TRẦN HOÀNG BẢO TRÂN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Hình tượng đất nước trong văn bản "Đất nước" của nhà thơ Bằng Việt là một hình ảnh đẹp vừa chân thực mà vừa mang ý nghĩa biểu tượng. Trước hết, đất nước đã đi lên từ những tro tàn của chiến tranh đau thương, "Gạch vụn", "Bụi đường", "Cầu đã sập" đã gợi lên những đau thương khó khăn của những năm tháng gian khổ nhưng đã từng bước vươn lên "Nhịp cầu mới", Nhành hoa". Đây là biểu trưng cho sự hồi sinh và sức sống mạnh mẽ của dân tộc. Bên cạnh đó, đất nước còn hiện lên qua những con người cụ thể như “bàn tay vun quén”, “vóc dáng cần cù”, những em bé đến lớp, những cô gái may áo cưới. Con người hiện lên với hình ảnh cần cù, chịu thương chịu khó, đã vực dậy đất nước từ sau đống tro tàn đổ nát của chiến tranh với hy vọng và khao khát lớn lao về hóa bình-thịnh vượng. Đặc biệt, những hồi ức cũ về chiến tranh " diết da và lóe sáng" vẫn còn nguyên âm hưởng trở thành nguồn động lực kéo dài mãi mãi, tạo tiền đề cho sự phát triển mạnh mẽ của đất nước. Qua đó, ta thấy được hình tượng đất nước mang một ý nghĩa sâu sắc vừa chân thực mà vừa mang nghĩa biểu tượng, đất nước là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa đau thương và hạnh phúc, đồng thời cũng là bài học lớn lao được kết từ những gì quý giá nhất của lịch sử để lại cho con cháu sau này.
Câu 2:
Lịch sử không chỉ là những trang sách ghi chép lại các sự kiện đã qua, mà còn là ký ức sống động về những con người từng hiện diện, từng yêu thương, hi sinh và đấu tranh cho lý tưởng của mình. Bởi vậy, ý kiến " Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" gợi ra một cách nhìn sâu sắc nhưng vừa phải, giúp ta suy ngẫm về bản chất của việc học và cảm nhận lịch sử.
Trước hết, "Bài học lịch sử" là những sự kiện được khái quát theo hệ thống các mốc thời gian, sự kiện, ý nghĩa. Các tiếp cận này giúp người đọc có thể dễ dàng nắm được nội dung nhưng lại dễ khiến lịch sử trở nên khô khan, cứng ngắc, rời xa về mặt cảm xúc. Khi lịch sử chỉ còn là những con số, những bài kiểm tra, người đọc khó có thể tiếp thu một cách đầy đủ, trọn vẹn cả về mặt kiến thức lẫn cảm xúc, vậy nên ý kiến cho rằng ta không xúc động trước những "Bài học lịch sử" cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, lịch sử không bắt nguồn từ những con chữ vô tri mà bắt nguồn từ chính những con người bằng xương bằng thịt, họ mang trong mình khát vọng và lý tưởng lớn lao. Khi nhắc đến những nhân vật quan trọng trong lịch sử của ta như Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng hành trình bôn ba khắp năm châu tìm đường cứu nước, hay những người lính vô danh đã nằm lại nơi chiến trường ta dễ dàng cảm thấy đồng cảm và lịch sử trở nên lay động, gần gũi hơn bao giờ hết. Ta xúc động không chỉ bởi những chiến công mà họ lập nên, mà còn là sự hi sinh tuổi trẻ, sự cống hiến hết minh cho tổ quốc không màng đến bản thân để đổi lấy độc lập-tự do cho dân tộc.
Ý kiến trên không hoàn toàn phủ định vai trò của những "Bài học lịch sử", mà muốn nhấn mạnh rằng cảm xúc của lịch sử bắt nguồn từ con người. Những "Bài học lịch sử" đã được hệ thống hóa cùng với sự giải thích lí giải ý nghĩa giúp con người hiểu về lịch sử, nhưng những bài giảng ấy chỉ thực sự có sức sống khi làm nổi bật con người trong dòng chảy sự kiện. Khi người học hiểu được những hi sinh thầm lặng, những mất mát mà thế hệ trước đã trải qua thì lịch sử sẽ không còn là những gì xa xôi mà sẽ trở thành một phần ý thức và trách nhiệm của ngày hôm nay.
