Dương Thị Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể tự do, không bị ràng buộc bởi số câu, số chữ hay vần điệu cố định, tạo nên sự linh hoạt trong diễn đạt.
Câu 2.
Hạnh phúc trong bài thơ được miêu tả qua các tính từ: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư.
- "Xanh" thể hiện sự tươi mới, tràn đầy sức sống.
- "Thơm" gợi cảm giác ngọt ngào, đậm đà.
- "Im lặng, dịu dàng" nhấn mạnh sự nhẹ nhàng, sâu lắng.
- "Vô tư" thể hiện sự thanh thản, không vướng bận.
Câu 3.
Hạnh phúc
đôi khi như quả
thơm trong im lặng, dịu dàng
Đoạn thơ sử dụng hình ảnh quả thơm để ẩn dụ về hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi không cần phô trương mà giống như một trái ngọt được ươm mầm và kết tinh qua thời gian. Nó thơm trong im lặng, nghĩa là giá trị của hạnh phúc không nằm ở sự phô diễn mà ở chiều sâu nội tâm. Đồng thời, dịu dàng gợi lên sự bình yên, nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng vẫn trọn vẹn.
→ Hạnh phúc không nhất thiết phải huy hoàng, rực rỡ, mà có thể giản dị, lặng lẽ nhưng tràn đầy ý nghĩa.
Câu 4.
Hạnh phúc
đôi khi như sông
vô tư trôi về biển cả
Chẳng cần biết mình
đầy vơi
- Biện pháp tu từ so sánh ("Hạnh phúc đôi khi như sông") giúp hình tượng hóa khái niệm trừu tượng hạnh phúc, khiến nó trở nên gần gũi và dễ cảm nhận.
- Hình ảnh dòng sông vô tư trôi về biển cả tượng trưng cho một loại hạnh phúc không màng đến hơn thua, được mất.
- Cụm từ chẳng cần biết mình đầy vơi nhấn mạnh quan niệm hạnh phúc không nằm ở sự đủ đầy vật chất, mà ở thái độ sống nhẹ nhàng, buông bỏ, không toan tính.
→ Biện pháp so sánh góp phần truyền tải triết lý sâu sắc về hạnh phúc: hạnh phúc không phải là sở hữu, mà là sự tự do và an nhiên trước dòng chảy của cuộc đời.
Câu 5.
Quan niệm về hạnh phúc của tác giả mang đậm tinh thần giản dị, sâu sắc và giàu triết lý
- Hạnh phúc đến từ những điều bình dị: Nó có thể là một chiếc lá xanh trong nắng, một trái ngọt thơm trong lặng lẽ, hay một dòng sông vô tư trôi về biển cả. Hạnh phúc không xa vời mà hiện diện trong những điều thân thuộc, nhỏ bé.
- Hạnh phúc là sự buông bỏ, không toan tính: Như con sông chảy về biển mà không bận tâm đến sự "đầy vơi", hạnh phúc thực sự đến từ một tâm hồn an nhiên, không bị ràng buộc bởi danh lợi, hơn thua.
- Hạnh phúc mang tính chủ quan, không có khuôn mẫu cố định: Tác giả không đưa ra một định nghĩa cứng nhắc về hạnh phúc mà khẳng định rằng hạnh phúc "đôi khi" mang nhiều dáng vẻ khác nhau. Mỗi người có thể cảm nhận hạnh phúc theo cách riêng của mình.
→ Tóm lại, tác giả đề cao một quan niệm hạnh phúc nhẹ nhàng, không phụ thuộc vào vật chất hay danh vọng, mà đến từ sự bình yên nội tâm và cách ta trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.
câu1
Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một phẩm chất quan trọng giúp xây dựng xã hội văn minh và nhân văn. Mỗi người sinh ra đều có xuất thân, hoàn cảnh, quan điểm sống và cá tính riêng biệt. Nếu ai cũng áp đặt suy nghĩ cá nhân lên người khác, xã hội sẽ trở nên gò bó, thiếu sự đa dạng và sáng tạo. Việc tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện lòng bao dung mà còn giúp con người học hỏi lẫn nhau, mở rộng thế giới quan và tạo ra những giá trị tích cực. Khi biết lắng nghe và chấp nhận sự khác biệt, chúng ta có thể thấu hiểu và đồng cảm nhiều hơn, từ đó giảm bớt định kiến và mâu thuẫn không đáng có. Trong cuộc sống, có những người thích sự trầm lặng, có người lại năng động; có người theo đuổi nghệ thuật, có người đam mê khoa học… Mỗi cá nhân là một màu sắc góp phần tạo nên bức tranh muôn màu của cuộc đời. Vì vậy, thay vì phán xét, chúng ta nên học cách tôn trọng và trân trọng sự khác biệt, bởi đó chính là nền tảng của sự hòa hợp và phát triển.
câu2
Trong cuộc đời mỗi con người, có những hình ảnh, những khoảnh khắc tưởng chừng bình dị nhưng lại in sâu vào tâm trí, trở thành ký ức không thể phai mờ. Đó có thể là một buổi chiều hè với tiếng ve râm ran, là mùi khói bếp của mẹ hay ánh nắng đầu ngày len lỏi qua ô cửa. Với Lưu Trọng Lư, hình ảnh “nắng mới” không chỉ đơn thuần là một hiện tượng thiên nhiên mà còn là biểu tượng của ký ức, của tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ Nắng mới đã thể hiện nỗi nhớ thương da diết về người mẹ hiền, đồng thời khắc họa những hoài niệm tuổi thơ đầy xúc động qua ánh nhìn trữ tình và tinh tế.
Mở đầu bài thơ, Lưu Trọng Lư vẽ nên một không gian đầy hoài niệm:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Hình ảnh “nắng mới” không chỉ là ánh nắng bình thường, mà còn là tín hiệu đánh thức những ký ức đã ngủ quên trong lòng tác giả. Ánh nắng ấy xuyên qua ô cửa, soi chiếu vào miền ký ức xa xăm, làm sống dậy những cảm xúc đã bị thời gian chôn vùi. Tiếng gà trưa “xao xác”, “gáy não nùng” gợi nên một không gian tĩnh lặng, vắng vẻ, nhuốm màu cô đơn. Những hình ảnh ấy hòa quyện với tâm trạng “rượi buồn”, khiến quá khứ như hiện về trong nỗi nhớ miên man.
Nỗi nhớ thương không chỉ dừng lại ở không gian, mà còn gắn liền với hình ảnh người mẹ thân yêu:
Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Dưới ánh nắng mới, ký ức tuổi thơ hiện về với hình ảnh người mẹ tảo tần. Hình ảnh “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” tuy giản dị nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời thương nhớ. “Áo đỏ” có thể là màu áo thực, nhưng cũng có thể là gam màu của ký ức rực rỡ, của tình yêu thương và sự chở che mẹ dành cho con. Bằng cách kết hợp giữa cảnh vật và con người, tác giả đã làm nổi bật sự gắn bó giữa mẹ và thiên nhiên, giữa mẹ và những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên của mình.
Nếu như hai khổ thơ trước gợi lại ký ức tuổi thơ, thì khổ cuối là sự khẳng định rằng hình bóng mẹ vẫn luôn in sâu trong tâm trí tác giả:
Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
Dù mẹ đã đi xa, nhưng bóng hình mẹ vẫn không thể phai mờ trong tâm trí con. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết đầy xúc động, gợi lên vẻ đẹp tần tảo, hiền hậu của người mẹ. Ánh trưa hè vẫn đó, giậu thưa vẫn còn, nhưng mẹ đã không còn bên cạnh. Tuy nhiên, trong tâm hồn tác giả, hình ảnh người mẹ vẫn luôn hiện hữu, như một phần không thể tách rời của ký ức.
Bằng ngôn ngữ giản dị nhưng đầy sức gợi, bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư đã khắc họa thành công nỗi nhớ da diết về người mẹ đã khuất. Hình ảnh thiên nhiên và con người hòa quyện, tạo nên một không gian hoài niệm tràn đầy cảm xúc. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người con hiếu thảo, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về tình mẫu tử thiêng liêng, về những khoảnh khắc bình dị mà quý giá bên mẹ. Nắng mới như một khúc ca hoài niệm, vừa xao xuyến, vừa lắng sâu trong tâm hồn người đọc.
