TRƯƠNG NGUYỄN HÀ MY
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên gắn liền với chiến tranh, hi sinh và sự hồi sinh mạnh mẽ sau đau thương. Đất nước không phải khái niệm trừu tượng mà được cảm nhận qua những hình ảnh rất cụ thể như con đường đầy bụi, nhịp cầu sập, bàn tay con người âm thầm dựng xây lại cuộc sống. Đất nước là nơi đã trải qua mất mát lớn lao, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, xương máu của nhân dân trong những năm tháng kháng chiến ác liệt. Tuy vậy, từ trong tàn phá, đất nước vẫn tươn lên đầy sức sống. Những đứa trẻ đến trường, những cô gái chuẩn bị cho hạnh phúc riêng cho thấy sự tiếp nối bền bỉ của sự sống. Qua hình tượng đất nước, tác giả bày tỏ niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ đi trước, đồng thời khẳng định giá trị của hoà bình và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ, phát triển đất nước.
Câu 2:
Lịch sử thường được tiếp cận qua những bài giảng với nhiều sự kiện, mốc thời gian và con số. Tuy nhiên, điều thực sự khiến con người rung động không nằm ở bản thân các bài giảng ấy, mà nằm ở những con người đã sống, chiến đấu và hi sinh để tạo nên dòng chảy lịch sử. Vì vậy, ý kiến cho rằng con người xúc động trước những người làm nên lịch sử chứ không phải trước bài giảng lịch sử là hoàn toàn đúng đắn.
Một bài giảng lịch sử, nếu chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức, rất dễ trở nên khô khan và khó ghi nhớ. Ngược lại, khi lịch sử được soi chiếu qua số phận con người, qua những câu chuyện đời thực, nó lập tức trở nên gần gũi và giàu cảm xúc. Người nghe không chỉ "biết" lịch sử mà còn
"cảm" được lịch sử. Đó là cảm xúc xót xa trước sự hi sinh, là niềm tự hào trước tinh thần bất khuất, là sự trân trọng đối với những con người bình dị đã làm nên điều phi thường.
Lịch sử Việt Nam là lịch sử của nhân dân. Đó là những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, những hậu phương lặng lẽ chịu đựng mất mát, những con người sẵn sàng hi sinh hạnh phúc riêng vì độc lập dân tộc. Chính họ, chứ không phải những trang sách, đã khiến lịch sử trở nên sống động và đáng nhớ. Khi biết rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, con người khó có thể thờ ơ hay vô cảm.
Nhận thức lịch sử thông qua con người còn giúp thế hệ trẻ hình thành thái độ sống đúng đắn. Sự xúc động không chỉ dừng lại ở cảm giác nhất thời mà cần chuyển hóá thành lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm. Hiểu được giá trị của quá khứ, mỗi người sẽ biết trân trọng hiện tại, sống có ích hơn và góp phần xây dựng tương lai đất nước tốt đẹp hơn.
Tóm lại, lịch sử chỉ thực sự chạm đến trái tim khi được kể bằng những con người cụ thể. Chính những con người đã làm nên lịch sử mới là nguồn cảm xúc sâu sắc nhất, giúp lịch sử không bị lãng quên mà tiếp tục sống mãi trong ý thức của các thế hệ sau.
Câu 1:
Đoạn trích viết theo thể thơ tự do.
→ Dấu hiệu:
- Số chữ mỗi dòng không tuân theo một quy tắc nhất định
- Nhịp điệu linh hoạt
- Cách ngắt dòng tự do
Câu 2:
Đoạn thơ thể hiện cảm xúc tự hào, xúc động, biết ơn sâu sắc của nhân vật trữ tình trước đất nước và các thế hệ nhân dân đã hi sinh trong chiến tranh, đồng thời là niềm tin yêu vào hiện tại và tương lai hoà bình.
Câu 3:
Biện pháp tu từ chính: điệp từ "mỗi", phóng đại, đối lập.
→ Ý nghĩa:
- Làm cho câu thơ hấp dẫn, sinh động, giàu hình ảnh
- Nhấn mạnh sự sống, niềm vui đời thường
- Đặt trong đối lập với chiến tranh bom đạn, làm nổi bật giá trị của hòa bình
- Khẳng định hạnh phúc hôm nay được xây từ hi sinh, mất mát to lớn của quá khứ
Câu 4:
"Vị ngọt" là vị của hoà bình, độc lập, hạnh phúc hôm nay.
→ Có được từ:
- Máu xương, hi sinh của các thế hệ đi trước
- Cách mạng Tháng Tám - mốc khởi đầu cho độc lập dân tộc
Câu 5:
Lòng yêu nước không phải điều gì xa vời mà bắt đầu từ sự trân trọng quá khứ, biết ơn hi sinh, sống có trách nhiệm với hiện tại và góp phần xây dựng tương lai đất nước. Vì thế lòng yêu nước yêu nước vô cùng quan trọng để có thể tạo ra hoà bình, đất nước tốt đẹp.