NGUYỄN THU TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THU TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong hành trình định vị bản thân, lao độngước mơ chính là hai yếu tố song hành, tạo nên giá trị của một con người. Ước mơ là kim chỉ nam, là cái đích đẹp đẽ mà chúng ta hướng tới; còn lao động là con đường, là phương tiện duy nhất để đưa chúng ta đến cái đích đó. Ước mơ nếu không đi kèm với lao động sẽ chỉ là những ảo tưởng hão huyền, là "lâu đài trên cát". Ngược lại, lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở nên máy móc, mệt mỏi và thiếu đi sự đột phá. Khi chúng ta lao động vì một giấc mơ lớn, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều trở nên có ý nghĩa, mỗi khó khăn đều trở thành bài học để trưởng thành. Lao động không chỉ giúp hiện thực hóa ước mơ về vật chất mà còn giúp ta hoàn thiện nhân cách, rèn luyện sự bền bỉ. Mối quan hệ giữa chúng là mối quan hệ tương hỗ: ước mơ tiếp thêm động lực cho lao động, và lao động là nền tảng biến ước mơ thành sự thật. Vì vậy, thay vì chỉ mơ mộng, hãy bắt tay vào hành động, bởi "thiên tài chỉ có 1% là cảm hứng và 99% là mồ hôi".

Câu 2:

Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nếu "Tây Tiến" của Quang Dũng mang vẻ hào hoa, bi tráng, "Đồng chí" của Chính Hữu đậm chất mộc mạc, chân quê, thì "Nhớ" của Nguyễn Đình Thi lại mang đến một làn gió mới: hiện đại, phóng khoáng và đầy suy tư. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân đang yêu, mà còn là bức chân dung tinh thần của cả một thế hệ chiến sĩ mang trong mình sự hòa quyện tuyệt đẹp giữa tình yêu lứa đôi và tình yêu Tổ quốc.

Mở đầu bài thơ, nhân vật trữ tình đã khéo léo mượn hình ảnh thiên nhiên để giãi bày nỗi niềm đang cuộn dâng trong lòng:

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"

Bằng biện pháp nhân hóa "ngôi sao nhớ ai", "ngọn lửa nhớ ai", tác giả đã biến những vật vô tri trở thành những thực thể có tâm hồn. Giữa không gian mênh mông của "đèo mây" và sự khắc nghiệt của "đêm lạnh" nơi rừng sâu, nỗi nhớ không làm con người trở nên nhỏ bé hay cô độc. Ngược lại, nó tỏa sáng như sao, rực hồng như lửa. Nỗi nhớ ấy không chỉ là cảm xúc, mà đã trở thành nguồn sáng soi đường, thành hơi ấm sưởi lòng người chiến sĩ trên dặm đường hành quân.

Càng về sau, tâm trạng của nhân vật trữ tình càng được bộc lộ trực tiếp và mang tính triết lí sâu sắc:

"Anh yêu em như anh yêu đất nước Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần"

Đây là một trong những câu thơ hay nhất của Nguyễn Đình Thi. Tác giả đã đặt "em" – tình yêu cá nhân – ngang hàng với "đất nước" – tình yêu lớn lao của dân tộc. Phép so sánh này không hề làm giảm đi giá trị của bên nào, mà trái lại, nó nâng tầm tình yêu đôi lứa lên một lí tưởng cao đẹp. Đất nước trong mắt người chiến sĩ hiện lên chân thực với những "vất vả đau thương" của đạn bom, xương máu, nhưng cũng chính từ gian khổ ấy, đất nước lại hiện ra "tươi thắm vô ngần" bởi sức sống bền bỉ và vẻ đẹp của tâm hồn con người Việt Nam. Nhân vật trữ tình yêu "em" cũng bằng tình yêu mãnh liệt, bao dung và đầy trách nhiệm như cách anh yêu mảnh đất quê hương mình.

Nỗi nhớ trong bài thơ không xa vời, hão huyền mà vô cùng cụ thể, hiện hữu trong từng nhịp sống đời thường:

"Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"

Điệp từ "mỗi" được lặp lại liên tiếp như nhịp đập của trái tim, như hơi thở không thể thiếu. Nỗi nhớ bám theo người chiến sĩ trên từng cung đường hành quân, len lỏi vào giấc ngủ và cả trong những bữa cơm vội vã giữa rừng. Cách diễn đạt này cho thấy người chiến sĩ không hề "khô khan hóa" tâm hồn mình trong cuộc chiến. Dù đang cầm súng đối diện với kẻ thù, họ vẫn dành một khoảng không gian thiêng liêng nhất trong tim cho người mình thương.

Khép lại bài thơ, tâm trạng nhân vật trữ tình thăng hoa thành niềm kiêu hãnh và lí tưởng sống cao cả:

"Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người."

Tình yêu giờ đây không chỉ là sự thương nhớ, mà đã chuyển hóa thành sức mạnh chiến đấu. Điệp từ "chúng ta yêu nhau" đặt cạnh các từ "chiến đấu", "kiêu hãnh" tạo nên một tư thế lẫm liệt. Người chiến sĩ tự hào vì mình được sống, được yêu và được cống hiến cho độc lập dân tộc. "Kiêu hãnh làm người" chính là đỉnh cao của nhận thức: con người chỉ thực sự giá trị khi biết gắn kết hạnh phúc cá nhân với vận mệnh chung của đất nước.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, hình ảnh biểu tượng giàu sức gợi. Ngôn ngữ thơ vừa giản dị, gần gũi vừa mang phong vị hiện đại, trí tuệ. Nguyễn Đình Thi đã thành công khi xây dựng một nhân vật trữ tình có nội tâm phong phú: vừa mềm mại trong tình yêu, vừa kiên cường trong chiến đấu.

Tóm lại, "Nhớ" là một bài ca đẹp về tình yêu và lí tưởng. Qua tâm trạng của nhân vật trữ tình, ta thấy hiện lên hình ảnh người lính thời chống Pháp với tâm hồn hào hoa, giàu tình cảm nhưng cũng vô cùng quyết liệt, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Bài thơ vẫn mãi vang vọng như một lời nhắc nhở về giá trị của tình yêu gắn liền với trách nhiệm công dân trong mọi thời đại.

Câu 1:

Trong hành trình định vị bản thân, lao độngước mơ chính là hai yếu tố song hành, tạo nên giá trị của một con người. Ước mơ là kim chỉ nam, là cái đích đẹp đẽ mà chúng ta hướng tới; còn lao động là con đường, là phương tiện duy nhất để đưa chúng ta đến cái đích đó. Ước mơ nếu không đi kèm với lao động sẽ chỉ là những ảo tưởng hão huyền, là "lâu đài trên cát". Ngược lại, lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở nên máy móc, mệt mỏi và thiếu đi sự đột phá. Khi chúng ta lao động vì một giấc mơ lớn, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều trở nên có ý nghĩa, mỗi khó khăn đều trở thành bài học để trưởng thành. Lao động không chỉ giúp hiện thực hóa ước mơ về vật chất mà còn giúp ta hoàn thiện nhân cách, rèn luyện sự bền bỉ. Mối quan hệ giữa chúng là mối quan hệ tương hỗ: ước mơ tiếp thêm động lực cho lao động, và lao động là nền tảng biến ước mơ thành sự thật. Vì vậy, thay vì chỉ mơ mộng, hãy bắt tay vào hành động, bởi "thiên tài chỉ có 1% là cảm hứng và 99% là mồ hôi".

Câu 2:

Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nếu "Tây Tiến" của Quang Dũng mang vẻ hào hoa, bi tráng, "Đồng chí" của Chính Hữu đậm chất mộc mạc, chân quê, thì "Nhớ" của Nguyễn Đình Thi lại mang đến một làn gió mới: hiện đại, phóng khoáng và đầy suy tư. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân đang yêu, mà còn là bức chân dung tinh thần của cả một thế hệ chiến sĩ mang trong mình sự hòa quyện tuyệt đẹp giữa tình yêu lứa đôi và tình yêu Tổ quốc.

