Ngô Xuân Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Xuân Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1
-Thể thơ: Song thất lục bát
-Cách nhận biết: đếm từng dòng thơ
Câu 2
-Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên: Biểu cảm
Câu 3
-Trong bài thơ “Mừng xuân” của Phan Bội Châu, không gian và thời gian được thể hiện hài hòa, gắn liền với cảm xúc và tâm trạng của nhà thơ
+Thời gian là buổi xuân, mùa của sự sống, của khởi đầu và hy vọng. Tuy nhiên, trong niềm vui ấy vẫn phảng phất nỗi buồn, bởi “xuân mới” gợi cho nhà thơ – nay đã tuổi già, tóc bạc – nhớ lại một thời xuân xanh hào hùng, đầy nhiệt huyết. Thời gian trong bài thơ vì thế vừa là hiện tại tươi mới, vừa là quá khứ đầy kỷ niệm, gợi sự đối lập giữa sức xuân của thiên nhiên và tuổi già của con người
+Không gian trong bài thơ mở rộng từ phong cảnh chiều xuân tươi đẹp đến không gian non sông, đất nước – nơi tác giả từng gửi gắm cả chí lớn tang bồng. Đó không chỉ là không gian thiên nhiên mà còn là không gian tâm tưởng, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện, chan chứa tình yêu quê hương, đất nước
Câu 4
Qua bài thơ “Mừng xuân”, nhân vật trữ tình gửi gắm nhiều tâm trạng và cảm xúc đan xen, sâu sắc. Trước hết là niềm vui, niềm tự hào khi ngắm cảnh mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống cứ, gợi nhớ một thời thanh xuân sôi nổi, khi tác giả cùng bạn bè sống hết mình với lý tưởng cao đẹp, mang trong tim chí khí tang bồng và khát vọng cống hiến cho non sông đất nước.Song song với niềm vui ấy là nỗi hoài niệm, tiếc nuối về quá khứ vàng son đã qua, về những người bạn tri âm, chí hướng giờ đã xa cách.Ẩn sau đó là nỗi đau và sự trăn trở của một người từng mang hoài bão lớn lao nhưng đành bất lực trước thời cuộc, “xếp ngọn bút” trong nỗi tiếc nuối và day dứt khôn nguôi
Câu 5
-Tác dụng: Phép đối giúp câu thơ trở nên cân xứng, nhịp nhàng, tạo nên âm hưởng trang trọng, cổ điển. Đồng thời, nó làm nổi bật sự tương phản trong tâm trạng nhân vật trữ tình: giữa cảnh xuân tươi đẹp và nỗi sầu trong lòng, giữa hoài bão anh hùng và hiện thực bất lực, cô đơn. Qua đó, phép đối không chỉ tăng tính nhạc, tính hình ảnh cho thơ mà còn góp phần bộc lộ sâu sắc tâm trạng bi tráng, vừa tựhào vừa tiếc nuối. của Tản Đà trước thời cuộc và trước chính cuộc đời mình. Đồng thời, Tản Đà hiện lên là một người tài hoa, có chí lớn và lòng yêu nước sâu sắc ông có tâm hồn nhạy cảm, buồn vì ước mơ và lý tưởng chưa trọn vẹn. Tuy vậy, ông vẫn sống lạc quan, giữ vững niềm tin và tình yêu cuộc sống của một người nghệ sĩ chân chính

Câu 1
-Thể thơ của văn bản trên: song thất lục bát
Câu 2
-Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Biểu cảm
Câu 3
-Mạch cảm xúc của bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là dòng cảm xúc nhớ thương – biết ơn – day dứt – nguyện cầu. Từ nỗi đau nhớ cha mẹ đã khuất, người con hồi tưởng những năm tháng cơ cực, thấm thía công ơn sinh thành, rồi xót xa vì chưa kịp báo hiếu. Bài thơ khép lại bằng niềm thành tâm cầu mong cha mẹ được an yên nơi cõi Phật, thể hiện sâu sắc tấm lòng hiếu thảo và biết ơn vô hạn
Câu 4
-Đề tài của bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là tình cảm gia đình, cụ thể là lòng hiếu thảo và sự tri ân sâu sắc của người con đối với công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ
-Chủ đề của bài thơ thể hiện nỗi nhớ thương, biết ơn và day dứt của người con khi cha mẹ đã khuất, đồng thời gửi gắm bài học nhân văn về lòng hiếu nghĩa và sự trân trọng tình thân
Câu 5
Bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là một lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo của con người đối với đấng sinh thành của mình. Qua văn bản trên, em rút ra bài học rằng phải luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ, bởi cha mẹ đã hi sinh, vất vả cả đời để nuôi nấng, dạy dỗ chúng ta nên người, đặc biệt trong những hoàn cảnh khó khăn thì họ vẫn dành trọn tình thương cho con. Bài thơ khiến em nhận ra rằng sự hiếu thảo phải được thể hiện kịp thời, đừng để khi cha mẹ "khuất" mới hối tiếc muộn màng. Vì thế, em cảm thấy mình cần quan tâm, chăm sóc và yêu thương cha mẹ mỗi ngày, biết giúp đỡ cha mẹ việc nhà, học tập thật tốt và thể hiện lòng biết ơn qua hành động và lời nói. Em cũng sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cha mẹ, cùng chia sẻ, trò chuyện để tạo nên những kỷ niệm thật đẹp, bởi thời gian không bao giờ dừng lại và không gì quý giá hơn việc cha mẹ của mình được yên bình, hạnh phúc lúc tuổi già.