4oCâu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2:
Hai cặp từ, cặp cụm từ đối lập trong đoạn (1):
- Tằn tiện ↔ phung phí
- Ưa bay nhảy ↔ ở nhà
Câu 3:
Tác giả khuyên “đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng” vì:
- Mỗi cá nhân có lối sống, suy nghĩ và hoàn cảnh khác nhau, nên không thể áp đặt tiêu chuẩn của mình để đánh giá người khác.
- Việc phán xét thường mang tính chủ quan, có thể làm tổn thương người khác và tạo ra những hiểu lầm không đáng có.
- Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào khuyết điểm của người khác theo định kiến sẵn có, ta có thể đánh mất sự thấu hiểu và lòng bao dung.
- Cuộc sống vốn đã phức tạp, nếu ai cũng mãi phán xét nhau thì sẽ chỉ tạo thêm áp lực và làm mất đi giá trị của sự tôn trọng.
Câu 4:
Câu nói "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó" hàm chứa một thông điệp sâu sắc:
- “Tấm lưới định kiến” tượng trưng cho những suy nghĩ rập khuôn, bảo thủ và sự áp đặt từ xã hội lên cá nhân.
- Khi con người sống theo định kiến mà không có tư duy phản biện, họ sẽ dần đánh mất chính mình, trở thành một phiên bản do người khác nhào nặn.
- Một cá nhân bị điều khiển bởi định kiến không chỉ bị giới hạn trong tư duy mà còn khó có thể vươn tới những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
- Do đó, thay vì để định kiến trói buộc, mỗi người cần mạnh dạn lắng nghe bản thân, tôn trọng sự khác biệt và dám sống theo những điều mình tin tưởng.
Câu 5:
Từ văn bản trên, em rút ra những bài học quan trọng cho bản thân:
- Không nên vội vàng phán xét người khác, vì mỗi người có những hoàn cảnh và góc nhìn riêng.
- Cần biết cách lắng nghe và thấu hiểu để tạo ra một môi trường sống bao dung, cởi mở.
- Không để bản thân bị chi phối bởi định kiến của xã hội, mà phải biết tự chủ, giữ vững lập trường và dám sống theo lý tưởng của mình.
- Học cách tôn trọng sự khác biệt sẽ giúp ta có một cuộc sống thanh thản, hạnh phúc hơn.
ΔrH298∘= [ΔfH298∘(Ca2+)+2ΔfH298∘(Cl−)]−[ΔfH298∘(CaCl2)]
= [−542,83+2(−167,16)]−(−795,0)
= [−542,83−334,32]+795,0
= −877,15+795,0
= −82,15 kJ/mol
Vì ΔrH298∘\Delta_r H^\circ_{298}ΔrH298∘ < 0, quá trình hòa tan CaCl₂ tỏa nhiệt. 🔥
a. Fe + 4HNO3 →→ Fe(NO3)3 + NO + 2H2O.
Fe: 0 → Fe³⁺ (+3) (Tăng, bị oxi hóa)
N trong HNO₃: +5 → NO (+2) (Giảm, bị khử)
Chất oxi hóa: HNO₃ (N⁺⁵ trong HNO₃)
Chất khử: Fe
Quá trình oxi hóa:
Fe0→Fe3++3e−\text{Fe}^0 \rightarrow \text{Fe}^{3+} + 3e^-Fe0→Fe3++3e−
Quá trình khử:
N+5+3e−→N+2\text{N}^{+5} + 3e^- \rightarrow \text{N}^{+2}N+5+3e−→N+2
b.2 KMnO4 +10 FeSO4 + 8H2SO4 →→ 5Fe2(SO4)3 + 2MnSO4 + K2SO4 + 8H2O.
Mn trong KMnO₄: +7 → Mn²⁺ (+2) (Giảm, bị khử)
Fe trong FeSO₄: +2 → Fe³⁺ (+3) (Tăng, bị oxi hóa)
Quá trình oxi hóa:
\text{Fe}^{2+} \rightarrow \text{Fe}^{3+} + 1e^-Fe2+→Fe3++1e−
Quá trình khử:
Mn7++5e−→Mn2+\text{Mn}^{7+} + 5e^- \rightarrow \text{Mn}^{2+}Mn7++5e−→Mn2+