NGUYỄN HỮU BÌNH MINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm. Câu 2: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt. Câu 3: Biện pháp tu từ: phép đối. Phân tích: Hai câu thơ “đông hàn tiều tụy” đối với “xuân noãn huy hoàng” tạo nên sự tương phản rõ nét giữa mùa đông lạnh lẽo, khắc nghiệt và mùa xuân ấm áp, tươi sáng. Qua đó, tác giả làm nổi bật quy luật của cuộc sống: sau khó khăn, gian khổ sẽ là những điều tốt đẹp, tươi sáng hơn. Câu 4: Trong bài thơ, tai ương không chỉ mang ý nghĩa tiêu cực mà còn có ý nghĩa tích cực. Đối với nhân vật trữ tình, tai ương chính là yếu tố rèn luyện, thử thách con người. Nhờ những khó khăn, con người trở nên mạnh mẽ hơn, tinh thần thêm vững vàng và ý chí thêm kiên cường. Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất em rút ra là cần có thái độ tích cực trước khó khăn trong cuộc sống. Gian truân, thử thách không phải là điều để sợ hãi mà là cơ hội để rèn luyện bản thân. Là học sinh, em cần cố gắng vượt qua những khó khăn trong học tập và cuộc sống, giữ vững ý chí và tinh thần lạc quan để ngày càng hoàn thiện bản thân.
Câu 1: Bài thơ *Ca sợi chỉ* của Hồ Chí Minh là một tác phẩm giàu ý nghĩa, thể hiện sâu sắc tư tưởng về sức mạnh của tinh thần đoàn kết. Hình ảnh “sợi chỉ” được xây dựng như một biểu tượng giàu tính ẩn dụ. Ban đầu, sợi chỉ xuất thân từ bông, vốn yếu ớt, mong manh, “ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời”, thể hiện sự nhỏ bé, đơn lẻ của mỗi cá nhân trong xã hội. Ngay cả khi đã trở thành sợi chỉ, nó vẫn không có gì nổi bật, thậm chí còn bị xem thường. Tuy nhiên, khi “có nhiều đồng bang”, các sợi chỉ liên kết lại thành “sợi dọc, sợi ngang”, chúng đã tạo nên tấm vải bền chắc, đẹp đẽ và có giá trị. Qua đó, tác giả khẳng định một chân lý giản dị mà sâu sắc: sức mạnh không nằm ở cá nhân riêng lẻ mà nằm ở sự gắn bó, đoàn kết của tập thể. Bài thơ không chỉ mang ý nghĩa miêu tả mà còn là lời kêu gọi mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, phải biết yêu thương, gắn kết để tạo nên sức mạnh chung. Với lối diễn đạt gần gũi, hình ảnh giàu sức gợi, bài thơ đã để lại bài học sâu sắc về tinh thần đoàn kết trong cuộc sống. Câu 2: Trong cuộc sống, sự đoàn kết luôn giữ vai trò vô cùng quan trọng, là yếu tố quyết định tạo nên sức mạnh của mỗi tập thể và cả xã hội. Đoàn kết là sự gắn bó, đồng lòng giữa con người với con người, cùng hướng tới một mục tiêu chung. Khi có sự đoàn kết, những cá nhân riêng lẻ sẽ hợp lại thành một khối vững chắc, từ đó tạo nên sức mạnh to lớn mà không gì có thể dễ dàng phá vỡ. Trước hết, đoàn kết giúp con người vượt qua khó khăn và thử thách. Trong học tập, khi các bạn học sinh biết hỗ trợ, giúp đỡ nhau, cùng trao đổi kiến thức thì việc tiếp thu bài sẽ hiệu quả hơn. Trong lao động hay trong những hoàn cảnh khó khăn, nếu mỗi người chỉ hành động riêng lẻ thì sẽ rất khó thành công, nhưng khi cùng nhau hợp sức thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Thực tế đã chứng minh rằng, những tập thể đoàn kết luôn đạt được thành công cao hơn so với những tập thể thiếu sự gắn bó. Bên cạnh đó, đoàn kết còn tạo nên sức mạnh của cả một dân tộc. Lịch sử Việt Nam đã cho thấy nhờ tinh thần đoàn kết mà dân tộc ta đã vượt qua nhiều cuộc chiến tranh gian khổ để giành độc lập, tự do. Sức mạnh ấy không chỉ đến từ vũ khí mà còn từ lòng yêu nước và sự đồng lòng của toàn dân. Trong thời bình, tinh thần đoàn kết vẫn tiếp tục phát huy vai trò quan trọng trong việc xây dựng và phát triển đất nước. Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn những người sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân mà không quan tâm đến tập thể. Điều này làm suy yếu sức mạnh chung và cản trở sự phát triển. Vì vậy, mỗi người cần ý thức được vai trò của đoàn kết, biết sống hòa đồng, yêu thương và giúp đỡ người khác. Là học sinh, em nhận thấy mình cần rèn luyện tinh thần đoàn kết từ những việc nhỏ như giúp đỡ bạn bè trong học tập, tham gia tích cực vào các hoạt động chung của lớp. Chỉ khi biết gắn bó và hợp tác, chúng ta mới có thể cùng nhau tiến bộ và đạt được những kết quả tốt đẹp. Tóm lại, đoàn kết là sức mạnh to lớn giúp con người và xã hội phát triển bền vững. Mỗi người cần nhận thức rõ điều đó để góp phần xây dựng một tập thể vững mạnh và một xã hội tốt đẹp hơn.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm kết hợp với tự sự, miêu tả. Câu 2: Nhân vật “tôi” trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ bông. Câu 3: Biện pháp tu từ: ẩn dụ. Phân tích: Hình ảnh “sợi dọc, sợi ngang” và “tấm vải mỹ miều” là ẩn dụ cho sự đoàn kết của con người. Một sợi chỉ riêng lẻ thì yếu ớt, nhưng khi nhiều sợi hợp lại sẽ tạo thành tấm vải bền chắc. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sức mạnh của tinh thần đoàn kết, khi mọi người cùng chung sức sẽ tạo nên lực lượng mạnh mẽ, không gì phá vỡ được. Câu 4: Đặc tính của sợi chỉ: ban đầu rất yếu ớt, mỏng manh, dễ đứt; khi đã thành chỉ vẫn nhỏ bé; càng dài lại càng mảnh. Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở sự liên kết với nhiều sợi khác. Khi hợp lại sẽ tạo thành tấm vải bền chắc, có giá trị lớn. Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất em rút ra là tinh thần đoàn kết. Mỗi cá nhân riêng lẻ có thể nhỏ bé, yếu ớt, nhưng khi biết gắn bó, hợp tác với nhau thì sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Là học sinh, em cần đoàn kết với bạn bè trong học tập và các hoạt động để đạt kết quả tốt hơn.
Câu 1 Nhân vật phu nhân trong Truyện người liệt nữ ở An Ấp hiện lên là hình tượng tiêu biểu cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống với đức hạnh, lòng thủy chung và khí tiết cao cả. Trước biến cố lớn của cuộc đời – khi chồng bị giặc bắt, bị uy hiếp bằng danh lợi và sinh mạng – phu nhân vẫn giữ vững phẩm giá, một lòng trung trinh với chồng, với đạo nghĩa. Bà kiên quyết từ chối mọi cám dỗ, không vì sự sống của bản thân mà đánh mất danh tiết. Hành động tự vẫn của phu nhân tuy đau xót nhưng lại thể hiện sự lựa chọn dứt khoát, quyết liệt nhằm bảo toàn nhân cách và đạo lý làm người. Qua đó, nhân vật phu nhân không chỉ là người phụ nữ giàu đức hy sinh mà còn là biểu tượng cho tinh thần yêu nước thầm lặng, bởi sự trung trinh của bà gắn liền với lòng trung nghĩa, không khuất phục trước kẻ thù. Hình tượng phu nhân góp phần khẳng định giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm, đồng thời thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ trong xã hội xưa. Câu 2 Trong Truyện người liệt nữ ở An Ấp, bên cạnh hình ảnh người phụ nữ tiết liệt, nhân vật Đinh Hoàn hiện lên như một kẻ sĩ tiêu biểu, mang trong mình tinh thần trách nhiệm sâu sắc đối với vận mệnh đất nước. Từ hình tượng ấy, ta có thể suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm của người trí thức trong mọi thời đại. Người trí thức là người có tri thức, hiểu biết và khả năng nhìn nhận đúng sai, lợi hại của xã hội. Ở Đinh Hoàn, tri thức không chỉ dừng lại ở sách vở mà gắn liền với ý thức hành động vì dân, vì nước. Ông không thờ ơ trước cảnh nước mất, dân lầm than, sẵn sàng đem tài năng và cả tính mạng của mình để phụng sự chính nghĩa. Điều đó cho thấy trách nhiệm đầu tiên của người trí thức là phải gắn tri thức cá nhân với lợi ích chung của cộng đồng và dân tộc. Bên cạnh đó, trách nhiệm của người trí thức còn thể hiện ở lòng dũng cảm và sự kiên định trước thử thách. Đinh Hoàn không chọn con đường an thân, hưởng vinh hoa phú quý dưới quyền kẻ thù, mà kiên quyết giữ khí tiết của một kẻ sĩ. Trong hoàn cảnh nguy nan, ông sẵn sàng chấp nhận hi sinh để bảo vệ danh dự và lý tưởng. Đây chính là bài học lớn cho người trí thức: tri thức chỉ thật sự có giá trị khi đi cùng bản lĩnh và nhân cách. Nếu thiếu bản lĩnh, trí thức dễ trở thành công cụ phục vụ cho cái xấu, cái ác. Không những thế, hình tượng Đinh Hoàn còn gợi nhắc rằng người trí thức có trách nhiệm nêu gương và dẫn dắt xã hội. Trong thời loạn lạc, hành động của ông không chỉ mang ý nghĩa cá nhân mà còn truyền cảm hứng, khích lệ tinh thần yêu nước của những người xung quanh. Trí thức vì thế không thể sống ích kỉ, khép kín trong “tháp ngà” tri thức, mà cần dấn thân, góp tiếng nói và hành động để định hướng các giá trị tốt đẹp cho xã hội. Hiện nay, trách nhiệm của người trí thức đối với đất nước vẫn còn nguyên giá trị. Trong thời đại hòa bình, người trí thức cần dùng tri thức để xây dựng đất nước, phát triển khoa học, giáo dục, kinh tế, đồng thời đấu tranh với cái xấu, cái lạc hậu. Đó có thể là sự cống hiến âm thầm trong phòng thí nghiệm, giảng đường, hay tiếng nói phản biện có trách nhiệm trước những vấn đề của xã hội. Dù ở lĩnh vực nào, trí thức cũng cần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Qua đó, từ hình tượng Đinh Hoàn, tác phẩm đã khắc họa sâu sắc trách nhiệm lớn lao của người trí thức đối với đất nước. Đó là sống có lý tưởng, có bản lĩnh, biết dấn thân và cống hiến. Bài học ấy không chỉ có ý nghĩa trong quá khứ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với người trí thức trong xã hội hiện đại hôm nay.
Câu 1 Văn bản trên thuộc thể loại truyện truyền kì (truyện văn xuôi trung đại có yếu tố kì ảo). Câu 2 Văn bản viết về đề tài người phụ nữ trinh liệt, ca ngợi lòng chung thủy, đức hi sinh và phẩm hạnh cao đẹp của người vợ đối với chồng, đồng thời thể hiện quan niệm đạo đức Nho giáo trong xã hội phong kiến. Câu 3 Yếu tố kì ảo: giấc mộng phu nhân gặp lại chồng đã mất; Đinh Hoàn nói mình đang “về chầu Thiên Đình”, trông coi việc bút nghiên; sự linh ứng của đền thờ sau khi phu nhân chết. Tác dụng: Làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, giàu màu sắc huyền bí đặc trưng của truyện truyền kì. Thể hiện khát vọng đoàn tụ âm – dương, niềm tin rằng tình nghĩa vợ chồng vượt qua ranh giới sống – chết. Góp phần tôn vinh sự trinh liệt của phu nhân, khiến cái chết của bà mang ý nghĩa thiêng liêng, được xã hội và thần linh chứng giám. Câu 4 Tác dụng của điển tích, điển cố: Tăng tính trang trọng, uyên bác cho văn bản. Đặt câu chuyện trong mạch văn hóa – đạo đức quen thuộc của văn học trung đại. So sánh, đối chiếu để làm nổi bật phẩm hạnh và sự lựa chọn của nhân vật phu nhân. Điển tích, điển cố mà tôi ấn tượng nhất là nàng Lục Châu vì gắn với bi kịch hi sinh của người phụ nữ chung thủy, qua đó làm nổi bật hơn quyết định quyên sinh của phu nhân An Ấp – một sự hi sinh có ý thức, mang màu sắc lí tưởng hóa. Câu 5 Các cõi không gian được kết hợp: Cõi trần gian: cuộc sống phu nhân ở nhà, cảnh lễ tiểu tường, sinh hoạt gia đình. Cõi âm/thiên giới: Đinh Hoàn “về chầu Thiên Đình”, giấc mộng gặp chồng, sự linh ứng của đền thờ sau khi phu nhân mất. Tác dụng: Mở rộng không gian nghệ thuật, phá vỡ giới hạn hiện thực thông thường. Khẳng định quan niệm “âm dương tương thông”, tình nghĩa vợ chồng không bị chia cắt bởi cái chết. Góp phần thần thánh hóa nhân vật, làm nổi bật giá trị đạo đức và ý nghĩa giáo huấn của câu chuyện.
Bài 1
Đọc bài thơ sau:
Đất nước
Tôi đi như bốc lên trên bụi đường số Một
Qua gạch vụn hai bên, người đang tới dựng nhà,
Nhịp cầu mới vươn tay kéo nhịp cầu đã sập
Cây nham nhở tàn tro vừa kịp nhú nhành hoa...
Tôi gặp khắp nơi những bàn tay vun quén
Tôi thuộc đến như in những vóc dáng cần cù
Đất nước dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến
Ngày thắng giặc hôm nay, sẽ đủ sức làm bù.
Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một
Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi,
Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới
Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi!
Đâu tiếng ru à ơi qua nghìn làng sơ tán?
Đêm thức trắng không đèn, chuyến phà chật mùa mưa?
Kỷ niệm vẫn theo ta, diết da và loé sáng,
Truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ!
Những thế hệ chiến tranh sẽ còn nguyên âm hưởng
Trong thế hệ hoà bình nối tiếp lớn theo nhau...
Gió lại thổi vào thu... Qua tất thảy
khổ đau và vui sướng,
Vị ngọt vẫn theo ta, từ Tháng Tám ban đầu!
(Trích Đất nước, Bằng Việt, Đất sau mưa, NXB Tác phẩm mới, 1977, tr.8)
Câu 1: Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích.
Câu 2: Đoạn thơ trên thể hiện cảm xúc gì của nhân vật trữ tình?
Câu 3: Phân tích ý nghĩa của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ sau:
Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một
Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi,
Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới
Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi!
Câu 4: Theo em, “vị ngọt” trong câu thơ cuối của đoạn trích là vị của điều gì? Vị ngọt đó có được từ đâu?
Câu 5: Từ nội dung của đoạn trích, anh/chị hãy bày tỏ suy nghĩ của mình về ý nghĩ của lòng yêu nước.
Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi nàyBài 2
Câu 1. (2 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích ý nghĩa của hình tượng đất nước trong văn bản ở phần Đọc hiểu.
