Lương Thế Đông
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Xác định điểm nhìn của người kể chuyện (thường là ngôi thứ ba, nhưng có lúc xen lẫn ngôi thứ nhất qua dòng ý thức của Thức).
Câu 2: Nêu ước mơ của Thức khi còn ngồi trên ghế nhà trường (muốn làm người thay đổi xã hội, trở thành vĩ nhân…).
Câu 3:Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ (ở đây thường là điệp cấu trúc “y sẽ…”, “y sẽ chết mà chưa…”, “chết mà chưa sống”…) – thể hiện sự tuyệt vọng, bi kịch của nhân vật.
Câu 4 Nhận xét về cuộc sống và con người Thức (sống mòn, tha hóa, mất lý tưởng, hèn nhát…).
Câu 5:Rút ra triết lí nhân sinh (thường là: Sống tức là phải thay đổi, dám dứt bỏ cái cũ để hướng tới cái mới; không dám thay đổi thì sẽ sống mòn, sống vô nghĩa…).
Câu 1: Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là khúc bi ca thấm thía về nỗi đau chia ly, nơi sân ga trở thành không gian giao thoa giữa hiện thực khắc nghiệt và tình người da diết. Bằng điệp ngữ “Có lần tôi thấy” lặp lại như nhịp tim khắc khoải, nhà thơ tái hiện dòng chảy hồi ức: hai cô bé “khóc sụt sùi” ngây thơ, đôi tình nhân “bịn rịn không rời”, cặp vợ chồng “chia tay lặng lẽ”, bà mẹ già “tiễn con đi xa”... Nghệ thuật liệt kê đa tầng không chỉ làm phong phú bức tranh nhân sinh mà còn khơi dậy nỗi đồng cảm sâu lắng trước những kiếp người lạc lõng trong dòng đời. Hình ảnh ẩn dụ “những chiếc khăn màu thổn thức bay” và điệp cấu trúc “những bàn tay vẫy những bàn tay” kết tinh thành biểu tượng của sự níu kéo vô vọng, gợi dư âm xót xa. Qua lăng kính nhân văn, Nguyễn Bính không chỉ khắc họa nỗi buồn chia ly thời chiến mà còn khơi nguồn triết lý về sự gắn kết mong manh của con người, lay động trái tim độc giả về giá trị của tình thân trong cõi tạm.
Câu 2:
Robert Frost, nhà thơ Mỹ đoạt giải Pulitzer bốn lần, đã viết trong bài “The Road Not Taken” (1916): “Two roads diverged in a yellow wood, / And sorry I could not travel both… / I took the one less traveled by, / And that has made all the difference.” Bản dịch phổ biến ở ta: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ không chỉ gợi hình ảnh một ngã rẽ mùa thu vàng mà còn khơi mở triết lý sống: con người cần chủ động chọn lối đi riêng, dám sáng tạo để định hình số phận. Trước hết, sự chủ động là thái độ làm chủ cuộc đời thay vì thụ động chạy theo đám đông. Lịch sử nhân loại ghi nhận những “lối đi chưa có dấu chân” đã thay đổi thế giới. Galileo chọn con đường khoa học đối nghịch giáo điều nhà thờ, bị giam lỏng nhưng mở ra kỷ nguyên thiên văn hiện đại. Steve Jobs từ bỏ đại học, theo đuổi trực giác thiết kế, tạo nên Apple – biểu tượng sáng tạo công nghệ. Ở Việt Nam, Bác Hồ năm 1911 rời bến Nhà Rồng trên con tàu Amiral Latouche Tréville, chọn con đường cứu nước chưa ai đi, để lại di sản độc lập dân tộc. Những tấm gương ấy chứng minh: khi dám bước ra khỏi lối mòn, con người không chỉ tìm thấy tự do mà còn kiến tạo giá trị mới. Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không có nghĩa là cố chấp hay cô độc. Frost không ca ngợi sự lập dị vô lối, ông nhấn mạnh sự “khác biệt có ý nghĩa” – khác biệt xuất phát từ nhận thức sâu sắc và trách nhiệm. Trong thời đại 4.0, khi AI và dữ liệu lớn định hình hành vi tiêu dùng, người trẻ dễ rơi vào vòng xoáy “FOMO” (sợ bỏ lỡ). Theo báo cáo của LinkedIn 2024, 68% Gen Z Việt Nam chọn ngành nghề theo xu hướng TikTok mà không cân nhắc sở trường. Kết quả: tỷ lệ nghỉ việc dưới 2 năm lên tới 45%. Do đó, chủ động không phải chạy theo cái mới lạ bề ngoài, mà là lắng nghe tiếng nói nội tâm, kết hợp với tri thức khoa học để vạch lối đi vững chắc. Hơn nữa, sáng tạo là hạt giống nảy mầm từ lối đi riêng. Nhà vật lý Richard Feynman từng nói: “Hãy nghi ngờ cả những điều hiển nhiên.” Chính sự nghi ngờ đã dẫn ông đến giải Nobel Vật lý 1965. Ở nước ta, nhóm sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội chế tạo vệ tinh PicoDragon (2013) khi ngân sách chỉ vài trăm triệu đồng – con số không tưởng với nhiều quốc gia. Họ chọn “lối đi chưa có dấu chân” trong điều kiện thiếu thốn, nhưng lại đặt nền móng cho ngành vũ trụ Việt Nam. Sáng tạo, vì thế, không đòi hỏi nguồn lực khổng lồ mà cần dũng khí bước đầu tiên. Dẫu vậy, lối đi riêng luôn tiềm ẩn rủi ro. Thất bại, cô đơn, thậm chí bị xã hội nghi ngờ là cái giá phải trả. Nhà văn Nam Cao trong “Đời thừa” khắc họa nhân vật Hộ – tài năng nhưng lạc lõng giữa đời thường. Song chính những va vấp ấy tôi luyện bản lĩnh. Như Frost kết thúc bài thơ bằng nụ cười hồi tưởng: “I took the road less traveled by, / And that has made all the difference” – khác biệt không phải là đích đến, mà là hành trình trưởng thành. Vậy nên, giới trẻ hôm nay cần rèn luyện tư duy phản biện, trau dồi kỹ năng và nuôi dưỡng đam mê để tự tin rẽ lối. Hãy biến mỗi ngã rẽ thành cơ hội khám phá bản thân. Như triết gia Nietzsche khẳng định: “Người không biết mình muốn gì thì sẽ bị đời dẫn dắt.” Chủ động chọn lối đi riêng không chỉ là quyền lợi, mà là trách nhiệm với chính mình và cộng đồng. Khi lá vàng lại rơi trên những con đường rừng, hãy mỉm cười như Robert Frost – bởi mỗi bước chân in dấu trên lối ít người đi đều là một lần ta khẳng định: tôi tồn tại, tôi sáng tạo, tôi làm chủ cuộc đời.
Câu 1: thể thơ 7 chữ
Câu 2 :gieo vần ay bay tay này gieo vần chân
Câu 3: bptt liệt kê
Tác dụng:
Làm bức tranh sân ga trở nên phong phú, đa dạng, phản ánh nhiều cảnh đời, nhiều số phận. Nhấn mạnh nỗi buồn chia ly là cảm xúc phổ quát, ai cũng từng trải qua. Tăng tính gợi cảm và tính hiện thực, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc không khí buồn man mác, lưu luyến nơi sân ga. Góp phần thể hiện cái nhìn nhân văn, cảm thông của Nguyễn Bính với con người trong cuộc sống xa cách.
Câu 4:
Đề tài: Những cảnh chia ly, tiễn biệt nơi sân ga Chủ đề: Nỗi buồn ly biệt và tình người thắm thiết trong những cuộc chia tay, qua đó thể hiện cái nhìn nhân hậu, cảm thông của nhà thơ đối với con người trong cuộc sống xa cách.
Câu 5 :
Yếu tố tự sự trong bài thơ được thể hiện qua cách tác giả kể lại những điều “tôi thấy” ở sân ga: những cảnh tiễn biệt của hai cô bé, đôi người yêu, hai chàng trai, vợ chồng, bà mẹ già, người đi một mình... Tác dụng: Làm cho bài thơ mang dáng vẻ của một câu chuyện nhỏ, chân thực và sinh động. Giúp người đọc dễ hình dung, dễ xúc động trước những cảnh chia tay đầy cảm động. Tô đậm cảm xúc buồn thương, cô đơn, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân hậu và sự đồng cảm sâu sắc của Nguyễn Bính với con người trong những cuộc chia ly.