Đào Trọng Nhân
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học Việt Nam, có rất nhiều nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc, nhưng em đặc biệt yêu thích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long. Đây là hình ảnh tiêu biểu cho những con người lao động thầm lặng mà cao đẹp trong cuộc sống.
Anh thanh niên sống và làm việc 1 mình trên đỉnh núi cao Sa Pa, nơi quanh năm mây mù . Công việc của anh là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây góp phần phục vụ dự báo đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng và đòi hỏi sự chính xác, kiên trì. Điều đáng quý ở Anh là tinh thần trách nhiệm rất cao. Dù phải thức dậy giữa đêm khuya giá lạnh để làm nhiệm vụ, anh vẫn không 1 lời than vãn. Điều đó cho thấy anh là người yêu nghề, có Ý thức cống hiến cho đất nước.
Anh còn có 1 tâm hồn đẹp. Sống 1 mình giữa thiên nhiên hoang vắng, vẫn giữ cho mình nếp sống gọn gàng ngăn nắp . Anh trồng hoa, nuôi gà, đọc sách để làm phong phú đời sống tinh thần. Khi đó khách đến thăm, anh luôn nhiệt tình, khách, chân thành và cởi mở. Anh khiêm tốn cho rằng công việc của mình chỉ là nhỏ bé so với bao người khác. Chính sự ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp nhân cách của anh.
Qua nhân vật anh thanh niên, tác giả đã ca ngợi những con người lao động bình dị nhưng sống, luôn âm thầm có cống hiến cho xã hội. Họ không cần danh tiếng, không cần được tôn vinh, nhưng chính họ làm nên sự phát triển của đất nước.
Nhân vật anh thanh niên đã để lại nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Em hiểu rằng mỗi người, cũng có thể đóng góp cho xã hội nếu có trách nhiệm và lòng yêu nghề. Từ đó, em phải cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích trong tương lai.
Đoạn văn đã đem lại cho em rất nhiều giá trị nhân văn tốt đẹp về bài học cuộc sống.Bởi không những mang giá trị nhân văn sâu sắc về tình yêu thương giữa con người với nhau lúc gặp khó khăn,gian nan.Trong đó ,thảm họa thiên nhiên là điều mà ta không thể lường trước được nhưng trái lại,trong tình huống khó nhằn và đầy tính ''hóc búa'' đó,chúng ta có thể san sẻ những tình yêu thương với nhau bằng cách đoàn kết,góp sức để chống lại những gì trước mắt.Bởi người ta nói:" Một cây làm chẳng lên non,ba cây chụm lại nên hòn núi cao".Tóm lại,thiên nhiên có thể phá hủy những công trình vĩ đại con người làm ra nhưng không thể hủy diệt được sức mạnh tinh thần,sức mạnh tình yêu của con người.
Câu nói của Mahatma Gandhi có nghĩ là tình yêu là sức mạnh, mạnh mẽ nhất và có khả năng thay đổi thế giới
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, thói quen trì hoãn tựa như một bóng ma vô hình, lặng lẽ giam cầm tiềm năng và đánh cắp tương lai của mỗi người. Nó không phải là một thế lực hùng mạnh, dễ dàng nhận diện, mà là những lời thì thầm xoa dịu sự lười biếng, những lý do ngụy biện cho sự chần chừ. Cứ thế, từng ngày trôi qua, những công việc lẽ ra cần hoàn thành lại chất đống, những dự định ấp ủ dần tan biến như bọt biển.
Thói quen trì hoãn không chỉ đơn thuần là sự chậm trễ trong hành động, mà còn là một trạng thái tâm lý phức tạp. Nó sinh ra từ nỗi sợ hãi thất bại, sự thiếu tự tin vào khả năng của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là sự nuông chiều bản thân trước những cám dỗ của hiện tại. Dù xuất phát từ nguyên nhân nào, hậu quả mà nó gây ra đều vô cùng nghiêm trọng.
Trong cuộc sống hiện tại, sự trì hoãn tạo ra một vòng xoáy tiêu cực không hồi kết. Những công việc tồn đọng gây ra căng thẳng, lo lắng và cảm giác tội lỗi thường trực. Chúng ta đánh mất sự tập trung và năng suất làm việc, bỏ lỡ những cơ hội để học hỏi và phát triển. Thời gian trôi đi một cách lãng phí trong sự dằn vặt và hối tiếc. Thay vì tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại, tâm trí chúng ta luôn bị ám ảnh bởi những "deadline" cận kề và những nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Nguy hiểm hơn cả, thói quen trì hoãn gieo rắc những "hạt mầm" thất bại cho tương lai. Những mục tiêu lớn lao, những ước mơ cháy bỏng sẽ mãi chỉ là những ảo ảnh nếu thiếu đi hành động quyết liệt và kịp thời. Mỗi sự chần chừ là một bước lùi, một cơ hội bị bỏ lỡ trong cuộc đua không ngừng của cuộc sống. Trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, sự chậm trễ có thể khiến chúng ta bị bỏ lại phía sau, đánh mất những cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp, phát triển bản thân và đạt được những thành tựu đáng lẽ thuộc về mình.
