ấy là một nhiệm vụ cần thiết và cấp thiết.


Văn hóa truyền thống là tập hợp những giá trị vật chất và tinh thần được hun đúc qua hàng ngàn năm lịch sử. Đó có thể là trang phục, ẩm thực, kiến trúc, lễ hội, phong tục tập quán, tiếng nói, chữ viết… của cha ông để lại. Những giá trị ấy không chỉ phản ánh cách sống, tư duy của người xưa mà còn góp phần hình thành nên bản sắc riêng biệt cho mỗi dân tộc. Đối với người Việt Nam, văn hóa truyền thống chính là hồn cốt dân tộc – từ những câu ca dao, tục ngữ giản dị đến lối sống trọng nghĩa tình, uống nước nhớ nguồn.


Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa truyền thống đang đứng trước nhiều thách thức. Lối sống hiện đại cùng sự du nhập của các nền văn hóa ngoại lai khiến không ít người, nhất là giới trẻ, xa rời những giá trị cội nguồn. Các hiện tượng như ăn mặc phản cảm trong lễ hội, thờ ơ với tiếng mẹ đẻ, sính ngoại trong văn hóa cưới hỏi, quên đi ngày Tết cổ truyền… đang dần làm phai nhạt bản sắc văn hóa dân tộc. Nếu không có sự quan tâm đúng mức, những giá trị truyền thống sẽ bị mai một và đánh mất vĩnh viễn.


Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không đồng nghĩa với việc phủ nhận cái mới hay khép mình trước sự đổi thay của thời đại. Ngược lại, đó là sự chọn lọc và tiếp thu có ý thức những tinh hoa hiện đại trên nền tảng của bản sắc dân tộc. Chúng ta cần phát huy vai trò của giáo dục trong việc khơi dậy lòng tự hào dân tộc và ý thức gìn giữ văn hóa từ những điều nhỏ nhất. Gia đình, nhà trường và xã hội phải cùng chung tay vun đắp, tạo điều kiện để văn hóa truyền thống sống lại trong đời sống hiện đại bằng những hình thức sáng tạo và hấp dẫn. Bên cạnh đó, cần có chính sách bảo tồn di sản văn hóa, phát triển du lịch gắn với giá trị truyền thống, đồng thời khuyến khích các nghệ nhân, nhà nghiên cứu tiếp tục gìn giữ và truyền lại những tinh hoa cho thế hệ sau.


Giữ gìn văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là sứ mệnh của cả cộng đồng. Đó là cách để chúng ta kết nối với quá khứ, định hình hiện tại và hướng tới một tương lai phát triển bền vững mà không đánh mất chính mình. Trong guồng quay hiện đại hôm nay, người Việt càng cần vững vàng


Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, khi xã hội ngày càng phát triển và hội nhập sâu rộng với thế giới, việc giữ gìn và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Văn hóa truyền thống không chỉ là cội nguồn của bản sắc dân tộc mà còn là nền tảng vững chắc để mỗi quốc gia khẳng định vị thế và xây dựng tương lai bền vững. Trong đời sống hiện đại hôm nay, bảo tồn và phát huy những giá trị ấy là một nhiệm vụ cần thiết và cấp thiết.


Văn hóa truyền thống là tập hợp những giá trị vật chất và tinh thần được hun đúc qua hàng ngàn năm lịch sử. Đó có thể là trang phục, ẩm thực, kiến trúc, lễ hội, phong tục tập quán, tiếng nói, chữ viết… của cha ông để lại. Những giá trị ấy không chỉ phản ánh cách sống, tư duy của người xưa mà còn góp phần hình thành nên bản sắc riêng biệt cho mỗi dân tộc. Đối với người Việt Nam, văn hóa truyền thống chính là hồn cốt dân tộc – từ những câu ca dao, tục ngữ giản dị đến lối sống trọng nghĩa tình, uống nước nhớ nguồn.


Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa truyền thống đang đứng trước nhiều thách thức. Lối sống hiện đại cùng sự du nhập của các nền văn hóa ngoại lai khiến không ít người, nhất là giới trẻ, xa rời những giá trị cội nguồn. Các hiện tượng như ăn mặc phản cảm trong lễ hội, thờ ơ với tiếng mẹ đẻ, sính ngoại trong văn hóa cưới hỏi, quên đi ngày Tết cổ truyền… đang dần làm phai nhạt bản sắc văn hóa dân tộc. Nếu không có sự quan tâm đúng mức, những giá trị truyền thống sẽ bị mai một và đánh mất vĩnh viễn.


Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không đồng nghĩa với việc phủ nhận cái mới hay khép mình trước sự đổi thay của thời đại. Ngược lại, đó là sự chọn lọc và tiếp thu có ý thức những tinh hoa hiện đại trên nền tảng của bản sắc dân tộc. Chúng ta cần phát huy vai trò của giáo dục trong việc khơi dậy lòng tự hào dân tộc và ý thức gìn giữ văn hóa từ những điều nhỏ nhất. Gia đình, nhà trường và xã hội phải cùng chung tay vun đắp, tạo điều kiện để văn hóa truyền thống sống lại trong đời sống hiện đại bằng những hình thức sáng tạo và hấp dẫn. Bên cạnh đó, cần có chính sách bảo tồn di sản văn hóa, phát triển du lịch gắn với giá trị truyền thống, đồng thời khuyến khích các nghệ nhân, nhà nghiên cứu tiếp tục gìn giữ và truyền lại những tinh hoa cho thế hệ sau.


Giữ gìn văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là sứ mệnh của cả cộng đồng. Đó là cách để chúng ta kết nối với quá khứ, định hình hiện tại và hướng tới một tương lai phát triển bền vững mà không đánh mất chính mình. Trong guồng quay hiện đại hôm nay, người Việt càng cần vững vàng


Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết và đậm chất thôn quê. “Em” là hình ảnh đại diện cho người con gái nông thôn Việt Nam với sự giản dị trong trang phục, lối sống và tâm hồn. Không son phấn, không áo quần kiểu cách, “em” đẹp theo cách rất riêng – một vẻ đẹp tự nhiên, không bị tô vẽ bởi những xu hướng hiện đại. Tuy nhiên, khi “em” bắt đầu thay đổi, mặc áo lụa Hà Đông, đánh phấn, tô môi, tác giả lại cảm thấy xa lạ và tiếc nuối. Sự thay đổi ấy không chỉ là sự chuyển mình về hình thức mà còn là biểu hiện của một lối sống đang mất dần chất chân quê. Qua nhân vật “em”, Nguyễn Bính không chỉ bày tỏ nỗi nhớ nhung, tình yêu với người con gái thôn quê mà còn thể hiện nỗi lo âu trước sự mai một của những giá trị truyền thống. Nhân vật “em” trong Chân quê vì thế không chỉ là một cá nhân cụ thể mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp văn hóa thuần Việt mà tác giả muốn gìn giữ và trân trọng.


Tác giả muốn gửi đến người đọc thông điệp: hãy sống là chính mình, đừng vì chạy theo những thứ xa hoa, phù du mà đánh mất đi con người mình.

-Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.

- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.

Tác giả muốn gửi đến người đọc thông điệp: hãy sống là chính mình, đừng vì chạy theo những thứ xa hoa, phù du mà đánh mất đi con người mình.

-Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.

- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.

Tác giả muốn gửi đến người đọc thông điệp: hãy sống là chính mình, đừng vì chạy theo những thứ xa hoa, phù du mà đánh mất đi con người mình.

-Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.

- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.

Tác giả muốn gửi đến người đọc thông điệp: hãy sống là chính mình, đừng vì chạy theo những thứ xa hoa, phù du mà đánh mất đi con người mình.

-Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.

- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.