Nguyễn Đức Trí

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Trí
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1, dấu hiệu giúp em nhận ra thể thơ lục bát biến thể của văn bản trên là : có nhiều cặp lục bát đan xen giữa các câu thất không giống song thất lục bát thông thường.

2,Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Biểu cảm.

3, trong văn bản trên:

+không gian : là nơi phong cảnh hữu tình, vui tươi nhộn nhịp tiếng chim hót, có nước có non.

=> một không gian tươi đẹp, động lòng người, đầy sức sống, nhưng cũng bị che phủ bởi nỗi buồn

+thời gian: một buổi chiều xuân khung cảnh

=> thể hiện nỗi nhớ, tiếc nuối đối với quá khứ

4. qua văn bản, nhân vật trữ tình gửi gắm nỗi u sầu, buồn lòng, sự cô đơn, chán nản với mối duyên nợ.

5. Trong văn bản trên tác giả đã sử dụng rất nhiều phép đối trong đó nổi bật nhất là các từ "vui vẻ"-"sầu", "trả trả"-"vay vay". Từ đó giúp câu thơ thêm hấp dẫn, tạo nhịp điệu hài hòa cho câu thơ. Nhờ đó, những suy tư đối lập hăng hái- chán trường, lý tưởng- thực tế, thanh cao-trần tục cũng được bộc lộ để ta thấy cuộc đời không đẹp như ta nghĩ, và nhắc nhở chúng ta cần sống đúng thực tại. Hơn nữa cũng cho thấy được chiều sâu tình cảm của nhân vật trữ tình. Và cho ta thấy sự mâu thuẫn về nội tâm của nhân vật. Qua đó, ta thấy tác giả là một người tinh tế, từng trải, có hiểu biết sâu rộng và là người đáng được trân trọng biết ơn khi đánh thức bạn đọc cần sống thực không mơ mộng về một tương lai không thể thành hiện thực.

1, thể thơ của văn bản là: Song thất lục bát.

2, Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Biểu cảm.

3.Bài thơ thể hiện nỗi nhớ trân thành biết ơn công lao cha mẹ nhưng cũng day dứt bởi chưa báo đáp công ơn của họ.

4. Đề tài của bài thơ là: tình cảm gia đình.
Chủ đề của bài thơ là: nói về công ơn to lớn của cha mẹ, và tình cảm của người con khi không thể báo đáp những công ơn ấy.

5, Qua bài thơ trên, em đã rút ra được rất nhiều bài học quý giá cho bản thân. Đầu tiên, em cần biết ơn, kính trọng và là một người con có hiếu với cha mẹ. Bởi công sinh thành và công dưỡng dục không thể nào đền đáp cho đủ. Tiếp theo, cần trân trọng những gì hiện tại ta đang có vì không biết sau này ta có thể gặp lại và làm điều đó nữa không. Cuối cùng, em cần học thật tốt và ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, sau này cũng có thể báo đáp công ơn nhiều ơn.

1, thể thơ của văn bản là : Song thất lục bát.

2,những hình ảnh miêu tả về ngôi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất là :

+,căn trường nho nhỏ

+nước vôi xanh

+bờ cỏ tươi non

3,trong bài thơ trên câu thơ "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?" đã cho thấy vẻ đẹp của cuộc sống. Không chỉ vậy ta còn thấy vẻ đẹp tuổi thơ của tác giả là sự trong sáng, vui tươi, cũng tràn đầy kỉ niệm đáng nhớ. Bên cạnh đó, nhà thơ đã sử dụng cụm từ "tôi buồn sao kịp?" giúp cho độc giả thấy được những giá trị tốt đẹp của cuộc sống không nên bị những nỗi buồn che đi mà hãy vui tươi mà sống cuộc đời của chính mình.

4, trong đoạn thơ trên các biện pháp tu từ được sủ dụng là:

+ẩn dụ : Cỏ , bóng phù vân.

+nhân hóa : Cỏ

+hoán dụ :tóc nay dần hết xanh

Tác dụng : Trong đoạn trích "Trưa vắng" tác giả Hồ Dzếnh đã khéo léo sử dụng các biện pháp nghệ thuật đặc sắc để khắc họa bức tranh đời người một cách tinh tế. Bằng việc sử dụng các biện pháp tu từ ẩn dụ, hoán dụ và nhân hóa đã giúp cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, có hồn và gợi ra những liên tưởng ý vị đối với bạn đọc. Nhờ các biện pháp tu từ ấy, cuộc đời của mỗi chúng ta đã hiện lên qua việc ẩn dụ từ "cỏ" và "bóng phù vân" quy luật sinh diệt và những thứ sẽ ta có rồi cũng sẽ không còn. Bên cạnh đó, nhà thơ cũng thể hiện nỗi buồn qua câu thơ"Xót thương mái tóc nay dần hết xanh." một tuổi xuân cũng đã sắp đi đến hồi kết. Qua đó, ta thấy tác giả là một người tinh tế, từng trải qua biết bao sinh li từ biệt, cũng là người trân trọng tuổi xuân và những kỉ niệm đáng nhớ. Để từ ấy, tôi nhận ra rằng tuổi xuân là tuổi đời đẹp nhất vì vậy ta cần trân trọng nó và hãy làm cho tuổi xuân ấy thêm tươi đẹp hơn.

5, Qua bài thơ trên, đã gợi cho em biết bao tình cảm đáng quý với trường lớp đã gắn bó với mỗi chúng ta thời học sinh. Đó là những tình cảm trân trọng, biết ơn bởi đó là nơi cho em một tuổi thơ đẹp, có bạn có bè, cũng có những niềm vui nỗi buồn để giúp em trưởng thành hơn từng ngày. Hơn thế, đối với em đó còn là tình cảm yêu mến chân thành với thầy cô và bạn bè. Những tình cảm xuất phát từ những điều giản dị, mộc mạc nhất. Không chỉ vậy em còn thấy tự hào bởi mình đã được học ở một nơi mà có những thầy cô tâm huyết và bạn bè thân thiện .