Ngô Bảo Nam

Giới thiệu về bản thân

siu ngầu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong kho tàng văn học thiếu nhi Việt Nam, "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài là tác phẩm để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng độc giả nhiều thế hệ. Thành công lớn nhất của tác phẩm chính là xây dựng thành công nhân vật Dế Mèn – một hình tượng nhân vật sống động, gần gũi, mang đậm hơi thở cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ khắc họa một chú dế có ngoại hình đẹp mà còn gửi gắm những bài học nhân sinh sâu sắc về sự trưởng thành. Trước hết, Dế Mèn được khắc họa là một chàng dế thanh niên vô cùng khỏe mạnh, cường tráng và mang vẻ đẹp rực rỡ của tuổi trẻ. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ miêu tả đầy gợi hình: đôi càng "mẫm bóng", vuốt "cứng nhọn hoắt", cánh "dài xuống tận chấm đuôi", đầu "to ra và nổi từng tảng", cùng đôi răng "đen nhánh". Vẻ ngoài ấy khiến Mèn tự tin, đi đứng "oai vệ", hành động thì "trịnh trọng", "hãy tỏ ra bộ tịch của một tay ghê gớm". Thế nhưng, chính sức mạnh thể chất và sự tự tin quá mức ấy lại trở thành nguồn cơn của sự kiêu ngạo, xốc nổi. Sự kiêu ngạo của Dế Mèn thể hiện rõ qua thái độ khinh khỉnh, xem thường những người xung quanh. Mèn tự coi mình là "tay ghê gớm", "hét ra lửa" và luôn gây gổ, bắt nạt các hàng xóm yếu ớt. Sự xốc nổi, thiếu suy nghĩ của Mèn đẩy lên cao trào qua vụ trêu chị Cốc, gián tiếp gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt – người hàng xóm yếu ớt, tội nghiệp. Lúc này, Dế Mèn chưa nhận ra lỗi lầm, chỉ biết sợ hãi, lẩn trốn, chứng tỏ sự nông nổi, hèn nhát khi đối mặt với hậu quả do chính mình gây ra. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở nhân vật Dế Mèn là sự thức tỉnh sau sai lầm. Trước mộ của Dế Choắt, Mèn đã trải qua cảm giác ân hận, ray rứt khôn nguôi – "nỗi ân hận dài". Câu nói của Dế Choắt trước khi chết: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình thôi" trở thành bài học đường đời đắt giá nhất, giúp Mèn trưởng thành. Mèn hiểu rằng sức mạnh không phải để đi bắt nạt kẻ yếu, mà để giúp đỡ, bảo vệ kẻ yếu. Sự trưởng thành của Dế Mèn không chỉ dừng lại ở sự ân hận. Sau cú sốc đó, Mèn đã thay đổi hoàn toàn, trở nên chín chắn, bản lĩnh và khao khát phiêu lưu, kết bạn bốn phương. Mèn học cách sống khiêm tốn, biết trân trọng tình bạn, trân trọng sự sống và luôn sẵn sàng bênh vực kẻ yếu, đấu tranh chống lại cái ác (như cách Mèn cứu Nhà Trò). Tóm lại, thông qua những nét khắc họa tài tình về ngoại hình, tâm lý và hành động, nhân vật Dế Mèn là hình tượng điển hình cho tuổi trẻ: khỏe mạnh, tự tin nhưng cũng dễ kiêu ngạo, xốc nổi. Tuy nhiên, sự ân hận và bài học đường đời đầu tiên đã giúp Dế Mèn trở thành một nhân vật hoàn thiện, biết sửa chữa lỗi lầm và sống có ý nghĩa. Dế Mèn không chỉ là một nhân vật truyện thiếu nhi mà còn là bài học sâu sắc về nhân cách, về lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho tất cả chúng ta.
Trong kho tàng văn học thiếu nhi Việt Nam, "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài là tác phẩm để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng độc giả nhiều thế hệ. Thành công lớn nhất của tác phẩm chính là xây dựng thành công nhân vật Dế Mèn – một hình tượng nhân vật sống động, gần gũi, mang đậm hơi thở cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ khắc họa một chú dế có ngoại hình đẹp mà còn gửi gắm những bài học nhân sinh sâu sắc về sự trưởng thành. Trước hết, Dế Mèn được khắc họa là một chàng dế thanh niên vô cùng khỏe mạnh, cường tráng và mang vẻ đẹp rực rỡ của tuổi trẻ. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ miêu tả đầy gợi hình: đôi càng "mẫm bóng", vuốt "cứng nhọn hoắt", cánh "dài xuống tận chấm đuôi", đầu "to ra và nổi từng tảng", cùng đôi răng "đen nhánh". Vẻ ngoài ấy khiến Mèn tự tin, đi đứng "oai vệ", hành động thì "trịnh trọng", "hãy tỏ ra bộ tịch của một tay ghê gớm". Thế nhưng, chính sức mạnh thể chất và sự tự tin quá mức ấy lại trở thành nguồn cơn của sự kiêu ngạo, xốc nổi. Sự kiêu ngạo của Dế Mèn thể hiện rõ qua thái độ khinh khỉnh, xem thường những người xung quanh. Mèn tự coi mình là "tay ghê gớm", "hét ra lửa" và luôn gây gổ, bắt nạt các hàng xóm yếu ớt. Sự xốc nổi, thiếu suy nghĩ của Mèn đẩy lên cao trào qua vụ trêu chị Cốc, gián tiếp gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt – người hàng xóm yếu ớt, tội nghiệp. Lúc này, Dế Mèn chưa nhận ra lỗi lầm, chỉ biết sợ hãi, lẩn trốn, chứng tỏ sự nông nổi, hèn nhát khi đối mặt với hậu quả do chính mình gây ra. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở nhân vật Dế Mèn là sự thức tỉnh sau sai lầm. Trước mộ của Dế Choắt, Mèn đã trải qua cảm giác ân hận, ray rứt khôn nguôi – "nỗi ân hận dài". Câu nói của Dế Choắt trước khi chết: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình thôi" trở thành bài học đường đời đắt giá nhất, giúp Mèn trưởng thành. Mèn hiểu rằng sức mạnh không phải để đi bắt nạt kẻ yếu, mà để giúp đỡ, bảo vệ kẻ yếu. Sự trưởng thành của Dế Mèn không chỉ dừng lại ở sự ân hận. Sau cú sốc đó, Mèn đã thay đổi hoàn toàn, trở nên chín chắn, bản lĩnh và khao khát phiêu lưu, kết bạn bốn phương. Mèn học cách sống khiêm tốn, biết trân trọng tình bạn, trân trọng sự sống và luôn sẵn sàng bênh vực kẻ yếu, đấu tranh chống lại cái ác (như cách Mèn cứu Nhà Trò). Tóm lại, thông qua những nét khắc họa tài tình về ngoại hình, tâm lý và hành động, nhân vật Dế Mèn là hình tượng điển hình cho tuổi trẻ: khỏe mạnh, tự tin nhưng cũng dễ kiêu ngạo, xốc nổi. Tuy nhiên, sự ân hận và bài học đường đời đầu tiên đã giúp Dế Mèn trở thành một nhân vật hoàn thiện, biết sửa chữa lỗi lầm và sống có ý nghĩa. Dế Mèn không chỉ là một nhân vật truyện thiếu nhi mà còn là bài học sâu sắc về nhân cách, về lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho tất cả chúng ta.

