Trịnh Vũ Minh Khuê

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Vũ Minh Khuê
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Sau khi đọc đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của nhà thơ Trần Đăng Khoa, trong em trào dâng một niềm xúc động và biết ơn sâu sắc. Đoạn thơ đã phác họa chân thực, sắc nét hình ảnh những người lính khi đất nước đã "không bóng giặc". Khác với mường tượng thông thường về sự thảnh thơi lúc hòa bình, họ vẫn lấy "gian nan làm bạn", "gió sương làm nhà", miệt mài với nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Sự đối lập gay gắt giữa vẻ phồn hoa đô thị với hình ảnh "trần trụi", "lấm lem" của người lính càng làm nổi bật lên những hy sinh thầm lặng mà cao cả của các anh. Giờ đây, dù không còn đối diện với hòn tên mũi đạn, họ lại kiên cường bước vào một trận tuyến mới đầy thử thách: cuộc chiến chống lại "cái nghèo và cái dốt". Những vần thơ mộc mạc nhưng thấm đẫm hiện thực của Trần Đăng Khoa như một lời nhắc nhở vô giá, khiến ta càng thêm trân quý cuộc sống bình yên hiện tại và mãi khắc ghi công lao của những con người vẫn ngày đêm âm thầm cống hiến vì Tổ quốc.

Câu 2:Bài làm

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, “Con kiến và con bồ câu” là một tác phẩm vô cùng đặc sắc, để lại nhiều bài học nhân sinh sâu sắc. Nổi bật trong câu chuyện không chỉ là lòng tốt vô tư của Bồ Câu mà còn là hình ảnh con Kiến - một sinh vật tuy nhỏ bé nhưng lại mang trong mình những phẩm chất cao đẹp: lòng biết ơn sâu nặng và sự dũng cảm phi thường.

Mở đầu câu chuyện, Kiến hiện lên với sự mỏng manh, yếu ớt vốn có của một sinh vật bé nhỏ giữa thiên nhiên rộng lớn. Trong lúc khát nước, Kiến trượt chân rơi xuống dòng suối chảy xiết và phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết. Nhờ có chiếc lá ân tình của Bồ Câu thả xuống, Kiến mới may mắn thoát nạn. Chi tiết này không chỉ mở ra tình huống truyện mà còn là cơ sở, là "hạt mầm" để khắc họa vẻ đẹp nhân cách của Kiến ở phần sau: một kẻ chịu ơn và luôn khắc ghi ân tình.

Điểm sáng lớn nhất của nhân vật Kiến chính là hành động trả ơn đầy dũng cảm và mưu trí. Khi phát hiện một người thợ săn đang lén lút giăng lưới nhằm bắt Bồ Câu, Kiến đã không hề chần chừ hay hoảng sợ bỏ chạy. Đứng trước một con người khổng lồ và mang đầy sát khí, sự nhỏ bé của Kiến dường như chẳng còn là trở ngại. Kiến đã dùng vũ khí duy nhất của mình, cắn một nhát thật đau vào gót chân người thợ săn khiến hắn giật mình la lên và đánh rơi tấm lưới, nhờ đó Bồ Câu đã kịp cất cánh bay đi. Hành động cắn vào chân thợ săn tuy nhỏ bé về tầm vóc vật lý nhưng lại mang sức mạnh vô song của lòng quả cảm. Kiến đã vượt qua bản năng sinh tồn và sự sợ hãi để bảo vệ ân nhân. Qua đó, ta thấy Kiến hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ của đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” - một truyền thống đạo đức quý báu của nhân loại.

Thông qua nhân vật con Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm một thông điệp vô cùng ý nghĩa: Lòng tốt khi được trao đi chắc chắn sẽ nhận lại được những điều xứng đáng. Đồng thời, câu chuyện cũng khẳng định sức mạnh chân chính không bắt nguồn từ hình thể to lớn, mà xuất phát từ một trái tim biết trân trọng cái thiện. Bất kỳ ai, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể làm nên những điều phi thường nếu có lòng dũng cảm và một nhân cách sống ân nghĩa.

Tóm lại, hình tượng con Kiến trong tác phẩm tuy bé nhỏ nhưng lại mang một nhân cách lớn, đại diện cho những con người bình dị nhưng cao thượng trong xã hội. Nhân vật này đã gieo vào lòng người đọc niềm tin mãnh liệt về lòng tốt, sự tử tế và đạo lý đền ơn đáp nghĩa, trở thành một bài học giáo dục nhân cách có sức sống vượt thời gian.