Mở đầu bài thơ, nhân vật trữ tình đã khéo léo mượn hình ảnh thiên nhiên để giãi bày nỗi niềm đang cuộn dâng trong lòng:

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"

Bằng biện pháp nhân hóa "ngôi sao nhớ ai", "ngọn lửa nhớ ai", tác giả đã biến những vật vô tri trở thành những thực thể có tâm hồn. Giữa không gian mênh mông của "đèo mây" và sự khắc nghiệt của "đêm lạnh" nơi rừng sâu, nỗi nhớ không làm con người trở nên nhỏ bé hay cô độc. Ngược lại, nó tỏa sáng như sao, rực hồng như lửa. Nỗi nhớ ấy không chỉ là cảm xúc, mà đã trở thành nguồn sáng soi đường, thành hơi ấm sưởi lòng người chiến sĩ trên dặm đường hành quân.

Càng về sau, tâm trạng của nhân vật trữ tình càng được bộc lộ trực tiếp và mang tính triết lí sâu sắc:

"Anh yêu em như anh yêu đất nước Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần"

Đây là một trong những câu thơ hay nhất của Nguyễn Đình Thi. Tác giả đã đặt "em" – tình yêu cá nhân – ngang hàng với "đất nước" – tình yêu lớn lao của dân tộc. Phép so sánh này không hề làm giảm đi giá trị của bên nào, mà trái lại, nó nâng tầm tình yêu đôi lứa lên một lí tưởng cao đẹp. Đất nước trong mắt người chiến sĩ hiện lên chân thực với những "vất vả đau thương" của đạn bom, xương máu, nhưng cũng chính từ gian khổ ấy, đất nước lại hiện ra "tươi thắm vô ngần" bởi sức sống bền bỉ và vẻ đẹp của tâm hồn con người Việt Nam. Nhân vật trữ tình yêu "em" cũng bằng tình yêu mãnh liệt, bao dung và đầy trách nhiệm như cách anh yêu mảnh đất quê hương mình.

Nỗi nhớ trong bài thơ không xa vời, hão huyền mà vô cùng cụ thể, hiện hữu trong từng nhịp sống đời thường:

"Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"

Điệp từ "mỗi" được lặp lại liên tiếp như nhịp đập của trái tim, như hơi thở không thể thiếu. Nỗi nhớ bám theo người chiến sĩ trên từng cung đường hành quân, len lỏi vào giấc ngủ và cả trong những bữa cơm vội vã giữa rừng. Cách diễn đạt này cho thấy người chiến sĩ không hề "khô khan hóa" tâm hồn mình trong cuộc chiến. Dù đang cầm súng đối diện với kẻ thù, họ vẫn dành một khoảng không gian thiêng liêng nhất trong tim cho người mình thương.

Khép lại bài thơ, tâm trạng nhân vật trữ tình thăng hoa thành niềm kiêu hãnh và lí tưởng sống cao cả:

"Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người."

Tình yêu giờ đây không chỉ là sự thương nhớ, mà đã chuyển hóa thành sức mạnh chiến đấu. Điệp từ "chúng ta yêu nhau" đặt cạnh các từ "chiến đấu", "kiêu hãnh" tạo nên một tư thế lẫm liệt. Người chiến sĩ tự hào vì mình được sống, được yêu và được cống hiến cho độc lập dân tộc. "Kiêu hãnh làm người" chính là đỉnh cao của nhận thức: con người chỉ thực sự giá trị khi biết gắn kết hạnh phúc cá nhân với vận mệnh chung của đất nước.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, hình ảnh biểu tượng giàu sức gợi. Ngôn ngữ thơ vừa giản dị, gần gũi vừa mang phong vị hiện đại, trí tuệ. Nguyễn Đình Thi đã thành công khi xây dựng một nhân vật trữ tình có nội tâm phong phú: vừa mềm mại trong tình yêu, vừa kiên cường trong chiến đấu.