Không chỉ ảnh hưởng đến sự nghiệp, thói quen trì hoãn còn tác động tiêu cực đến các mối quan hệ cá nhân. Những lời hứa không được thực hiện, những cuộc hẹn bị hủy bỏ vào phút chót có thể gây ra sự thất vọng và mất lòng tin từ những người xung quanh. Dần dần, chúng ta có thể trở nên cô lập, đánh mất những mối quan hệ quý giá chỉ vì sự thiếu trách nhiệm và kỷ luật của bản thân.
Để phá vỡ xiềng xích của thói quen trì hoãn, chúng ta cần phải có một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức và hành động. Hãy bắt đầu bằng việc xác định rõ những mục tiêu và ưu tiên trong cuộc sống. Chia nhỏ những công việc lớn thành những bước nhỏ hơn, dễ thực hiện hơn. Lập kế hoạch cụ thể và đặt ra những "deadline" thực tế. Quan trọng hơn cả, hãy rèn luyện ý chí và kỷ luật bản thân, học cách vượt qua sự lười biếng và những cám dỗ tức thời.
Hãy nhớ rằng, thời gian là một nguồn tài nguyên vô giá và hữu hạn. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều không thể lấy lại được. Đừng để thói quen trì hoãn trở thành "kẻ trộm" tàn nhẫn, đánh cắp những cơ hội và tiềm năng của bạn. Hãy hành động ngay hôm nay, xây dựng những viên gạch vững chắc cho tương lai, để một ngày nào đó nhìn lại, chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì những điều đã bỏ lỡ chỉ vì sự chần chừ của ngày hôm qua. Hãy biến mỗi ngày thành một bước tiến gần hơn đến những ước mơ của bạn.
Câu 1. Văn bản tập trung bàn về mặt trái và tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ trong cuộc sống hiện đại.
Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): → “Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.”
Câu 3. a. Phép liên kết được dùng: phép lặp (lặp từ “thời gian”). b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép nối (từ nối: “Một trong số đó là…”).
Câu 4. Bằng chứng trong đoạn (4) có ý nghĩa: → Làm rõ và tăng sức thuyết phục cho luận điểm về việc công nghệ xâm phạm đời sống riêng tư (ví dụ: tivi thông minh, thiết bị điện tử theo dõi người dùng…).
Câu 5. Thái độ của người viết: → Lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người quá phụ thuộc vào công nghệ.
Câu 6: Từ góc nhìn của một người trẻ, để tạo sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ, em cần: → Sử dụng công nghệ hợp lí, không quá phụ thuộc; → Dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè; → Quan tâm, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn trong đời sống thực; → Tham gia các hoạt động chung (học tập, vui chơi, ngoại khóa) để tăng sự kết nối. => Như vậy, cần cân bằng giữa thế giới công nghệ và đời sống thực để giữ gìn các mối quan hệ.
Câu 1. Văn bản tập trung bàn về mặt trái và tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ trong cuộc sống hiện đại.
Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): → “Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.”
Câu 3. a. Phép liên kết được dùng: phép lặp (lặp từ “thời gian”). b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép nối (từ nối: “Một trong số đó là…”).
Câu 4. Bằng chứng trong đoạn (4) có ý nghĩa: → Làm rõ và tăng sức thuyết phục cho luận điểm về việc công nghệ xâm phạm đời sống riêng tư (ví dụ: tivi thông minh, thiết bị điện tử theo dõi người dùng…).
Câu 5. Thái độ của người viết: → Lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người quá phụ thuộc vào công nghệ.
Câu 6: Từ góc nhìn của một người trẻ, để tạo sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ, em cần: → Sử dụng công nghệ hợp lí, không quá phụ thuộc; → Dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè; → Quan tâm, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn trong đời sống thực; → Tham gia các hoạt động chung (học tập, vui chơi, ngoại khóa) để tăng sự kết nối. => Như vậy, cần cân bằng giữa thế giới công nghệ và đời sống thực để giữ gìn các mối quan hệ.