Câu 1
-Thể thơ của văn bản trên: song thất lục bát
Câu 2
-Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Biểu cảm
Câu 3
-Mạch cảm xúc của bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là dòng cảm xúc nhớ thương – biết ơn – day dứt – nguyện cầu. Từ nỗi đau nhớ cha mẹ đã khuất, người con hồi tưởng những năm tháng cơ cực, thấm thía công ơn sinh thành, rồi xót xa vì chưa kịp báo hiếu. Bài thơ khép lại bằng niềm thành tâm cầu mong cha mẹ được an yên nơi cõi Phật, thể hiện sâu sắc tấm lòng hiếu thảo và biết ơn vô hạn
Câu 4
-Đề tài của bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là tình cảm gia đình, cụ thể là lòng hiếu thảo và sự tri ân sâu sắc của người con đối với công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ
-Chủ đề của bài thơ thể hiện nỗi nhớ thương, biết ơn và day dứt của người con khi cha mẹ đã khuất, đồng thời gửi gắm bài học nhân văn về lòng hiếu nghĩa và sự trân trọng tình thân
Câu 5
Bài thơ “Biết ơn cha mẹ” là một lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo của con người đối với đấng sinh thành của mình. Qua văn bản trên, em rút ra bài học rằng phải luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ, bởi cha mẹ đã hi sinh, vất vả cả đời để nuôi nấng, dạy dỗ chúng ta nên người, đặc biệt trong những hoàn cảnh khó khăn thì họ vẫn dành trọn tình thương cho con. Bài thơ khiến em nhận ra rằng sự hiếu thảo phải được thể hiện kịp thời, đừng để khi cha mẹ "khuất" mới hối tiếc muộn màng. Vì thế, em cảm thấy mình cần quan tâm, chăm sóc và yêu thương cha mẹ mỗi ngày, biết giúp đỡ cha mẹ việc nhà, học tập thật tốt và thể hiện lòng biết ơn qua hành động và lời nói. Em cũng sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cha mẹ, cùng chia sẻ, trò chuyện để tạo nên những kỷ niệm thật đẹp, bởi thời gian không bao giờ dừng lại và không gì quý giá hơn việc cha mẹ của mình được yên bình, hạnh phúc lúc tuổi già.

Câu 1
-Thể thơ của văn bản trên: song thất lục bát
Câu 2
-Những hình ảnh miêu tả về ngồi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất:
+"căn trường nho nhỏ"
+"Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non"
+"thoảng mùi thơm"
Câu 3
Câu thơ “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” trong bài “Trưa vắng” của Huy Cận thể hiện cảm xúc say mê, hồn nhiên của cái “tôi” thời thơ ấu trước vẻ đẹp của cuộc sống. Lời thơ “Đời đẹp quá” là tiếng reo vui, ngỡ ngàng trước thiên nhiên tươi sáng và những kỷ niệm học trò trong trẻo. Còn câu “tôi buồn sao kịp” cho thấy tâm hồn trẻ thơ quá đắm say trong niềm vui, chưa kịp buồn, chưa biết đến nỗi lo âu của người lớn. Câu thơ là một cách nói tinh tế, thể hiện tâm hồn yêu đời, trong sáng và trân trọng vẻ đẹp của tuổi thơ.
Câu 4
-Biện pháp tu từ: Ẩn dụ
-Dấu hiệu: "Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ" (Cỏ tàn rồi lại mọc, lặp đi lặp lại)
"Bạn trường những bóng phù vân" (So sánh bạn bè với "phù vân")
-Tác dụng:Biện pháp ẩn dụ đ trong câu thơ mang lại hiệu quả sâu sắc. Về mặt nghệ thuật, các hình ảnh ẩn dụ như "Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ" (chỉ sự tuần hoàn của thời gian) và "Bạn trường những bóng phù vân" (chỉ sự mong manh, ly tán) tạo tính gợi hình và đối lập cao, làm ngôn ngữ thơ cô đọng và giàu tính triết lý. Về mặt nội dung, chúng thể hiện nỗi buồn xót xa khi nhận thức được sự khắc nghiệt của thời gian và sự vô thường của tình bạn. Qua đó, tác giả Bàng Bá Lân hiện lên là người sâu lắng, nhạy cảm và hoài niệm, dùng thiên nhiên để thể hiện nỗi buồn về sự phôi pha của kiếp người và tuổi xuân đã mất.
Câu 5
Bài thơ “Trưa vắng” gợi cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình cảm gắn bó với mái trường và tuổi học trò. Mái trường không chỉ là nơi học tập mà còn là nơi lưu giữ hồn ngây thơ, là chứng nhân của biết bao kỷ niệm trong trẻo cùng thầy cô, bạn bè và những niềm vui hồn nhiên, giản dị. Dù thời gian trôi qua, “mái tóc nay dần hết xanh”, nhưng khi trở lại mái trường xưa, ta vẫn như nghe tiếng trống học vang vọng trong lòng, gợi dậy bao xúc động và thương nhớ. Bài thơ giúp em nhận ra rằng tuổi học trò là quãng đời đẹp đẽ và quý giá nhất, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, chắp cánh cho những ước mơ đầu đời. Vì thế, chúng ta cần biết trân trọng từng khoảnh khắc bên mái trường, thầy cô và bạn bè, để sau này khi nhớ lại, ta vẫn mỉm cười bình yên, không thấy “buồn sao kịp” trước một thời tuổi trẻ