Nguyễn Đức Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.Người chinh phụ trong bài Ai tư vãn hiện lên là hình ảnh một người vợ trẻ đầy tình yêu thương và nỗi đau khổ khi phải xa chồng. Nàng sống trong những ngày tháng cô đơn, mỏi mòn trông ngóng: “Trải mấy xuân tin đi tin lại, tới xuân này tin hãy vắng không”. Thời gian trôi qua, tin chồng vẫn bặt vô âm tín, khiến nỗi nhớ trong lòng càng thêm da diết. Dù xa cách, nàng vẫn luôn lo lắng, quan tâm: “Nghe hơi sương sắm áo bông sẵn sàng”, thể hiện tấm lòng thuỷ chung, sâu nặng của người phụ nữ. Càng mong chờ, nàng càng cô quạnh, chỉ còn biết tâm sự với ngọn đèn vô tri: “Đèn có biết dường bằng chẳng biết, lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi”. Hình ảnh ấy gợi lên nỗi buồn tê tái, sự cô đơn đến tột cùng. Qua hình tượng người chinh phụ, ta thấy được số phận bất hạnh của người phụ nữ trong thời chiến, đồng thời càng thêm trân trọng giá trị của cuộc sống hoà bình hôm nay – nơi con người được sum vầy, yêu thương và hạnh phúc bên nhau.
Câu2 .Đọc Chinh phụ ngâm, ta bắt gặp hình ảnh người chinh phụ cô đơn, vò võ ngóng chồng nơi biên ải xa xôi. Nỗi nhớ thương, lo lắng và cô quạnh của nàng không chỉ là bi kịch riêng của một người vợ mà còn là tiếng nói chung của biết bao con người chịu cảnh chia ly vì chiến tranh. Từ đó, ta càng cảm nhận sâu sắc hơn những mất mát, đau thương mà chiến tranh để lại và nhận thức rõ trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trong việc trân trọng, giữ gìn cuộc sống hòa bình.
Câu1. Thể thơ: Song thất lục bát câu2 .Hai câu thơ diễn tả sự chờ đợi mòn mỏi, hết mùa xuân này đến mùa xuân khác, mà vẫn bặt vô âm tín. Qua đó thấy nỗi nhớ thương và hi vọng tuyệt vọng của người vợ xa chồng. Câu3 .Những hành động ấy thể hiện tình yêu thương, sự chăm lo và nỗi lo lắng sâu sắc cho chồng nơi xa. Câu4 .Biện pháp tu từ: Nhân hoá.“Đèn có biết dường bằng chẳng biết". Tác giả nhân hoá ngọn đèn như một người bạn tâm tình, biết – không biết nỗi lòng của mình. Câu5