Đoàn Văn Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đoàn Văn Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật người chinh phụ trong “Chinh phụ ngâm” hiện lên là hình ảnh người phụ nữ có tâm hồn sâu sắc, chung thủy và giàu tình cảm. Khi chồng ra trận, nàng phải sống trong cảnh cô đơn, lẻ loi, ngày ngày trông ngóng tin chồng nơi biên ải xa xôi. Không chỉ nhớ thương, lo lắng, người chinh phụ còn chịu đựng nỗi dày vò tinh thần khi thời gian trôi qua mà tin chiến trận vẫn bặt vô âm tín. Nỗi cô đơn của nàng được thể hiện qua không gian trống vắng, thời gian dài đằng đẵng và những hành động thấm đẫm buồn thương như: “Đèn có biết dường bằng chẳng biết / Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi”. Qua đó, ta thấy được khát vọng hạnh phúc lứa đôi, khát vọng sum vầy của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Hình tượng người chinh phụ không chỉ là tiếng lòng riêng tư mà còn là tiếng nói tố cáo chiến tranh phi nghĩa đã cướp đi tuổi xuân, hạnh phúc của bao người. Nhà thơ đã gửi gắm lòng thương cảm sâu sắc với thân phận người phụ nữ và khẳng định giá trị nhân đạo, khát vọng hòa bình muôn thuở của con người.

Câu 2:

“Chiến tranh” hai tiếng ấy gợi lên bao đau thương, mất mát trong lòng nhân loại. Dù diễn ra ở bất cứ đâu, chiến tranh luôn để lại những vết thương sâu sắc không chỉ trên thân thể con người mà còn trong tâm hồn, trong ký ức của cả một dân tộc. Chính vì vậy, khi được sống trong hòa bình hôm nay, chúng ta thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng giá trị của cuộc sống yên bình và có trách nhiệm gìn giữ nó.

Chiến tranh cướp đi sinh mạng của hàng triệu người vô tội, khiến biết bao gia đình ly tán, biết bao mảnh đất nhuộm màu tang thương. Những thành phố từng trù phú hóa thành đống tro tàn, những cánh đồng yên bình bị bom đạn cày nát. Nỗi đau không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn hằn sâu trong tâm hồn con người những người mẹ mất con, vợ mất chồng, trẻ thơ mồ côi. Ngay cả khi tiếng súng đã ngừng, hậu quả chiến tranh vẫn còn đó những thương binh mang trên mình vết sẹo suốt đời, những bãi mìn chưa được rà phá, những ký ức đau buồn vẫn ám ảnh nhiều thế hệ.

Việt Nam đất nước đã trải qua bao cuộc chiến tranh vệ quốc hiểu rõ hơn ai hết giá trị của hòa bình. Để có được ngày hôm nay, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống, hi sinh tuổi xuân và cả mạng sống của mình. Máu xương của họ đã làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc. Vì thế, hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của biết bao gian khổ, hi sinh.

Trước những mất mát ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc trân trọng và giữ gìn cuộc sống hòa bình. Đó không chỉ là biết ơn quá khứ, tưởng nhớ những người đã ngã xuống, mà còn là nỗ lực sống tốt, học tập, lao động, cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Mỗi hành động nhỏ từ việc sống nhân ái, tôn trọng người khác, cho đến bảo vệ môi trường, chống lại bạo lực và thù hận đều là góp phần giữ gìn hòa bình. Trong thế giới hiện đại, hòa bình không chỉ là không có chiến tranh, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn và sự tôn trọng lẫn nhau giữa các dân tộc.

Chiến tranh là bóng tối, hòa bình là ánh sáng. Hãy để quá khứ đau thương trở thành bài học quý giá, để chúng ta biết nâng niu từng khoảnh khắc của cuộc sống hiện tại. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là tiếp nối tinh thần kiên cường của cha ông, xây dựng một thế giới không còn hận thù, nơi con người sống với nhau bằng tình yêu thương và lòng nhân ái.

Câu 1:Văn bản được viết theo thể song thất lục bát.

Câu 2:Dòng thơ thể hiện sự mong mỏi, ngóng trông tin chồng:

“Trải mấy xuân tin đi tin lại,

Tới xuân này tin hãy vắng không.”

Câu 3:Nghĩ về người chồng đang chiến đấu nơi xa, người chinh phụ chuẩn bị áo bông, gieo quẻ bói, dạo hiên, ngồi rèm ngóng tin, thậm chí trò chuyện với ngọn đèn.

=>Những hành động ấy thể hiện nỗi nhớ thương, cô đơn, khắc khoải và sự mong đợi mòn mỏi của người vợ có chồng ra trận.

Câu 4:Biện pháp tu từ ấn tượng: Nhân hoá – “Đèn có biết dường bằng chẳng biết”.

=>Tác dụng: Làm nổi bật nỗi cô đơn tột cùng của người chinh phụ; không có ai để sẻ chia, nàng chỉ biết tâm sự với ngọn đèn – biểu tượng của sự lẻ loi, trông ngóng trong đêm dài.

Câu 5:Người chinh phụ thể hiện nỗi nhớ thương, cô đơn, buồn tủi và mong ngóng vô vọng khi chồng ra trận.

=>Qua tâm trạng đó, ta thấy chiến tranh gây nên chia lìa, đau khổ cho con người, đặc biệt là những người ở hậu phương. Từ đó, ta càng trân trọng cuộc sống hoà bình hiện nay, nơi con người được sống trong yên ổn, đoàn tụ, hạnh phúc.