Tóm lại, "Nhớ" là một bài ca đẹp về tình yêu và lí tưởng. Qua tâm trạng của nhân vật trữ tình, ta thấy hiện lên hình ảnh người lính thời chống Pháp với tâm hồn hào hoa, giàu tình cảm nhưng cũng vô cùng quyết liệt, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Bài thơ vẫn mãi vang vọng như một lời nhắc nhở về giá trị của tình yêu gắn liền với trách nhiệm công dân trong mọi thời đại.

Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ ở phần Đọc hiểu, em cảm thấy vô cùng xúc động và lắng đọng. Bài thơ không chỉ đơn thuần là những dòng chữ, mà còn chứa đựng những tâm tư, tình cảm sâu sắc của tác giả trước cuộc sống, con người hoặc thiên nhiên. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu chất thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn ngữ, cũng như thông điệp nhân văn mà tác giả muốn gửi gắm. Có thể là tình yêu quê hương, tình cảm gia đình, hay nỗi trăn trở về thời gian, tuổi trẻ… tất cả đều khiến em suy nghĩ và thấu hiểu hơn về cuộc sống. Giọng thơ trầm lắng, cảm xúc chân thành đã khơi dậy trong em sự đồng cảm sâu sắc. Bài thơ như một lời nhắc nhở em phải sống biết yêu thương, trân trọng những điều bình dị quanh mình. Đọc xong bài thơ, em thấy tâm hồn mình như được nâng đỡ, nhẹ nhàng và thêm yêu cuộc sống hơn.

Câu 2:

Tục ngữ Việt Nam có rất nhiều câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về đạo đức và lối sống. Một trong số đó là câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”. Đây là lời khuyên quý báu của ông cha ta, nhấn mạnh đến sự ảnh hưởng của môi trường sống và con người xung quanh đối với mỗi cá nhân.


“Mực” và “đèn” trong câu tục ngữ là hai hình ảnh ẩn dụ. Mực tượng trưng cho những điều tiêu cực, xấu xa; còn đèn tượng trưng cho ánh sáng, cái tốt đẹp, tích cực. Câu tục ngữ muốn nói rằng: nếu chúng ta sống trong môi trường xấu, gần gũi với những người có thói quen hay hành vi không tốt thì rất dễ bị ảnh hưởng và thay đổi theo hướng tiêu cực. Ngược lại, khi ở gần những người tốt, có đạo đức, trí tuệ và lối sống lành mạnh, chúng ta cũng sẽ học hỏi được những điều hay, điều đúng để phát triển bản thân.


Thực tế cuộc sống đã chứng minh rõ điều đó. Một học sinh chăm chỉ, nếu chơi thân với những bạn lười học, thường xuyên bỏ bê việc học, thì khả năng cao cũng sẽ bị cuốn theo. Nhưng nếu được học tập và sinh hoạt trong một môi trường tích cực, có thầy cô tận tâm, bạn bè tốt bụng, thì người học sinh ấy sẽ có động lực và cơ hội phát triển toàn diện.


Tuy nhiên, không phải ai “gần mực” cũng “đen”, bởi con người còn có bản lĩnh và ý chí. Nhưng không thể phủ nhận rằng môi trường có ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy, mỗi người cần tỉnh táo trong việc chọn bạn mà chơi, chọn môi trường để sống và học tập. Đồng thời cũng cần rèn luyện nội lực để không bị hoàn cảnh làm lung lay.


Tóm lại, câu tục ngữ “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” là một lời khuyên sâu sắc, nhắc nhở chúng ta phải biết lựa chọn môi trường sống tích cực và nuôi dưỡng bản thân trở thành người có đạo đức, có ích cho xã hội.



Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ ở phần Đọc hiểu, em cảm thấy vô cùng xúc động và lắng đọng. Bài thơ không chỉ đơn thuần là những dòng chữ, mà còn chứa đựng những tâm tư, tình cảm sâu sắc của tác giả trước cuộc sống, con người hoặc thiên nhiên. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu chất thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn ngữ, cũng như thông điệp nhân văn mà tác giả muốn gửi gắm. Có thể là tình yêu quê hương, tình cảm gia đình, hay nỗi trăn trở về thời gian, tuổi trẻ… tất cả đều khiến em suy nghĩ và thấu hiểu hơn về cuộc sống. Giọng thơ trầm lắng, cảm xúc chân thành đã khơi dậy trong em sự đồng cảm sâu sắc. Bài thơ như một lời nhắc nhở em phải sống biết yêu thương, trân trọng những điều bình dị quanh mình. Đọc xong bài thơ, em thấy tâm hồn mình như được nâng đỡ, nhẹ nhàng và thêm yêu cuộc sống hơn.

