Nguyễn Trọng Quốc Việt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trọng Quốc Việt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Chiều đồng nội" của Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thôn quê tuyệt đẹp, bình dị và sâu lắng, khơi gợi trong lòng người đọc những cảm xúc bồi hồi, tha thiết về tình yêu thiên nhiên, quê hương. Mở đầu bài thơ, tác giả đã khéo léo vẽ nên một khung cảnh chiều thu trong trẻo, nhẹ nhàng: "Những giọt thu trong veo/ Rắc ngang qua đồng nội". Hình ảnh "giọt thu" là một sự cảm nhận tinh tế bằng thị giác, thính giác và cả xúc giác, tạo nên một sự khởi đầu đầy chất thơ. Cảnh vật nơi đồng quê hiện lên sống động qua những hoạt động bình dị: "Cánh chim bay xuống chiều/ Nâng nắng lên kẻo mỏi". Biện pháp nhân hóa "nâng nắng lên kẻo mỏi" thể hiện sự gắn bó, thấu hiểu thiên nhiên đến mức coi vạn vật như những sinh thể có linh hồn, có cảm xúc. Bức tranh thiên nhiên tiếp tục được mở rộng với "Buổi chiều thu mướt xanh/ Cỏ thơm cùng hoa dại". Sắc xanh mướt mát của đồng quê, hương thơm dịu dàng của cỏ dại đã đánh thức mọi giác quan của người đọc. Cảnh vật không tĩnh lặng mà luôn chuyển động, nhịp nhàng và thanh bình: "Cánh cò trôi nhanh nhanh/ Đàn trâu về chậm rãi". Sự đối lập trong nhịp điệu (nhanh nhanh - chậm rãi) tạo nên sự hài hòa, cân đối cho bức tranh chiều đồng nội, thể hiện một cuộc sống lao động bình yên, đều đặn. Thông qua những hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi, giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, Nguyễn Lãm Thắng đã bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc, mãnh liệt của mình. Bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là một lời nhắn nhủ, đánh thức tình yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp bình dị trong mỗi chúng ta. "Chiều đồng nội" khép lại nhưng dư vị ngọt ngào, êm đềm của một miền quê thanh bình vẫn còn vương vấn mãi trong tâm trí người đọc. Đó là một bài thơ giàu chất tạo hình và cảm xúc, là một nốt trầm xao xuyến trong bản hòa ca về vẻ đẹp quê hương Việt Nam.


Khi đọc bài thơ "Chiều đồng đội" , em đã nhớ về kỉ niệm sâu sắc: những buổi chiều chăn trâu trên triền đê, ngắm nhìn cánh đồng lúa chín vàng mênh mông, hít thở hương lúa mới, và nghe tiếng sáo diều vi vút. Khung cảnh bình yên, giản dị ấy luôn in sâu trong tâm trí em. Kỉ niệm đó đã giúp em hiểu thêm về thông điệp mà tác giả muốn truyền tải: Tình yêu quê hương không phải là điều gì xa vời, lớn lao, mà nó hiện hữu trong những hình ảnh, âm thanh, mùi vị rất đỗi đời thường, gần gũi. Tác giả nhắc nhở rằng mỗi người cần biết trân trọng, ghi nhớ những giá trị cội nguồn ấy, bởi lẽ "Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người" (ý thơ của Đỗ Trung Quân). Bài thơ khơi dậy trong em lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp.