TRẦN QUANG ĐẠT
Giới thiệu về bản thân
Thân tôi trong sạch, tôi là cái bông.
Xưa tôi yếu ớt vô cùng,
Ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời.
Khi tôi đã thành chỉ rồi,
Cũng còn yếu lắm, ăn ngồi không ngon,
Mạnh gì sợi chỉ con con,
Khôn thiêng biết có vuông tròn cho chăng!
Càng dài lại càng mỏng manh,
Thế
Thân tôi trong sạch, tôi là cái bông.
Xưa tôi yếu ớt vô cùng,
Ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời.
Khi tôi đã thành chỉ rồi,
Cũng còn yếu lắm, ăn ngồi không ngon,
Mạnh gì sợi chỉ con con,
Khôn thiêng biết có vuông tròn cho chăng!
Càng dài lại càng mỏng manh,
Thế
Câu 1
Trong truyện ngắn Chị em họ của Phan Thị Vàng Anh, nhân vật Thùy hiện lên như một cô gái giàu cá tính, có những phẩm chất đẹp nhưng thường bị che khuất. Thùy không giỏi văn, cũng không dịu dàng, khéo léo như Hà – cô em họ luôn được khen ngợi. Tuy nhiên, Thùy lại có những nét đáng quý: em thường chủ động trực lớp thay bạn, nhiệt tình làm việc nhà trong những dịp giỗ chạp, sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần lời khen. Thùy còn biết quan sát, suy nghĩ về bản chất thật của Hà cũng như tự vấn về chính mình, nhất là khi bị mẹ nhận xét “lười học”. Ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ, có phần nóng nảy là một tâm hồn nhạy cảm, luôn khao khát được công nhận. Thùy biết phản ứng trước những điều giả tạo, không thực, đồng thời cũng thành thật nhìn lại những thiếu sót của bản thân. Qua nhân vật này, tác giả gợi ra thông điệp: con người không chỉ đáng trân trọng ở những thành tích nổi bật mà còn ở những vẻ đẹp khuất lấp, bình dị; để thấu hiểu và đánh giá công bằng, cần có cái nhìn sâu sắc và cảm thông. Thùy vì thế trở thành hình ảnh tiêu biểu cho những con người sống chân thành nhưng dễ bị lãng quên trong cuộc sống.
Câu 2
Mỗi con người chúng ta được sống trong nền hòa bình, yên ấm như hiện nay là một điều vô cùng may mắn phải cảm ơn sự hi sinh của thế hệ đi trước. Chính vì thế, chúng ta phải biết ơn họ và có trách nhiệm đối với quê hương, sống với tình yêu trọn vẹn dành cho đất nước.
Lòng yêu nước là sự biết ơn đối với những người đi trước đã cống hiến cho đất nước, yêu quý quê hương, có ý thức học tập, vươn lên để cống hiến cho nước nhà và sẵn sàng chiến đấu nếu có kẻ thù xâm lược. Mỗi người một hành động, dù nhỏ dù lớn nhưng cùng hướng về một mục tiêu xây dựng nước nhà giàu đẹp sẽ khiến cho cộng đồng tốt đẹp và vững mạnh hơn. Mỗi người khi học tập, lao động, tạo lập cho mình một cuộc sống tốt đẹp cũng chính là cống hiến cho tổ quốc. Bên cạnh đó, chúng ta cần phải yêu thương, giúp đỡ đồng bào, đoàn kết không chỉ giúp cho chúng ta được yêu thương, trân trọng trong mắt mọi người mà nó còn thể hiện sức mạnh đại đoàn kết dân tộc.
Là một học sinh trước hết chúng ta cần học tập thật tốt, nghe lời ông bà cha mẹ, lễ phép với thầy cô. Có nhận thức đúng đắn về việc giữ gìn và bảo vệ tổ quốc. Luôn biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh, cố gắng trở thành một công dân tốt và cống hiến trọn vẹn cho nước nhà.