Câu 2:

Tục ngữ Việt Nam có rất nhiều câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về đạo đức và lối sống. Một trong số đó là câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”. Đây là lời khuyên quý báu của ông cha ta, nhấn mạnh đến sự ảnh hưởng của môi trường sống và con người xung quanh đối với mỗi cá nhân.


“Mực” và “đèn” trong câu tục ngữ là hai hình ảnh ẩn dụ. Mực tượng trưng cho những điều tiêu cực, xấu xa; còn đèn tượng trưng cho ánh sáng, cái tốt đẹp, tích cực. Câu tục ngữ muốn nói rằng: nếu chúng ta sống trong môi trường xấu, gần gũi với những người có thói quen hay hành vi không tốt thì rất dễ bị ảnh hưởng và thay đổi theo hướng tiêu cực. Ngược lại, khi ở gần những người tốt, có đạo đức, trí tuệ và lối sống lành mạnh, chúng ta cũng sẽ học hỏi được những điều hay, điều đúng để phát triển bản thân.


Thực tế cuộc sống đã chứng minh rõ điều đó. Một học sinh chăm chỉ, nếu chơi thân với những bạn lười học, thường xuyên bỏ bê việc học, thì khả năng cao cũng sẽ bị cuốn theo. Nhưng nếu được học tập và sinh hoạt trong một môi trường tích cực, có thầy cô tận tâm, bạn bè tốt bụng, thì người học sinh ấy sẽ có động lực và cơ hội phát triển toàn diện.


Tuy nhiên, không phải ai “gần mực” cũng “đen”, bởi con người còn có bản lĩnh và ý chí. Nhưng không thể phủ nhận rằng môi trường có ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy, mỗi người cần tỉnh táo trong việc chọn bạn mà chơi, chọn môi trường để sống và học tập. Đồng thời cũng cần rèn luyện nội lực để không bị hoàn cảnh làm lung lay.


Tóm lại, câu tục ngữ “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” là một lời khuyên sâu sắc, nhắc nhở chúng ta phải biết lựa chọn môi trường sống tích cực và nuôi dưỡng bản thân trở thành người có đạo đức, có ích cho xã hội.



Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ ở phần Đọc hiểu, em cảm thấy vô cùng xúc động và lắng đọng. Bài thơ không chỉ đơn thuần là những dòng chữ, mà còn chứa đựng những tâm tư, tình cảm sâu sắc của tác giả trước cuộc sống, con người hoặc thiên nhiên. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu chất thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn ngữ, cũng như thông điệp nhân văn mà tác giả muốn gửi gắm. Có thể là tình yêu quê hương, tình cảm gia đình, hay nỗi trăn trở về thời gian, tuổi trẻ… tất cả đều khiến em suy nghĩ và thấu hiểu hơn về cuộc sống. Giọng thơ trầm lắng, cảm xúc chân thành đã khơi dậy trong em sự đồng cảm sâu sắc. Bài thơ như một lời nhắc nhở em phải sống biết yêu thương, trân trọng những điều bình dị quanh mình. Đọc xong bài thơ, em thấy tâm hồn mình như được nâng đỡ, nhẹ nhàng và thêm yêu cuộc sống hơn.

Câu 2:

Tục ngữ Việt Nam có rất nhiều câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về đạo đức và lối sống. Một trong số đó là câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”. Đây là lời khuyên quý báu của ông cha ta, nhấn mạnh đến sự ảnh hưởng của môi trường sống và con người xung quanh đối với mỗi cá nhân.


