Đoàn Đức Tú
Giới thiệu về bản thân
1 :ngôi 3
2:Khi còn đi học, Thứ mang trong mình nhiều hoài bão, ước mơ cao đẹp: muốn sống có ích, được cống hiến cho đời, được khẳng định bản thân bằng tài năng và trí tuệ, làm được những việc có ý nghĩa cho xã hội chứ không chỉ sống tầm thường.
3 Phép liệt kê: “mốc lên – gỉ đi – mòn – mục ra”, “người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y, chính y sẽ khinh y”
4Cuộc sống: nghèo túng, bấp bênh, không việc làm ổn định, tương lai mờ mịt → đẩy Thứ vào tình trạng “sống mòn”
5Con người nếu không dám đấu tranh, không đủ nghị lực vượt qua hoàn cảnh thì sẽ “sống mòn”, tồn tại vô nghĩa.
Câu 1 Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly trong đời sống. Với thể thơ lục bát truyền thống, ngôn ngữ mộc mạc và giọng điệu trữ tình sâu lắng, bài thơ gợi lên bao nỗi buồn nhân thế. Nhà thơ đã sử dụng điệp khúc “Có lần tôi thấy...” như một ống kính quay chậm, ghi lại từng cảnh tiễn đưa: hai cô bé, đôi người yêu, hai chàng trai, vợ chồng, mẹ tiễn con, và cả người lữ khách cô đơn. Mỗi cảnh đều chan chứa tình cảm, gợi xót xa và thương cảm. Đặc biệt, hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” cùng “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” kết lại bài thơ bằng một âm hưởng buồn và da diết. Nghệ thuật kể – tả – biểu cảm hòa quyện khiến bài thơ vừa chân thực vừa giàu cảm xúc. Qua đó, Nguyễn Bính gửi gắm tình yêu thương con người, sự đồng cảm sâu xa với những kiếp người ly biệt, và khát vọng đoàn tụ giữa cuộc đời nhiều chia ly Câu 2. Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn ngả đường khác nhau. Mỗi con đường là một lựa chọn, một hướng đi, một cách sống. Nhà thơ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Lời thơ ấy không chỉ nói về một lựa chọn cụ thể mà còn gửi gắm triết lí sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc chọn con đường riêng của mỗi người. Chủ động lựa chọn lối đi riêng nghĩa là dám tự quyết định hướng đi của mình, không rập khuôn, không bị dẫn dắt bởi số đông. Trong xã hội hiện đại, sự sáng tạo và khác biệt chính là chìa khóa mở ra thành công. Người biết chọn con đường riêng sẽ tìm thấy bản sắc và giá trị thật của bản thân. Họ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Chính nhờ đó mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân, những người dám đi trước thời đại để mở ra con đường mới. Thực tế cho thấy, những người đi theo lối mòn thường dễ đạt cảm giác an toàn nhưng khó đạt đến đỉnh cao. Ngược lại, người dám đi con đường “chưa có dấu chân người” có thể vấp ngã, cô đơn, nhưng đổi lại là cơ hội để khẳng định mình. Từ Nguyễn Ái Quốc ra đi tìm đường cứu nước, đến Steve Jobs dám sáng tạo ra iPhone làm thay đổi thế giới – tất cả đều là những minh chứng cho sức mạnh của tinh thần chủ động và sáng tạo. Tuy nhiên, không phải mọi “lối đi riêng” đều đúng đắn. Chọn con đường mới không có nghĩa là chống lại mọi giá trị truyền thống hay hành động mù quáng. Cái mới chỉ có ý nghĩa khi dựa trên nền tảng hiểu biết, đạo đức và mục tiêu đúng đắn. Sáng tạo không tách rời trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Mỗi người trẻ hôm nay cần học cách lắng nghe chính mình, xác định đam mê và năng lực thật sự để dũng cảm đi theo hướng riêng. Con đường ấy có thể gập ghềnh hơn, nhưng chính vì thế mà đáng giá hơn, bởi “dấu chân đầu tiên” luôn là dấu chân khó quên
Câu 1 Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly trong đời sống. Với thể thơ lục bát truyền thống, ngôn ngữ mộc mạc và giọng điệu trữ tình sâu lắng, bài thơ gợi lên bao nỗi buồn nhân thế. Nhà thơ đã sử dụng điệp khúc “Có lần tôi thấy...” như một ống kính quay chậm, ghi lại từng cảnh tiễn đưa: hai cô bé, đôi người yêu, hai chàng trai, vợ chồng, mẹ tiễn con, và cả người lữ khách cô đơn. Mỗi cảnh đều chan chứa tình cảm, gợi xót xa và thương cảm. Đặc biệt, hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” cùng “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” kết lại bài thơ bằng một âm hưởng buồn và da diết. Nghệ thuật kể – tả – biểu cảm hòa quyện khiến bài thơ vừa chân thực vừa giàu cảm xúc. Qua đó, Nguyễn Bính gửi gắm tình yêu thương con người, sự đồng cảm sâu xa với những kiếp người ly biệt, và khát vọng đoàn tụ giữa cuộc đời nhiều chia ly Câu 2. Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn ngả đường khác nhau. Mỗi con đường là một lựa chọn, một hướng đi, một cách sống. Nhà thơ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Lời thơ ấy không chỉ nói về một lựa chọn cụ thể mà còn gửi gắm triết lí sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc chọn con đường riêng của mỗi người. Chủ động lựa chọn lối đi riêng nghĩa là dám tự quyết định hướng đi của mình, không rập khuôn, không bị dẫn dắt bởi số đông. Trong xã hội hiện đại, sự sáng tạo và khác biệt chính là chìa khóa mở ra thành công. Người biết chọn con đường riêng sẽ tìm thấy bản sắc và giá trị thật của bản thân. Họ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Chính nhờ đó mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân, những người dám đi trước thời đại để mở ra con đường mới. Thực tế cho thấy, những người đi theo lối mòn thường dễ đạt cảm giác an toàn nhưng khó đạt đến đỉnh cao. Ngược lại, người dám đi con đường “chưa có dấu chân người” có thể vấp ngã, cô đơn, nhưng đổi lại là cơ hội để khẳng định mình. Từ Nguyễn Ái Quốc ra đi tìm đường cứu nước, đến Steve Jobs dám sáng tạo ra iPhone làm thay đổi thế giới – tất cả đều là những minh chứng cho sức mạnh của tinh thần chủ động và sáng tạo. Tuy nhiên, không phải mọi “lối đi riêng” đều đúng đắn. Chọn con đường mới không có nghĩa là chống lại mọi giá trị truyền thống hay hành động mù quáng. Cái mới chỉ có ý nghĩa khi dựa trên nền tảng hiểu biết, đạo đức và mục tiêu đúng đắn. Sáng tạo không tách rời trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Mỗi người trẻ hôm nay cần học cách lắng nghe chính mình, xác định đam mê và năng lực thật sự để dũng cảm đi theo hướng riêng. Con đường ấy có thể gập ghềnh hơn, nhưng chính vì thế mà đáng giá hơn, bởi “dấu chân đầu tiên” luôn là dấu chân khó quên