Tuy nhiên, chúng ta dễ dàng nhận thấy rằng trong cuộc sống hiện nay vẫn còn có nhiều bạn chưa có nhận thức đúng đắn về trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước, chỉ biết đến bản thân mình, coi việc chung là việc của người khác,… những người này đáng bị lên án. Đất nước này là của chúng ta, bầu trời này là của chúng ta, do chúng ta làm chủ. Chính vì thế, chúng ta cần có ý thức bảo vệ và phát triển nước nhà ngày càng giàu đẹp hơn.
câu 1.
-văn bản thuộc thể loại truyền kì (truyện truyền kì trung đại).
Câu 2:
- Truyện viết về đề tài người phụ nữ trong xã hội phong kiến
Câu 3
-yếu tố kì ảo: linh hồn đinh hoàn hiện về gặp phu nhân; ông về chầu thiên đình, trông coi việc bút nghiên nơi thiên tào; sự giao hòa giữa cõi sống và cõi chết.
-tác dụng: +)làm tăng sức hấp dẫn cho câu chuyện; thể hiện khát vọng đoàn tụ và tình nghĩa vợ chồng vượt qua ranh giới sinh tử
+)góp phần làm nổi bật vẻ đẹp thủy chung, trinh liệt của người phụ nữ.
Câu 4
-Tác dụng của việc sử dụng điển tích, điển cố: làm cho văn bản mang tính trang trọng, bác học; giúp khắc họa sâu sắc phẩm chất đạo đức của nhân vật; đặt câu chuyện trong hệ thống giá trị văn hóa quen thuộc của văn học trung đại.
-Điển tích gây ấn tượng: ngưu lang – chức nữ, vì điển tích này thể hiện rõ nỗi chia lìa và khát vọng đoàn tụ của những người yêu nhau, phù hợp với bi kịch và tâm trạng của phu nhân.
Câu 5
-Sự kết hợp các cõi: cõi trần gian (đời sống gia đình, lễ tiểu tường), cõi âm (linh hồn đinh hoàn hiện về), cõi thiên giới (thiên đình, thiên tào).
-Tác dụng: mở rộng không gian nghệ thuật, làm mờ ranh giới giữa sự sống và cái chết; nhấn mạnh sự bền vững của tình nghĩa vợ chồng; tăng tính linh thiêng cho câu chuyện và làm cơ sở cho việc phu nhân được phong tặng, lập đền thờ.
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi...
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?
Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào
nghĩa bình đẳng sắc tộc. Nhưng thực tế, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc ở Mỹ, theo những nhà hoạt động và nghiên cứu xã hội, vẫn là một cơn ác mộng đối với những người da màu. Vậy điều gì đã làm cho một dân tộc được coi là thực dụng nhất đã bỏ phiếu lựa chọn Obama? Đó là bởi trong một ngày, khi Obama đi qua họ thì họ bỗng nhận ra những cái cây của giấc mơ mọc lên lộng lẫy trong tâm hồn họ. Bản chất và hiện thực của nước Mỹ vẫn không có một chút gì thay đổi khi Obama trở thành Tổng thống. Chỉ có một thứ đổi thay. Đó là giấc mơ của người Mỹ về một tương lai đẹp đẽ ngập tràn chủ nghĩa nhân văn. Và họ đã đi theo kẻ gieo những hạt giống của giấc mơ vào con người đang hoảng sợ và vô vọng của họ.
(6) Nếu chúng ta có thời gian, chúng ta sẽ hồi tưởng lại trong một năm chúng ta đã sống như thế nào trong chính ngôi nhà của mình. Tôi chỉ nói về ngôi nhà của mỗi chúng ta mà không nói đến những không gian rộng lớn hơn. Tôi chỉ chọn lựa một không gian mà ở đó chứa đựng nhiều lý do nhất để mỗi chúng ta gieo những hạt giống của giấc mơ vào chính mảnh đất của tâm hồn mình và của những người thân bên cạnh chúng ta. Một việc rất nhỏ đã mất đi trong những ngôi nhà chúng ta làm tôi buồn bã và nuối tiếc. Đó là những buổi tối, những người già kể cho những đứa trẻ nghe những câu chuyện cổ tích.