Trong kho tàng văn học thiếu nhi Việt Nam, "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài là tác phẩm để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng độc giả nhiều thế hệ. Thành công lớn nhất của tác phẩm chính là xây dựng thành công nhân vật Dế Mèn – một hình tượng nhân vật sống động, gần gũi, mang đậm hơi thở cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ khắc họa một chú dế có ngoại hình đẹp mà còn gửi gắm những bài học nhân sinh sâu sắc về sự trưởng thành. Trước hết, Dế Mèn được khắc họa là một chàng dế thanh niên vô cùng khỏe mạnh, cường tráng và mang vẻ đẹp rực rỡ của tuổi trẻ. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ miêu tả đầy gợi hình: đôi càng "mẫm bóng", vuốt "cứng nhọn hoắt", cánh "dài xuống tận chấm đuôi", đầu "to ra và nổi từng tảng", cùng đôi răng "đen nhánh". Vẻ ngoài ấy khiến Mèn tự tin, đi đứng "oai vệ", hành động thì "trịnh trọng", "hãy tỏ ra bộ tịch của một tay ghê gớm". Thế nhưng, chính sức mạnh thể chất và sự tự tin quá mức ấy lại trở thành nguồn cơn của sự kiêu ngạo, xốc nổi. Sự kiêu ngạo của Dế Mèn thể hiện rõ qua thái độ khinh khỉnh, xem thường những người xung quanh. Mèn tự coi mình là "tay ghê gớm", "hét ra lửa" và luôn gây gổ, bắt nạt các hàng xóm yếu ớt. Sự xốc nổi, thiếu suy nghĩ của Mèn đẩy lên cao trào qua vụ trêu chị Cốc, gián tiếp gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt – người hàng xóm yếu ớt, tội nghiệp. Lúc này, Dế Mèn chưa nhận ra lỗi lầm, chỉ biết sợ hãi, lẩn trốn, chứng tỏ sự nông nổi, hèn nhát khi đối mặt với hậu quả do chính mình gây ra. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở nhân vật Dế Mèn là sự thức tỉnh sau sai lầm. Trước mộ của Dế Choắt, Mèn đã trải qua cảm giác ân hận, ray rứt khôn nguôi – "nỗi ân hận dài". Câu nói của Dế Choắt trước khi chết: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình thôi" trở thành bài học đường đời đắt giá nhất, giúp Mèn trưởng thành. Mèn hiểu rằng sức mạnh không phải để đi bắt nạt kẻ yếu, mà để giúp đỡ, bảo vệ kẻ yếu. Sự trưởng thành của Dế Mèn không chỉ dừng lại ở sự ân hận. Sau cú sốc đó, Mèn đã thay đổi hoàn toàn, trở nên chín chắn, bản lĩnh và khao khát phiêu lưu, kết bạn bốn phương. Mèn học cách sống khiêm tốn, biết trân trọng tình bạn, trân trọng sự sống và luôn sẵn sàng bênh vực kẻ yếu, đấu tranh chống lại cái ác (như cách Mèn cứu Nhà Trò). Tóm lại, thông qua những nét khắc họa tài tình về ngoại hình, tâm lý và hành động, nhân vật Dế Mèn là hình tượng điển hình cho tuổi trẻ: khỏe mạnh, tự tin nhưng cũng dễ kiêu ngạo, xốc nổi. Tuy nhiên, sự ân hận và bài học đường đời đầu tiên đã giúp Dế Mèn trở thành một nhân vật hoàn thiện, biết sửa chữa lỗi lầm và sống có ý nghĩa. Dế Mèn không chỉ là một nhân vật truyện thiếu nhi mà còn là bài học sâu sắc về nhân cách, về lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho tất cả chúng ta.

Câu 1.

Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.


Câu 2.

Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:


“Cánh chim bay xuống chiều”


“Buổi chiều thu mướt xanh”


“Nhấp nhô đều sóng lúa”


Câu 3.


Từ láy: chậm rãi


Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.


Câu 4.


Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.


Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.


Câu 5.


Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)


Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.


Câu 6.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.