PHẠM KHÁNH LINH
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng Đất nước hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, mang chiều sâu lịch sử và chiều rộng của đời sống nhân dân. Đất nước không được khắc họa bằng những khái niệm trừu tượng mà hiện diện qua những hình ảnh rất đời thường: con đường, nhịp cầu, em bé đến lớp, cô gái may áo cưới. Đó là Đất nước của lao động, của tái thiết và hồi sinh sau chiến tranh. Đồng thời, Đất nước còn gắn liền với những mất mát, hi sinh lớn lao: “triệu tấn bom rơi”, “công sự bom vùi”. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ đi trước. Đặc biệt, hình tượng “vị ngọt” ở cuối bài thơ đã kết tinh ý nghĩa của Đất nước: vị ngọt của độc lập, tự do, của thành quả cách mạng bắt nguồn từ Tháng Tám lịch sử. Như vậy, Đất nước trong đoạn thơ vừa là không gian sinh tồn của dân tộc, vừa là kết quả của đấu tranh, hi sinh và lòng yêu nước bền bỉ qua nhiều thế hệ.
câu 2.
Lịch sử dân tộc là dòng chảy dài của những sự kiện, mốc thời gian và chiến công. Tuy nhiên, trong thực tế, không phải lúc nào những bài giảng lịch sử cũng khiến con người xúc động sâu sắc. Bởi điều chạm đến trái tim chúng ta không chỉ là con số hay sự kiện, mà là số phận, là con người đứng phía sau lịch sử. Chính vì vậy, ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử, chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” là một nhận định đúng đắn và giàu ý nghĩa.
Những bài giảng lịch sử thường cung cấp kiến thức mang tính khái quát, hệ thống và chuẩn mực. Chúng giúp người học hiểu được tiến trình phát triển của dân tộc nhưng đôi khi lại thiếu đi yếu tố cảm xúc. Lịch sử khi được trình bày dưới dạng mốc thời gian hay sự kiện dễ trở nên khô khan, khó chạm đến tâm hồn, đặc biệt là với người trẻ. Trong khi đó, con người làm nên lịch sử lại mang những câu chuyện rất thật: có đau đớn, hi sinh, mất mát nhưng cũng đầy niềm tin và lý tưởng sống. Chính những điều đó khiến lịch sử trở nên sống động và gần gũi hơn.
Chúng ta xúc động khi biết về những em bé sinh ra giữa bom đạn, những cô gái bước ra từ hầm trú ẩn để xây dựng hạnh phúc, hay những người lính sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ vì độc lập dân tộc. Những con người ấy không chỉ tồn tại trong sách vở mà từng sống, từng chiến đấu và từng lựa chọn hi sinh cho đất nước. Khi lịch sử gắn liền với số phận con người, nó không còn là quá khứ xa xôi mà trở thành điều khiến chúng ta suy ngẫm và biết ơn.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Bài giảng là nền tảng để chúng ta hiểu đúng, hiểu đủ về lịch sử dân tộc. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử mà ở cách tiếp cận lịch sử. Khi lịch sử được kể bằng câu chuyện con người, bằng cảm xúc và sự thấu hiểu, nó sẽ khơi dậy lòng tự hào và ý thức trách nhiệm ở mỗi cá nhân.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc học lịch sử không chỉ để ghi nhớ sự kiện mà còn để hiểu giá trị của hòa bình, độc lập. Xúc động trước những người làm nên lịch sử chính là cách để chúng ta trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm hơn với tương lai đất nước. Bởi lịch sử không kết thúc trong sách giáo khoa mà vẫn đang tiếp tục được viết nên bởi chính mỗi con người trong cuộc sống hôm nay.
câu 1
Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng Đất nước hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, mang chiều sâu lịch sử và chiều rộng của đời sống nhân dân. Đất nước không được khắc họa bằng những khái niệm trừu tượng mà hiện diện qua những hình ảnh rất đời thường: con đường, nhịp cầu, em bé đến lớp, cô gái may áo cưới. Đó là Đất nước của lao động, của tái thiết và hồi sinh sau chiến tranh. Đồng thời, Đất nước còn gắn liền với những mất mát, hi sinh lớn lao: “triệu tấn bom rơi”, “công sự bom vùi”. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ đi trước. Đặc biệt, hình tượng “vị ngọt” ở cuối bài thơ đã kết tinh ý nghĩa của Đất nước: vị ngọt của độc lập, tự do, của thành quả cách mạng bắt nguồn từ Tháng Tám lịch sử. Như vậy, Đất nước trong đoạn thơ vừa là không gian sinh tồn của dân tộc, vừa là kết quả của đấu tranh, hi sinh và lòng yêu nước bền bỉ qua nhiều thế hệ.
câu 2.
Lịch sử dân tộc là dòng chảy dài của những sự kiện, mốc thời gian và chiến công. Tuy nhiên, trong thực tế, không phải lúc nào những bài giảng lịch sử cũng khiến con người xúc động sâu sắc. Bởi điều chạm đến trái tim chúng ta không chỉ là con số hay sự kiện, mà là số phận, là con người đứng phía sau lịch sử. Chính vì vậy, ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử, chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” là một nhận định đúng đắn và giàu ý nghĩa.
Những bài giảng lịch sử thường cung cấp kiến thức mang tính khái quát, hệ thống và chuẩn mực. Chúng giúp người học hiểu được tiến trình phát triển của dân tộc nhưng đôi khi lại thiếu đi yếu tố cảm xúc. Lịch sử khi được trình bày dưới dạng mốc thời gian hay sự kiện dễ trở nên khô khan, khó chạm đến tâm hồn, đặc biệt là với người trẻ. Trong khi đó, con người làm nên lịch sử lại mang những câu chuyện rất thật: có đau đớn, hi sinh, mất mát nhưng cũng đầy niềm tin và lý tưởng sống. Chính những điều đó khiến lịch sử trở nên sống động và gần gũi hơn.
Chúng ta xúc động khi biết về những em bé sinh ra giữa bom đạn, những cô gái bước ra từ hầm trú ẩn để xây dựng hạnh phúc, hay những người lính sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ vì độc lập dân tộc. Những con người ấy không chỉ tồn tại trong sách vở mà từng sống, từng chiến đấu và từng lựa chọn hi sinh cho đất nước. Khi lịch sử gắn liền với số phận con người, nó không còn là quá khứ xa xôi mà trở thành điều khiến chúng ta suy ngẫm và biết ơn.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Bài giảng là nền tảng để chúng ta hiểu đúng, hiểu đủ về lịch sử dân tộc. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử mà ở cách tiếp cận lịch sử. Khi lịch sử được kể bằng câu chuyện con người, bằng cảm xúc và sự thấu hiểu, nó sẽ khơi dậy lòng tự hào và ý thức trách nhiệm ở mỗi cá nhân.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc học lịch sử không chỉ để ghi nhớ sự kiện mà còn để hiểu giá trị của hòa bình, độc lập. Xúc động trước những người làm nên lịch sử chính là cách để chúng ta trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm hơn với tương lai đất nước. Bởi lịch sử không kết thúc trong sách giáo khoa mà vẫn đang tiếp tục được viết nên bởi chính mỗi con người trong cuộc sống hôm nay.