Câu 1:Sau khi đọc đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của nhà thơ Trần Đăng Khoa, trong em trào dâng một niềm xúc động và biết ơn sâu sắc. Đoạn thơ đã phác họa chân thực, sắc nét hình ảnh những người lính khi đất nước đã "không bóng giặc". Khác với mường tượng thông thường về sự thảnh thơi lúc hòa bình, họ vẫn lấy "gian nan làm bạn", "gió sương làm nhà", miệt mài với nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Sự đối lập gay gắt giữa vẻ phồn hoa đô thị với hình ảnh "trần trụi", "lấm lem" của người lính càng làm nổi bật lên những hy sinh thầm lặng mà cao cả của các anh. Giờ đây, dù không còn đối diện với hòn tên mũi đạn, họ lại kiên cường bước vào một trận tuyến mới đầy thử thách: cuộc chiến chống lại "cái nghèo và cái dốt". Những vần thơ mộc mạc nhưng thấm đẫm hiện thực của Trần Đăng Khoa như một lời nhắc nhở vô giá, khiến ta càng thêm trân quý cuộc sống bình yên hiện tại và mãi khắc ghi công lao của những con người vẫn ngày đêm âm thầm cống hiến vì Tổ quốc.

Câu 2:Bài làm

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, “Con kiến và con bồ câu” là một tác phẩm vô cùng đặc sắc, để lại nhiều bài học nhân sinh sâu sắc. Nổi bật trong câu chuyện không chỉ là lòng tốt vô tư của Bồ Câu mà còn là hình ảnh con Kiến - một sinh vật tuy nhỏ bé nhưng lại mang trong mình những phẩm chất cao đẹp: lòng biết ơn sâu nặng và sự dũng cảm phi thường.

Mở đầu câu chuyện, Kiến hiện lên với sự mỏng manh, yếu ớt vốn có của một sinh vật bé nhỏ giữa thiên nhiên rộng lớn. Trong lúc khát nước, Kiến trượt chân rơi xuống dòng suối chảy xiết và phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết. Nhờ có chiếc lá ân tình của Bồ Câu thả xuống, Kiến mới may mắn thoát nạn. Chi tiết này không chỉ mở ra tình huống truyện mà còn là cơ sở, là "hạt mầm" để khắc họa vẻ đẹp nhân cách của Kiến ở phần sau: một kẻ chịu ơn và luôn khắc ghi ân tình.

Điểm sáng lớn nhất của nhân vật Kiến chính là hành động trả ơn đầy dũng cảm và mưu trí. Khi phát hiện một người thợ săn đang lén lút giăng lưới nhằm bắt Bồ Câu, Kiến đã không hề chần chừ hay hoảng sợ bỏ chạy. Đứng trước một con người khổng lồ và mang đầy sát khí, sự nhỏ bé của Kiến dường như chẳng còn là trở ngại. Kiến đã dùng vũ khí duy nhất của mình, cắn một nhát thật đau vào gót chân người thợ săn khiến hắn giật mình la lên và đánh rơi tấm lưới, nhờ đó Bồ Câu đã kịp cất cánh bay đi. Hành động cắn vào chân thợ săn tuy nhỏ bé về tầm vóc vật lý nhưng lại mang sức mạnh vô song của lòng quả cảm. Kiến đã vượt qua bản năng sinh tồn và sự sợ hãi để bảo vệ ân nhân. Qua đó, ta thấy Kiến hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ của đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” - một truyền thống đạo đức quý báu của nhân loại.

Thông qua nhân vật con Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm một thông điệp vô cùng ý nghĩa: Lòng tốt khi được trao đi chắc chắn sẽ nhận lại được những điều xứng đáng. Đồng thời, câu chuyện cũng khẳng định sức mạnh chân chính không bắt nguồn từ hình thể to lớn, mà xuất phát từ một trái tim biết trân trọng cái thiện. Bất kỳ ai, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể làm nên những điều phi thường nếu có lòng dũng cảm và một nhân cách sống ân nghĩa.

Tóm lại, hình tượng con Kiến trong tác phẩm tuy bé nhỏ nhưng lại mang một nhân cách lớn, đại diện cho những con người bình dị nhưng cao thượng trong xã hội. Nhân vật này đã gieo vào lòng người đọc niềm tin mãnh liệt về lòng tốt, sự tử tế và đạo lý đền ơn đáp nghĩa, trở thành một bài học giáo dục nhân cách có sức sống vượt thời gian.