TRẦN HẢI PHONG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.