Phạm Thị Minh Hiền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Minh Hiền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

có ai nghe thấy tôi nói không vậyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Câu 1.Thể thơ của văn bản: Thể thơ tự do.

Câu 2.Câu thơ “Ngàn năm trước con theo cha xuống biển” gợi đến truyền thuyết “Con Rồng cháu Tiên”, nói về nguồn gốc dân tộc Việt: Cha Lạc Long Quân đưa 50 người con xuống biển, Mẹ Âu Cơ đưa 50 con lên rừng.

Câu 3.

Biện pháp tu từ trong câu:

“Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn” là so sánh.

Tác dụng:Gợi hình ảnh biển cả lam lũ, gian lao như người mẹ tảo tần vì con.

Thể hiện tình yêu thương, sự hy sinh lặng thầm và vẻ đẹp bình dị của biển – cũng chính là Tổ quốc.

Gợi cảm xúc gần gũi, xúc động, làm nổi bật sự vất vả và quý giá của vùng biển quê hương.

Câu 4.

Nội dung đoạn thơ:

Thể hiện nỗi trăn trở trước tình hình biển đảo Tổ quốc đang bị đe dọa.

Khơi dậy tình yêu nước, lòng biết ơn tổ tiên, ý thức bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng – đặc biệt là Hoàng Sa, Trường Sa.

Nhấn mạnh mối liên kết thiêng liêng giữa con người Việt Nam với biển đảo quê hương.

Câu 5.

Bài học rút ra cho bản thân:

Cần ý thức sâu sắc về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Bồi dưỡng lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc.

Trách nhiệm của thế hệ trẻ là phải hiểu biết lịch sử, giữ gìn và bảo vệ đất nước – không chỉ bằng hành động cụ thể mà còn bằng nhận thức và tình cảm sâu sắc.



Câu 1.Dấu hiệu nhận biết thể thơ:Bài thơ được viết bằng thể thơ thất ngôn bát cú và thất ngôn tứ tuyệt biến thể, xen kẽ cả thất ngôn trường thiên, với đặc điểm:

Các dòng thơ 7 chữ.

Có nhiều cặp câu đối nhau, gieo vần bằng theo đúng quy luật thơ Đường luật nhưng có sự phóng khoáng đặc trưng của thơ Tản Đà.


Câu 2. Ptbđ chính: Biểu cảm (kết hợp với tự sự và miêu tả để bộc lộ tâm trạng).


Câu 3.

Không gian và thời gian trong văn bản:

Thời gian: Mùa xuân – biểu tượng cho sự tươi mới, khởi đầu, nhưng lại được đặt trong tâm trạng buồn sầu, tiếc nuối của tác giả.

Không gian: Trải dài từ thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, đến giang sơn đất nước, rồi cuộc đời bôn ba của người trí sĩ. Đây là một không gian vừa hiện thực vừa tâm tưởng, chất chứa lý tưởng và hoài niệm.


Câu 4.Tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình:

Buồn sầu, tiếc nuối vì lý tưởng dở dang, sự nghiệp văn chương gặp trắc trở.

Tự hào về quá khứ một thời đầy nhiệt huyết, sống có lý tưởng.

Chạnh lòng cô đơn giữa thiên nhiên xuân tươi đẹp nhưng thiếu vắng tri âm.

Chiêm nghiệm và chấp nhận số phận, coi đó là “món nợ trần hoàn”.


Câu 5.Tác dụng của phép đối trong văn bản:Làm nổi bật sự tương phản giữa lý tưởng và hiện thực, giữa quá khứ huy hoàng và hiện tại cô đơn.

Tăng tính nhạc điệu và hình tượng cho bài thơ.

Góp phần thể hiện sự chững chạc, sâu sắc trong suy tư của nhân vật trữ tình, đồng thời nhấn mạnh nỗi sầu xuân mang tầm vóc thời đại và cá nhân

Câu 1.Thể thơ: Thể thơ lục bát.


Câu 2.Ptbđ chính: Biểu cảm (kết hợp tự sự và miêu tả).


Câu 3.Mạch cảm xúc:Mạch cảm xúc bắt đầu từ nỗi nhớ thương cha mẹ đã khuất, nối tiếp là dòng hồi tưởng về công lao sinh thành, nuôi dưỡng, rồi chuyển sang sự day dứt, tiếc nuối vì chưa kịp báo hiếu, cuối cùng là niềm cầu nguyện cho cha mẹ được siêu thoát.

Câu 4.Đề tài: Lòng biết ơn cha mẹ.

Chủ đề: Ca ngợi công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ; thể hiện lòng biết ơn, xót xa, ăn năn và cầu mong cha mẹ được an nghỉ nơi chín suối.


Câu 5.Bài học rút ra: Phải luôn trân trọng, yêu thương và báo hiếu cha mẹ khi còn có thể; sống đạo đức, hiếu thảo và không quên cội nguồn – đó là đạo làm con.

Câu 1.Thể thơ: Thể thơ lục bát.


Câu 2.Ptbđ chính: Biểu cảm (kết hợp tự sự và miêu tả).


Câu 3.Mạch cảm xúc:Mạch cảm xúc bắt đầu từ nỗi nhớ thương cha mẹ đã khuất, nối tiếp là dòng hồi tưởng về công lao sinh thành, nuôi dưỡng, rồi chuyển sang sự day dứt, tiếc nuối vì chưa kịp báo hiếu, cuối cùng là niềm cầu nguyện cho cha mẹ được siêu thoát.

Câu 4.Đề tài: Lòng biết ơn cha mẹ.

Chủ đề: Ca ngợi công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ; thể hiện lòng biết ơn, xót xa, ăn năn và cầu mong cha mẹ được an nghỉ nơi chín suối.


Câu 5.Bài học rút ra: Phải luôn trân trọng, yêu thương và báo hiếu cha mẹ khi còn có thể; sống đạo đức, hiếu thảo và không quên cội nguồn – đó là đạo làm con.