“Mực” và “đèn” trong câu tục ngữ là hai hình ảnh ẩn dụ. Mực tượng trưng cho những điều tiêu cực, xấu xa; còn đèn tượng trưng cho ánh sáng, cái tốt đẹp, tích cực. Câu tục ngữ muốn nói rằng: nếu chúng ta sống trong môi trường xấu, gần gũi với những người có thói quen hay hành vi không tốt thì rất dễ bị ảnh hưởng và thay đổi theo hướng tiêu cực. Ngược lại, khi ở gần những người tốt, có đạo đức, trí tuệ và lối sống lành mạnh, chúng ta cũng sẽ học hỏi được những điều hay, điều đúng để phát triển bản thân.


Thực tế cuộc sống đã chứng minh rõ điều đó. Một học sinh chăm chỉ, nếu chơi thân với những bạn lười học, thường xuyên bỏ bê việc học, thì khả năng cao cũng sẽ bị cuốn theo. Nhưng nếu được học tập và sinh hoạt trong một môi trường tích cực, có thầy cô tận tâm, bạn bè tốt bụng, thì người học sinh ấy sẽ có động lực và cơ hội phát triển toàn diện.


Tuy nhiên, không phải ai “gần mực” cũng “đen”, bởi con người còn có bản lĩnh và ý chí. Nhưng không thể phủ nhận rằng môi trường có ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy, mỗi người cần tỉnh táo trong việc chọn bạn mà chơi, chọn môi trường để sống và học tập. Đồng thời cũng cần rèn luyện nội lực để không bị hoàn cảnh làm lung lay.


Tóm lại, câu tục ngữ “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” là một lời khuyên sâu sắc, nhắc nhở chúng ta phải biết lựa chọn môi trường sống tích cực và nuôi dưỡng bản thân trở thành người có đạo đức, có ích cho xã hội.



Câu 1

Thể thơ của văn bản trên là thơ Nôm Đường luật.

Câu 2

Một số câu thành ngữ, tục ngữ được tác giả mượn ý trong văn bản:

    •    “Ở bầu thì dáng ắt nên tròn” (tục ngữ: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”).
    •    “Đen gần mực, đỏ gần son” (tục ngữ: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”).

Câu 3

Trong dòng thơ cuối “Đen gần mực, đỏ gần son”, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ:

    •    “Đen” ẩn dụ cho những điều xấu, điều tiêu cực.
    •    “Mực” ẩn dụ cho môi trường xấu, những người xấu.
    •    “Đỏ” ẩn dụ cho những điều tốt đẹp, điều tích cực.
    •    “Son” ẩn dụ cho môi trường tốt, những người tốt.

Tác dụng: Biện pháp ẩn dụ giúp câu thơ trở nên hàm súc, sâu sắc, gợi hình ảnh cụ thể, sinh động, đồng thời nhấn mạnh sự ảnh hưởng của môi trường sống đến sự hình thành và phát triển nhân cách của mỗi người.

Câu 4

    •    Đề tài: Bài thơ tập trung vào đề tài mối quan hệ giữa môi trường sống và sự hình thành nhân cách con người.
    •    Chủ đề: Bài thơ thể hiện quan điểm về tầm quan trọng của việc lựa chọn môi trường sống và bạn bè, đồng thời khẳng định môi trường có vai trò quyết định đến sự phát triển của mỗi cá nhân.

Câu 5

Sau khi đọc văn bản, em rút ra được những bài học sau:

    •    Môi trường sống có ảnh hưởng rất lớn đến sự hình thành và phát triển nhân cách. Cần ý thức được điều này để chủ động lựa chọn môi trường sống lành mạnh, tích cực.
    •    Cần cẩn trọng trong việc kết bạn, giao du. Nên kết giao với những người tốt, có phẩm chất đạo đức tốt đẹp để học hỏi và hoàn thiện bản thân.
    •    Không nên chủ quan, cho rằng bản thân có thể miễn nhiễm với những tác động tiêu cực từ môi trường xung quanh. Cần giữ vững lập trường, tránh xa những điều xấu, điều ác.
    •    Chủ động tạo ra môi trường sống tốt đẹp cho bản thân và những người xung quanh.