(7) Tôi đã nói đến điều này trên Vietimes, chuyên trang của báo Vietnamnet và tôi đã bị không ít bạn đọc mỉa mai, thậm chí nhạo báng. Nhưng tôi không hề giận các bạn. Trên một bức tường đã cũ ở làng Chùa của tôi có một câu nói của những người nông dân: Người yêu thơ và ta yêu người. Nhưng người không yêu thơ ta phải yêu người hơn. Thơ ca ở đây không phải là những bài thơ cụ thể. Đó chính là những giấc mơ về cuộc sống này. Bởi thế, chúng vừa thương, vừa lo sợ cho những kẻ không mang trong mình những giấc mơ đẹp ấy.
(8) Và những câu chuyện cổ tích không chỉ là những câu chuyện cổ tích. Ở đó chứa đựng những giấc mơ đẹp đẽ và nhân ái về thế giới. Khi tâm hồn chúng ta đã vắng những giấc mơ, khi đôi cánh của tâm hồn chúng ta không còn da diết đập, thì chúng ta bắt đầu trở về thế giới của mình n
Trong hành trình dài của cuộc đời, mỗi chúng ta đều mang theo bên mình một kho báu vô giá – đó là ký ức về những người thân yêu. Dù thời gian có trôi đi, dù hoàn cảnh có thay đổi, những ký ức ấy vẫn âm thầm sưởi ấm tâm hồn, nâng đỡ chúng ta vượt qua những chặng đường gian nan.
Ký ức về người thân yêu không chỉ đơn thuần là những mảnh ghép của quá khứ, mà còn là sợi dây vô hình kết nối ta với cội nguồn. Đó có thể là hình ảnh bàn tay chai sần của cha, nụ cười hiền hậu của mẹ, hay những buổi chiều rong chơi cùng anh chị em. Mỗi khoảnh khắc ấy, khi được nhớ lại, đều mang đến cảm giác bình yên và an ủi, như thể ta đang trở về một nơi an toàn nhất – mái nhà của tuổi thơ.
Tầm quan trọng của ký ức trước hết nằm ở giá trị tinh thần. Trong những lúc mệt mỏi, chán nản, việc nhớ lại những lời động viên, những cái ôm ấm áp hay ánh mắt đầy yêu thương sẽ giúp ta có thêm sức mạnh để tiếp tục. Ký ức giống như một ngọn đèn nhỏ, soi sáng con đường khi ta lạc lối. Nó nhắc nhở rằng, dù ở đâu, ta vẫn có những người từng yêu thương và tin tưởng mình.
Bên cạnh đó, ký ức còn là nền tảng hình thành nhân cách. Những bài học từ cha mẹ, những câu chuyện gia đình, những kỷ niệm vui buồn đều góp phần định hình cách ta suy nghĩ và hành xử. Chúng giúp ta biết trân trọng tình cảm, biết yêu thương và sẻ chia. Một người biết gìn giữ ký ức về người thân thường sẽ sống tình cảm, biết ơn và nhân hậu hơn.
Không chỉ vậy, ký ức còn là cầu nối giữa các thế hệ. Khi ta kể lại cho con cháu nghe về ông bà, cha mẹ, ta đang truyền lại không chỉ câu chuyện, mà còn cả tình yêu, niềm tự hào và những giá trị sống. Nhờ vậy, gia đình trở thành một dòng chảy liên tục, nơi mỗi thế hệ đều được nuôi dưỡng bởi tình cảm và ký ức của thế hệ trước.
Tuy nhiên, để ký ức thực sự có ý nghĩa, chúng ta cần biết trân trọng và lưu giữ chúng. Đôi khi, trong guồng quay bận rộn, ta vô tình bỏ quên những khoảnh khắc quý giá bên người thân. Chỉ đến khi mất đi, ta mới nhận ra giá trị của những điều tưởng chừng bình thường ấy. Vì vậy, hãy sống chậm lại, dành thời gian cho gia đình, để mỗi ngày hôm nay trở thành một ký ức đẹp cho ngày mai.
