Nguyễn Hiển Khang
Giới thiệu về bản thân
Câu1: ngôi kể thứ ba
Câu2: Ước mơ của Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là “đỗ thành chung”, “đỗ tú tài”, “vào đại học đường”, “sang Tây”, rồi sẽ “thành vĩ nhân đem đến sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình”.
Câu3: Biện pháp ẩn dụ : đời – mốc lên, gỉ đi, mòn, mục
Tác dụng:
Là cách nói hình ảnh nhằm khắc họa về cuộc sống vô nghĩa,lụi tàn từng ngày mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình.
Câu4: Nhân vật Thứ hiện lên trong đoạn trích:
Là người trí thức có cuộc đời đầy bi kịch trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình không thực hiện được những ước mơ của đời mình.Và cũng là người có nhiều suy nghĩ tích cực tiến bộ, đầy hoài bão, khát vọng cao đẹp; có đời sống nội tâm phong phú; có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình
Câu5: Từ đoạn trích, một triết lí nhân sinh sâu sắc được gợi lên: cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người dám vượt thoát khỏi sự an toàn và những thói quen tù túng để không ngừng thay đổi và vươn lên. Nếu cam chịu, thu mình trong nỗi sợ hãi, con người sẽ dần đánh mất đi những khát vọng, hoài bão và rơi vào bi kịch “sống mòn” – sống mà như chưa từng được sống. Triết lí ấy không chỉ phản ánh hiện thực của một tầng lớp trong xã hội cũ mà còn là lời cảnh tỉnh mãnh liệt, nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống chủ động, can đảm, dám dấn thân và không ngừng thay đổi để làm chủ vận mệnh của chính mình.
C1. Phương thúc biểu đạt: Nghị luận
C2. 2 cặp từ đối trong đoạn (1):
"Tằn tiện" đố "phung phí"
"Thích ở nhà" đối "ưa bay nhảy"
C3 Tác giả cho rằng:"Đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì mỗi người có cuộc sống riêng biệt. Và chính nhờ sự khác biệt ấy mà cuộc sống trở nên đa dạng hơn. Nếu chỉ đứng từ góc nhìn của chính bản thân mình thì sẽ dễ dàng kết luận, phán xét người khác. Như vậy là sự nhìn nhận phiến diện, không khách quan.
C4: Theo tác giả, điều tồi tệ nhất là khi mỗi bản thân chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó có nghĩa là chúng ta nghe theo và chấp nhận sự điều khiển của người khác nhằm làm người khác hài lòng. Khi sự đánh giá của người khác đã là phiến diện mà chúng ta còn chấp nhận nghe theo để làm hài lòng người khác thì còn là điều tồi tệ hơn
C5