Đỗ Ngọc Hoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Văn bản thuộc thể thơ song thất lục bát
Câu 2:
- Những hình ảnh miêu tả về môi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất là:
+) " căn trường nho nhỏ"
+)Nuóc vôi xanh cùng bờ cỏ tươi non thoảng mùi thơm.
Câu 3:
Trong mỗi cái nhìn qua từng đôi mắt,mọi vật đều có màu khác nhau.Và câu thơ"Đời đẹp quá,tôi buồn sao kịp" trong bài thơ "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh là câu hỏi tu từ bộc lộ cái yêu của tác giả dành cho thiên nhiên,cuộc sống.Cái nhìn ấy được nhà thơ ngắm nghía và trân trọng,thể hiện một tình yêu nhịp nhàng mà nồng cháy giữa mình và con người,mọi sự của cuộc sống.Qua đó,ta thấy tác giả là người yêu thiên nhiên,cuộc sống,trân quý những khoảnh khác và hoài niệm về kí ức.Từ đó,tác giả cũng muốn gửi lời nhắn đến bạn đọc rằng hãy luôn yêu đời,trân trọng từng phút giây hiện tại và nhìn cuộc sống qua lăng kính tích cực hơn.
Câu 4:
- Biện pháp tu từ hoán dụ:''Xót thương mái tóc nay dần hết xanh"
-Tác dụng:Thơ ca là nghệ thuật đa sắc,mĩ miều và qua thơ ca,tác giả-những người đan dệt nên cảm xúc tâm hồn đã đưa độc giả vào sâu trong từng mảnh kí ức của mình để bộc lộ hết những tư tình giấu kín. Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ nhằm làm cho bài thơ thêm hấp dẫn,lôi cuốn,tạo âm hưởng nhịp nhàng và tiến sâu hơn vào nội dung.'' Xót thương mái tóc nay dần hết xanh" là tâm tình nuối tiếc của tác giả khi nhớ về những kí ức thuở còn ngồi trên ghế nhà trường đã đang dần xa mãi.Sự hoài niệm ấy khôn nguôi và để lại trong tác giả những lưu luyến về thuở thiếu thời khi về thăm trường cũ - khi mái tóc đang dần đổi màu.Qua đây ,ta cũng thấy được phần nào tâm hơn hoài niệm và nhớ nhung,trân trọng kỉ niệm của tác giả với tuổi thơ,kỉ niệm.Qua đó,Hồ Dzếnh cũng gửi tới độc giả lời nhắn cần biết trân quý những kỉ niệm và mọi vật từng đi qua cuộc đời mình.
Câu 5:
Mái trường là ngôi nhà thứ hai nuôi dưỡng và dạy dỗ ta từ những ngày còn thơ.Và chắc hẳn trong ai,mái trường cũng là cái nôi,tổ ấm hun đúc nên cả bầu trời hoài bão cùng kỉ niệm gắn liền với những thứ chẳng thể tách rời.Đó là bạn bè,thầy cô và kỉ niệm.Đi học thì muốn nhanh về,nhưng về rồi lại nhớ biết bao.Chỉ đến lúc hết thời học sinh,con người ta mới thấy thực sự nhớ nhung mái trường.Bởi nơi đó chứa những tháng năm hoài bão,những mơ mộng và tình cảm thuần khiết cùng với sự hồn nhiên vô tư mà rất khó níu lại.Trường là nhà và bạn bè,thầy cô đích thực là những người thân yêu.Họ là những người tiếp sức cho ta vượt qua những thử thách,chông gai của cuộc đời.Là điểm tựa vững chắc,nền móng cho sự phát triển cả về nhân cách lẫn tri thức của mỗi con người.Nên nếu đang còn là học sinh,được khoác lên vai chiếc khăn quàng đỏ,hãy cảm nhận và trân quý hết thảy mọi thứ nơi đây!