BẠCH HƯƠNG GIANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của BẠCH HƯƠNG GIANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Trong đoạn trích Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên rất gần gũi và giàu cảm xúc. Đất nước không phải là khái niệm lớn lao, trừu tượng mà hiện ra qua những hình ảnh quen thuộc của đời sống: con đường, viên gạch vỡ, nhịp cầu mới, cây non mọc lên từ tro tàn. Đó là đất nước vừa đi qua chiến tranh, còn mang nhiều mất mát nhưng vẫn âm thầm hồi sinh nhờ bàn tay con người. Đất nước còn được tạo nên từ sự hy sinh lặng lẽ của biết bao thế hệ, những con người đã chấp nhận đau thương để gìn giữ và bảo vệ Tổ quốc. Những ký ức chiến tranh không mất đi mà tiếp tục theo con người bước vào hiện tại, trở thành động lực sống và xây dựng tương lai. Qua hình tượng đất nước, tác giả bày tỏ niềm xúc động, lòng biết ơn sâu sắc đối với những con người bình dị đã làm nên dáng hình đất nước hôm nay.


Câu 2:

Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định rất đúng, bởi lịch sử chỉ thật sự sống động khi gắn với con người cụ thể và số phận cụ thể.

Thực tế cho thấy, nhiều người học lịch sử với cảm giác khô khan vì lịch sử thường được trình bày bằng các mốc thời gian, sự kiện, chiến thắng hay thất bại. Những con số ấy giúp ta ghi nhớ, nhưng lại khó chạm đến cảm xúc. Trong khi đó, điều khiến con người rung động lại chính là câu chuyện về những con người đã sống trong lịch sử: một người lính ra đi không hẹn ngày về, một người mẹ tiễn con giữa khói lửa chiến tranh, hay một em bé sinh ra trong bom đạn nhưng vẫn lớn lên với niềm tin vào hòa bình. Khi lịch sử gắn với con người, ta không chỉ hiểu mà còn cảm nhận được.

Những người làm nên lịch sử có thể rất vĩ đại, nhưng cũng có thể vô cùng bình thường. Họ không phải lúc nào cũng được ghi tên, nhưng chính họ đã góp phần tạo nên những bước ngoặt của dân tộc. Sự hy sinh, kiên cường và lòng yêu nước của họ khiến lịch sử không còn xa lạ, mà trở thành câu chuyện gần gũi với mỗi người hôm nay. Chính vì vậy, ta xúc động không phải trước bài giảng, mà trước những con người thật đã sống, đã đau và đã hi vọng trong lịch sử ấy.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là những bài giảng lịch sử không quan trọng. Vấn đề nằm ở cách tiếp cận. Nếu lịch sử chỉ được dạy như một chuỗi sự kiện cần ghi nhớ, nó sẽ khó để lại ấn tượng sâu sắc. Nhưng nếu lịch sử được kể bằng những câu chuyện đời người, bằng sự thấu hiểu và đồng cảm, thì chính bài giảng cũng có thể khiến người học xúc động. Khi ấy, lịch sử không còn là môn học nặng nề mà trở thành bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm.

Tóm lại, ý kiến trên nhấn mạnh rằng con người chính là linh hồn của lịch sử. Hiểu lịch sử qua con người giúp chúng ta trân trọng quá khứ hơn, sống có ý nghĩa hơn ở hiện tại và có trách nhiệm hơn với tương lai. Học lịch sử bằng cảm xúc cũng chính là cách để mỗi người sống xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh.

Câu 1: Dấu hiệu xác định thể thơ:


- Số tiếng trong câu ko đều nhau (10 chữ, 9 chữ, 8 chữ, 5 chữ)


- Vần linh hoạt


- Nhịp thơ linh hoạt


=> Thể thơ tự do.


Câu 2:


- Đoạn thơ thể hiện niềm xúc động, tự hào của nhân vật trữ tình trước sức sống mãnh liệt của đất nước trong chiến tranh. Ngoài ra còn bộc lộ lòng biết ơn sâu sắc đối với những con người bình dị đã hi sinh, cống hiến cho Tổ quốc. Nhân vật trữ tình đã đặt niềm tin yêu và lạc quan vào tương lai hòa bình, vào sự tiếp nối của các thế hệ sau. Qua đó, nhân vật trữ tình không chỉ nhìn lại quá khứ đau thương mà còn hướng tới hiện tại và tương lai với niềm tin vững chắc vào sức sống của dân tộc.


Câu 3:


-BPTT: điệp cấu trúc câu “Mỗi…Đều…”


- Tác dụng:


+ Tạo nhịp điệu cho câu thơ, làm cho câu thơ trở nên sinh động, mạch lạc.


+ Làm nổi bật sức sống bền bỉ, tinh thần kiên cường và lạc quan của con người Việt Nam.


+ Qua đó tác giả muốn nhắn nhủ rằng, dù chiến tranh tàn khốc đến đâu, con người và đất nước vẫn không khuất phục, vẫn hướng về tương lai.


Câu 4:


- “Vị ngọt” trong câu thơ cuối là hình ảnh ẩn dụ cho thành quả của hòa bình, độc lập, tự do, là hạnh phúc, niềm vui, sự bình yên của cuộc sống hôm nay.


- “Vị ngọt” ấy có được từ những hi sinh, mất mát, đau thương của các thế hệ đi trước, từ truyền thống đấu tranh cách mạng kiên cường của dân tộc, bắt đầu từ Cách mạng Tháng Tám và được tiếp nối qua các cuộc kháng chiến.


→ Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng hạnh phúc hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu của bao thế hệ.


Câu 5:


Từ nội dung đoạn trích, em nhận thức sâu sắc về ý nghĩa thiêng liêng của lòng yêu nước. Lòng yêu nước trước hết là sự biết ơn và trân trọng quá khứ, ghi nhớ những năm tháng đau thương mà đất nước đã trải qua, nơi biết bao thế hệ con người Việt Nam đã hi sinh tuổi trẻ, hạnh phúc và cả tính mạng để giành lấy độc lập, tự do. Bên cạnh đó, lòng yêu nước còn là sự kết nối giữa các thế hệ, khi những đau thương của chiến tranh trở thành động lực, tiếp thêm sức mạnh để thế hệ hôm nay sống tốt hơn, hạnh phúc hơn. Không dừng lại ở cảm xúc, yêu nước còn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể: sống có trách nhiệm, nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Chỉ khi ý thức được giá trị của hòa bình và độc lập, mỗi người mới có thể sống xứng đáng với những hi sinh to lớn của cha ông và tiếp tục gìn giữ, phát huy “vị ngọt” mà lịch sử đã trao truyền.