Tuy vậy, cũng cần thấy rằng xúc động trước con người làm nên lịch sử không chỉ dừng lại ở sự cảm thương hay ngưỡng mộ. Quan trọng hơn, từ những rung động ấy, mỗi người cần rút ra bài học cho bản thân: sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng và biết trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời. Nếu chỉ xúc động rồi quên đi, lịch sử vẫn chưa thật sự sống trong hiện tại.
Tóm lại, câu nói trên đã chỉ ra một chân lý giản dị: lịch sử trở nên có hồn nhờ con người. Chúng ta có thể không rung động trước những bài giảng khô khan, nhưng sẽ luôn xúc động trước những con người đã làm nên lịch sử bằng trái tim, ý chí và sự hi sinh của mình. Học lịch sử, vì thế, không chỉ là ghi nhớ quá khứ, mà là học cách sống xứng đáng với quá khứ ấy.
Câu 1:
-Thể thơ của đoạn trích là thể thơ tự do.
-Dấu hiệu xác định là những dòng thơ có độ dài ngắn khác nhau, không giới hạn số lượng câu từ và không tuân theo quy luật nhất định.
Câu 2:
-Cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ trên trước hết là tình yêu sâu sắc, niềm tự hào đối với quê hương đất nước. Bên cạnh đó là cảm xúc ngợi ca, trên trong biết ơn khi đất nước đã phải trải qua những năm tháng chiến tranh khó khăn gian khổ. Không những vậy, nhân vật trữ tình còn bộc lộ sự đồng cảm, xót thương đối với những mất mát hy sinh của những con người thời chiến.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn trích trên là phép điệp ngữ: "Mỗi+mệnh đề, Đều+mệnh đề" được lặp lại hai lần.
-Biện pháp tu từ điệp ngữ đã tạo nhịp điệu thiết tha, tăng sự sinh động gợi hình gợi cảm cho bài thơ.
-Biện pháp tu từ cho ta thấy được sự đối lập của "Em bé ... tung tăng" và "Triệu tấn bom rơi" "Cô gái... may áo cưới" và "Công sự bom vùi". Sự đối lập giữa hiện tại yên bình và thời chiến khó khăn khắc nghiệt, qua đó khẳng định những gì có được ngày hôm nay đều là sự hy sinh của bao thế hệ đi trước và sự phát triển mạnh mẽ kiên cường của đất nước dù trải qua mưa bom bão đạn đầy gian khó.
-Qua đó nhà văn thể hiện tình yêu thương, sự ngợi ca tự hào về đất nước. đồng thời là sự biết ơn, trên trọng đối với thế hệ cha anh đi trước để đất nước có thể đạt được những thành tựu như ngày hôm nay.
Câu 4:
Theo em "Vị ngọt" được nói đến trong câu thơ cuối là vị của thành quả, những chiến công mà nhân dân ta đã giành được trong hành trình gìn giữ, bảo vệ và phát triển đất nước. Để có được "Vị ngọt" ấy, dân tộc ta đã kiên cường, đoàn kết, mạnh mẽ, vượt qua biết bao gian khổ để gặt hái được thành quả. "Vị ngọt" - thành quả ấy vẫn luôn theo dân tộc ta vì dân tộc mạnh mẽ tự lực tự cường đã dùng chính sức lực và đôi tay để tự giành lấy độc lập cho tổ quốc.
Câu 5:
Lòng yêu nước là tình cảm thiêng liêng của mỗi chúng ta, nó gắn liền với cội nguồn mỗi cá nhân và sự bình dị, đời thường trong cuộc sống, sự đoàn kết kiên cường của nhân dân ta chống giặc. Mỗi chúng ta khi sinh ra và lớn lên đều được dạy về lòng yêu nước và tinh thần ấy được truyền lại và kế thừa từ xưa đến nay vậy nên để duy trì truyền thống quý báu này mỗi chúng ta cần có nhận thức đúng đắn trong tư tưởng và hành động. Mỗi cá nhân cần phải tự rèn luyện bản thân để có thể cống hiến làm giàu đẹp đất nước.