TRẦN HÀ CHI
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: PTBD chính: nghị luận
Câu 2: Chủ thể bài viết: vua Lê Thái Tông
Câu 3:
- Mục đích chính của văn bản trên: kêu gọi, tìm kiếm và trọng dụng người hiền tài để giúp nước
- Những đường lối tiến cử người hiền tài:
+ Người có tài, có đức
+ Người có tài văn võ
+ Người có đức mà chưa thể hiện được tài năng
Câu 4:
- Để minh chứng cho luận điểm đó, người viết đã đưa ra dẫn chứng về các bậc hiền tài thời trước như : Tiêu Hà, Tào Tham, Ngụy Vô Tri, Trần Bình ... là những người có phẩm chất khác nhau nhưng đều được trọng dụng và đảm nhiệm chức vụ quan trọng
- Cách nếu dẫn chứng của người viết: cụ thể, phong phú, đều là những nhân vật nổi tiếng, có công lớn với đất nước, qua đó tăng sức thuyết phục cho người đọc và thể hiện được tầm nhìn sâu rộng của người viết
Câu 5: Phẩm chất của chủ thể bài viết: vua Lê Thánh Tông là người có tấm lòng vì nước vì dân, trọng người hiền tài, công bằng và khách quan, có tư tưởng tiến bộ, luôn đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu
Câu 1: Thể thơ: 7 chữ
Câu 2: những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả: một cuốc, một cần câu, thu ăn măng trúc, đông ăn giá, xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao, rượu đến cội cây ta sẽ uống
- Biện pháp tu từ: liệt kê: một mai, một cuốc, một cần câu
- Tác dụng:
+ Làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu cho câu thơ
+ Nhấn mạnh sự giản dị, lối sống thanh cao tao nhã của tác giả, cùng với thú vui tao nhã và cuộc sống yên bình, giản dị, gắn bó với thiên nhiên
+ Thái độ của tác giả: đề cao lối sống giản dị, thanh cao, tình yêu và gắn bó với thiên nhiên
Câu 4:
- Dại là tìm về nơi vắng vẻ, nơi tĩnh tại của thiên nhiên, nơi không có người cầu cạnh, nơi tâm hồn được thảnh thơi, thanh thản. Giữa lúc những kẻ lộng thần đang hoành hành, ta tìm về thiên nhiên để giữ cốt cách, phẩm chất của mình. Như vậy dại mà hóa không phải dại.
- Khôn là tìm đến chốn lao xao, chốn cửa quyền tấp nập người qua lại, chốn danh lợi chen chúc, giành giật, hãm hại nhau. Nếu cứ sống ở chốn lao xao ấy sẽ đánh mất mình, tạo nên xã hội đại loạn.
Ông tự nhận dại về mình, nhường khôn cho người, xa lánh chốn danh lợi bon chen, tìm về nơi vắng vẻ, sống hòa nhập với thiên nhiên để di dưỡng tinh thần. Khôn – dại nơi Nguyễn Bỉnh Khiêm xuất phát từ ý thức chủ động biết trước tình thế xã hội để lựa chọn cách ứng xử đúng đắn.