Ký ức về những người thân yêu là món quà mà thời gian không thể lấy đi. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, định hình nhân cách và gắn kết các thế hệ. Giữa cuộc sống đầy biến động, ký ức ấy chính là bến đỗ bình yên, là nguồn sức mạnh để ta bước tiếp. Và có lẽ, hạnh phúc không chỉ nằm ở những gì ta đang có, mà còn ở việc ta luôn mang trong tim hình bóng của những người mình yêu thương.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Câu 3: Đọc đoạn văn sau:
“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”
Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng.
Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ.
Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương.
Cuộc sống của mỗi con người là một hành trình tìm kiếm ý nghĩa và hạnh phúc. Trong hành trình đó, ước mơ và khát vọng là động lực quan trọng giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách. Tuy nhiên, đối với nhiều người trẻ hiện nay, một câu hỏi không hề kém phần quan trọng là: "Nên sống với ước mơ của bản thân hay sống theo kỳ vọng của cha mẹ?" Đây là một vấn đề có nhiều khía cạnh đáng sợ suy ngẫm.
Trước hết, việc theo đuổi ước mơ của bản thân mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Ước mơ không chỉ là đích đến, mà còn là động lực giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Khi sống với ước mơ của chính mình, con người thường có xu hướng trở nên nỗ lực hơn, sáng tạo hơn, và đạt được nhiều thành tựu đáng kể. Hãy nhìn vào những tâm gương lớn như Steve Jobs hay Elon Musk — những người đã dám đi theo đạm mê và khát vọng của chính họ, dù phải đối mặt với sự hoài nghi và áp lực từ gia đình hay xã hội. Ước mơ mang lại cảm giác hài lòng và ý nghĩa thật sự cho cuộc sống.
Tuy nhiên, việc sống theo kỳ vọng của cha mẹ cũng không hoàn toàn là vô lý. Cha mẹ thường có nhiều kinh nghiệm sống, hiểu biết rõ hơn về những thách thức, cơ hội mà con học sinh hay thanh niên có thể gặp phải. Họ đặt kỳ vọng lên con cái với mong muốn con mình có được cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Trong nhiều trường hợp, kỳ vọng của cha mẹ là kết quả của tình yêu thương và trách nhiệm. Tuy nhiên, nếu kỳ vọng đó được áp đặt một cách cứng nhắc, nó có thể khiến người trẻ mất đi cái tôi riêng, sống một cuộc đời không hài lòng, và dẫn đến nhiều hậu quả tiêu cực.
Vì vậy, người trẻ hiện nay cần biết hài hòa giữa hai yếu tố này. Sống với ước mơ của mình là quan trọng, nhưng cũng nên lắng nghe, tính đến những đóng góp và kỳ vọng từ cha mẹ. Một quyết định đúng đắn là một sự cân bằng giữa việc thực hiện khát vọng cá nhân và tôn trọng những mong muốn của gia đình. Khi đó, cuộc sống của người trẻ không chỉ ý nghĩa mà còn trọn vẹn hơn.
Tôi đi như bốc lên trên bụi đường số Một
Qua gạch vụn hai bên, người đang tới dựng nhà,
Nhịp cầu mới vươn tay kéo nhịp cầu đã sập
Cây nham nhở tàn tro vừa kịp nhú nhành hoa...
Tôi gặp khắp nơi những bàn tay vun quén
Tôi thuộc đến như in những vóc dáng cần cù
Đất nước dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến
Ngày thắng giặc hôm nay, sẽ đủ sức làm bù.
Mỗi em bé phút này tung tăng vào lớp Một
Đều sinh trong thời có triệu tấn bom rơi,
Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới
Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi!
Đâu tiếng ru à ơi qua nghìn làng sơ tán?
Đêm thức trắng không đèn, chuyến phà chật mùa mưa?
Kỷ niệm vẫn theo ta, diết da và loé sáng,
Truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ!
Những thế hệ chiến tranh sẽ còn nguyên âm hưởng
Trong thế hệ hoà bình nối tiếp lớn theo nhau...
Gió lại thổi vào thu... Qua tất thảy
khổ đau và vui sướng,
Vị ngọt vẫn theo ta, từ Tháng Tám ban đầu!