Câu 2. (4 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử
Đề tham khảo số 2 Bài GV giao Bài 1 Đọc bài thơ sau: Đất nước Tôi đi như bốc lên trên bụi đường số Một Qua gạch vụn hai bên, người đang tới dựng nhà, Nhịp cầu mới vươn tay kéo nhịp cầu đã sập Cây nham nhở tàn tro vừa kịp nhú nhành hoa... Tôi gặp khắp nơi những bàn tay vun quén Tôi thuộc đến như in những vóc dáng cần cù Đất nước dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến Ngày thắng giặc hôm nay, sẽ đủ sức làm bù. Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi, Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi! Đâu tiếng ru à ơi qua nghìn làng sơ tán? Đêm thức trắng không đèn, chuyến phà chật mùa mưa? Kỷ niệm vẫn theo ta, diết da và loé sáng, Truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ! Những thế hệ chiến tranh sẽ còn nguyên âm hưởng Trong thế hệ hoà bình nối tiếp lớn theo nhau... Gió lại thổi vào thu... Qua tất thảy khổ đau và vui sướng, Vị ngọt vẫn theo ta, từ Tháng Tám ban đầu! (Trích Đất nước, Bằng Việt, Đất sau mưa, NXB Tác phẩm mới, 1977, tr.8) Câu 1: Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích. Câu 2: Đoạn thơ trên thể hiện cảm xúc gì của nhân vật trữ tình? Câu 3: Phân tích ý nghĩa của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ sau: Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi, Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi! Câu 4: Theo em, “vị ngọt” trong câu thơ cuối của đoạn trích là vị của điều gì? Vị ngọt đó có được từ đâu? Câu 5: Từ nội dung của đoạn trích, anh/chị hãy bày tỏ suy nghĩ của mình về ý nghĩ của lòng yêu nước. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này Bài 2 Câu 1. (2 điểm) Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích ý nghĩa của hình tượng đất nước trong văn bản ở phần Đọc hiểu. Câu 2. (4 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này
Đề tham khảo số 1 Bài GV giao Bài 1 Đọc văn bản sau: Hãy chăm sóc mẹ Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. “Còn cô đã ở đâu?” “Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong lòng. Rời khỏi nhà anh cả, cô bắt tàu điện ngầm về nhà nhưng rồi lại xuống ở ga Seoul, nơi mẹ biến mất. Trong nhà ga người đông như nêm, họ chen lấn va quệt vào cô khi cô tìm đường đi tới chỗ mẹ bị lạc. Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này. Mọi người xô đẩy cô khi cô đứng tại nơi mẹ đã tuột mất bàn tay bố. Không ai nói một lời xin lỗi. Có lẽ mọi người đã ào ạt đi qua như thế trong khi mẹ cô đứng đấy, không biết phải làm gì. Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Hồi ức về mẹ thì sao? Từ khi nghe tin mẹ bị lạc đến tận bây giờ, cô không thể tập trung suy nghĩ được gì. Những ký ức cô đã quên lãng từ lâu bỗng nhiên trỗi dậy. Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức. Cô nhớ lại nhiều năm về trước, mấy ngày trước khi cô rời thị trấn quê nhà lên thành phố, mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ. Cô muốn chọn một chiếc váy trơn nhưng mẹ lại chọn cho cô một chiếc váy xếp nếp có đai và đường diềm. “Cái này thế nào?” mẹ cô hỏi. “Không,” cô nói rồi gạt đi. “Tại sao? Con cứ mặc thử đi.” Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau. “Trông trẻ con quá.” “Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm. Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.” Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Sao một con người như vậy có thể bị lạc? Khi ánh đèn từ con tàu đang vào ga vừa rọi tới, mọi người đổ xô lại, liếc xéo qua chỗ cô ngồi cứ như thể họ đang bực bội vì cô cứ ngồi trên lối đi. Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Chỉ cần bố không đi tàu điện ngầm thì chắc đã không xảy ra chuyện này. Bố cô nói ông đã nghĩ tại sao phải đi taxi khi ga tàu hỏa cũng nối liền với ga tàu điện ngầm? Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là sau khi chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, “Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Khi bố cô nói với cả nhà rằng bố mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chị em cô lại để bố mẹ làm thế? Bình thường mỗi lần bố mẹ lên thành phố thăm các con, trong số anh em cô vẫn có người ra ga xe lửa hay ga tàu điện ngầm Seoul đón họ. Điều gì khiến bố cô, vốn luôn dùng xe của nhà hoặc đi taxi mỗi lần lên thành phố, quyết định đi tàu điện ngầm vào cái ngày định mệnh ấy? Khi tàu điện đến, bố mẹ vội vã chạy lại. Nhưng lúc bố lên tàu, nhìn lại phía sau thì đã không thấy mẹ đâu. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông đúc. Mẹ lạc bố giữa đám đông, đoàn tàu lăn bánh khi mẹ hoàn toàn mất phương hướng. (...) Bố cô xuống ở bến kế tiếp và quay lại ga tàu điện ngầm Seoul nhưng mẹ cô đã không còn ở đó. “Dù không bắt được tàu nhưng sao có thể quên được đường cơ chứ? Bảng hướng dẫn ở đâu cũng có. Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại là có thể gọi được mà.” Chị dâu cô một mực cho rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, rằng thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả chỉ vì không lên đúng chuyến tàu điện ngầm như bố. Có điều gì đã xảy ra với mẹ ư? Đó là suy nghĩ của những người muốn nghĩ mẹ là một bà già quê mùa. Khi cô nói, “Có thể mẹ đã bị lạc đường chứ chị,” thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên. “Chị biết dạo này mẹ thế nào rồi đấy,” cô giải thích nhưng chị dâu làm ra vẻ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này. Có thể cô sẽ không tìm được mẹ. (Shin Kyung Sook (2022), Hãy chăm sóc mẹ, Lý Hiệp Lâm – Lê Nguyễn Lê dịch, NXB Hà Nội, trang 13, 14.) Chú thích: Câu chuyện kể về hành trình những đứa con của bà Park So Nyo tìm lại mẹ khi bà bị lạc. Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà, và hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình. Từ đó, tác phẩm mang đến thông điệp về tình yêu thương. Nhân vật “tôi” xuất hiện trong đoạn trích này là con gái thứ ba – Chi-hon. Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Câu 3: Đọc đoạn văn sau: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.” Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng. Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ. Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau. “Trông trẻ con quá.” “Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm. Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.” Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt Bài 2 Câu 1: (2 điểm): Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon trong đoạn trích. Câu 2: (4 điểm): Viết bài văn ngắn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này
Đề tham khảo số 1 Bài GV giao Bài 1 Đọc văn bản sau: Hãy chăm sóc mẹ Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. “Còn cô đã ở đâu?” “Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong lòng. Rời khỏi nhà anh cả, cô bắt tàu điện ngầm về nhà nhưng rồi lại xuống ở ga Seoul, nơi mẹ biến mất. Trong nhà ga người đông như nêm, họ chen lấn va quệt vào cô khi cô tìm đường đi tới chỗ mẹ bị lạc. Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này. Mọi người xô đẩy cô khi cô đứng tại nơi mẹ đã tuột mất bàn tay bố. Không ai nói một lời xin lỗi. Có lẽ mọi người đã ào ạt đi qua như thế trong khi mẹ cô đứng đấy, không biết phải làm gì. Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Hồi ức về mẹ thì sao? Từ khi nghe tin mẹ bị lạc đến tận bây giờ, cô không thể tập trung suy nghĩ được gì. Những ký ức cô đã quên lãng từ lâu bỗng nhiên trỗi dậy. Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức. Cô nhớ lại nhiều năm về trước, mấy ngày trước khi cô rời thị trấn quê nhà lên thành phố, mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ. Cô muốn chọn một chiếc váy trơn nhưng mẹ lại chọn cho cô một chiếc váy xếp nếp có đai và đường diềm. “Cái này thế nào?” mẹ cô hỏi. “Không,” cô nói rồi gạt đi. “Tại sao? Con cứ mặc thử đi.” Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau. “Trông trẻ con quá.” “Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm. Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.” Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Sao một con người như vậy có thể bị lạc? Khi ánh đèn từ con tàu đang vào ga vừa rọi tới, mọi người đổ xô lại, liếc xéo qua chỗ cô ngồi cứ như thể họ đang bực bội vì cô cứ ngồi trên lối đi. Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Chỉ cần bố không đi tàu điện ngầm thì chắc đã không xảy ra chuyện này. Bố cô nói ông đã nghĩ tại sao phải đi taxi khi ga tàu hỏa cũng nối liền với ga tàu điện ngầm? Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là sau khi chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, “Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Khi bố cô nói với cả nhà rằng bố mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chị em cô lại để bố mẹ làm thế? Bình thường mỗi lần bố mẹ lên thành phố thăm các con, trong số anh em cô vẫn có người ra ga xe lửa hay ga tàu điện ngầm Seoul đón họ. Điều gì khiến bố cô, vốn luôn dùng xe của nhà hoặc đi taxi mỗi lần lên thành phố, quyết định đi tàu điện ngầm vào cái ngày định mệnh ấy? Khi tàu điện đến, bố mẹ vội vã chạy lại. Nhưng lúc bố lên tàu, nhìn lại phía sau thì đã không thấy mẹ đâu. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông đúc. Mẹ lạc bố giữa đám đông, đoàn tàu lăn bánh khi mẹ hoàn toàn mất phương hướng. (...) Bố cô xuống ở bến kế tiếp và quay lại ga tàu điện ngầm Seoul nhưng mẹ cô đã không còn ở đó. “Dù không bắt được tàu nhưng sao có thể quên được đường cơ chứ? Bảng hướng dẫn ở đâu cũng có. Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại là có thể gọi được mà.” Chị dâu cô một mực cho rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, rằng thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả chỉ vì không lên đúng chuyến tàu điện ngầm như bố. Có điều gì đã xảy ra với mẹ ư? Đó là suy nghĩ của những người muốn nghĩ mẹ là một bà già quê mùa. Khi cô nói, “Có thể mẹ đã bị lạc đường chứ chị,” thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên. “Chị biết dạo này mẹ thế nào rồi đấy,” cô giải thích nhưng chị dâu làm ra vẻ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này. Có thể cô sẽ không tìm được mẹ. (Shin Kyung Sook (2022), Hãy chăm sóc mẹ, Lý Hiệp Lâm – Lê Nguyễn Lê dịch, NXB Hà Nội, trang 13, 14.) Chú thích: Câu chuyện kể về hành trình những đứa con của bà Park So Nyo tìm lại mẹ khi bà bị lạc. Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà, và hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình. Từ đó, tác phẩm mang đến thông điệp về tình yêu thương. Nhân vật “tôi” xuất hiện trong đoạn trích này là con gái thứ ba – Chi-hon. Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Câu 3: Đọc đoạn văn sau: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.” Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng. Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ. Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau. “Trông trẻ con quá.” “Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm. Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.” Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt Bài 2 Câu 1: (2 điểm): Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon trong đoạn trích. Câu 2: (4 điểm): Viết bài văn ngắn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người. Bạn chưa trả lời câu hỏi này. Trả lời câu hỏi này
Những công dân tương lai của chúng ta sẽ ra sao khi lớn lên từ những ngôi nhà ấy. Chúng ta đã và đang mắc một sai lầm hệ trọng khi nghĩ rằng chúng ta đã mang lại cho những đứa trẻ tất cả những gì chúng cần với mọi thứ vật chất tốt nhất như quần áo, thực phẩm, đồ chơi... Có bao nhiêu người mẹ, người cha hay thầy, hay cô, nói cho chúng nghe về những điều kỳ diệu ở ngay bên ngoài ô cửa phòng ngủ và phòng học của chúng. Không! Chúng ta đã đã quên lãng điều ấy từ lâu rồi. Và chính vì thế mà khi những đứa trẻ lầm đường lạc bước thì chúng ta không hiểu vì sao lại như vậy.
(11) Không chỉ trong những ngôi nhà của chúng ta, mà trong từng lớp học và nhiều nơi chốn khác, chúng ta gần như không được nhìn thấy bóng dáng và giọng nói của những người gieo hạt giống của giấc mơ vào những đứa trẻ và vào chính chúng ta. Chúng ta mới chỉ lo sợ đến sự đau ốm sinh học của những đứa trẻ, trong khi đó lại quá ít lo sợ cho những cơn đau ốm thuộc về tâm hồn của chúng. Và nếu chúng ta có lờ mờ nhận ra những cơn đau ốm tâm hồn của những đứa trẻ thì chúng ta cũng không biết phải chữa chạy như thế nào.
(12) Bởi chúng ta đã lãng quên những giấc mơ của chính mình. Và khi chúng ta xoè bàn tay của tâm hồn chúng ta ra, chúng ta chẳng thấy một hạt giống nào của giấc mơ trong cả hai lòng bàn tay ấy. Cho đến lúc đó, chúng ta mới nhận ra rằng: Chúng ta thực sự là những kẻ nghèo đói.
(https://reatimes.vn/nhung-hat-giong-cua-con-mo202200113090411786.htm)
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên.