Nguyễn Thị Bích Đào

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bích Đào
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Lấy 1234+ 5678= 6912

Sau đó lấy 6912 - 1000= 5912

Đáp án : 5912

Câu 1

Nhân vật cô Tâm trong truyện ngắn "Cô hàng xén" của Thạch Lam hiện lên với hình ảnh một người con gái đảm đang, chịu thương chịu khó và tràn đầy tình yêu thương gia đình. Cô Tâm không chỉ là một người bán hàng mà còn là trụ cột của gia đình trong bối cảnh khó khăn. Hình ảnh cô gánh hàng trở về nhà, lòng nhẹ nhõm khi thấy cây đa, quán gạch, và những âm thanh quen thuộc của quê hương, thể hiện sự gắn bó sâu sắc với nơi mình sống. Cô luôn nghĩ đến mẹ và các em, chuẩn bị những gói kẹo bỏng cho chúng, cho thấy tấm lòng yêu thương và trách nhiệm của một người chị.Dù cuộc sống buôn bán vất vả, cô Tâm vẫn giữ được sự lạc quan và niềm vui khi trở về bên gia đình. Cảnh tượng cô ngồi ăn cơm dưới ánh mắt yêu thương của mẹ và sự quây quần của các em tạo nên một không khí ấm cúng, hạnh phúc. Cô Tâm là hình mẫu của người phụ nữ Việt Nam truyền thống, vừa đảm đang, vừa hy sinh cho gia đình, và luôn tìm kiếm niềm vui trong những điều giản dị. Qua nhân vật này, Thạch Lam đã khắc họa một bức tranh đẹp về tình cảm gia đình và những nỗ lực không ngừng nghỉ của người phụ nữ trong cuộc sống.

Câu 2

Trong thời đại công nghệ 4.0, khi mà thông tin và kiến thức được truyền tải nhanh chóng và dễ dàng, giới trẻ ngày nay đang đứng trước nhiều cơ hội và thách thức. Niềm tin vào bản thân trở thành một yếu tố quan trọng, quyết định sự thành công và hạnh phúc của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, thực tế cho thấy niềm tin vào bản thân của giới trẻ hiện nay đang có những biến động đáng chú ý.

Trước hết, niềm tin vào bản thân của giới trẻ hiện nay có những điểm tích cực. Nhiều bạn trẻ đã dám mơ ước, dám theo đuổi đam mê và khát vọng của mình. Họ không ngại thử sức với những lĩnh vực mới mẻ, từ khởi nghiệp, nghệ thuật đến công nghệ thông tin. Sự phát triển của mạng xã hội đã tạo ra một nền tảng để giới trẻ thể hiện bản thân, kết nối và học hỏi từ những người đi trước. Những câu chuyện thành công của các doanh nhân trẻ, những nghệ sĩ nổi tiếng hay những nhà sáng tạo nội dung trên mạng xã hội đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho nhiều bạn trẻ. Họ tin rằng, chỉ cần nỗ lực và kiên trì, họ có thể đạt được những điều mà mình mong muốn.

Tuy nhiên, bên cạnh những điểm tích cực, niềm tin vào bản thân của giới trẻ hiện nay cũng đang phải đối mặt với nhiều thách thức. Áp lực từ xã hội, gia đình và bạn bè có thể khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy thiếu tự tin. Trong một thế giới đầy cạnh tranh, việc so sánh bản thân với người khác trở thành một vấn đề phổ biến. Nhiều bạn trẻ cảm thấy mình không đủ giỏi, không đủ đẹp, không đủ thành công như những người xung quanh. Điều này dẫn đến sự tự ti, lo âu và thậm chí là trầm cảm. Họ có thể bỏ lỡ những cơ hội quý giá chỉ vì thiếu niềm tin vào khả năng của bản thân.

Ngoài ra, sự phát triển của công nghệ cũng mang đến những tác động tiêu cực đến niềm tin vào bản thân của giới trẻ. Mạng xã hội, mặc dù là một công cụ kết nối, nhưng cũng là nơi dễ dàng tạo ra những áp lực vô hình. Những hình ảnh hoàn hảo, cuộc sống xa hoa mà người khác chia sẻ có thể khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy áp lực phải sống theo một tiêu chuẩn không thực tế. Họ có thể quên đi giá trị của bản thân và những thành công nhỏ bé của mình, chỉ vì không thể đạt được những điều mà họ thấy trên mạng.

Để xây dựng niềm tin vào bản thân, giới trẻ cần phải nhận thức rõ giá trị của chính mình. Họ cần học cách chấp nhận bản thân, với những điểm mạnh và điểm yếu. Việc đặt ra những mục tiêu thực tế và từng bước thực hiện chúng sẽ giúp họ cảm thấy tự tin hơn. Bên cạnh đó, sự hỗ trợ từ gia đình, bạn bè và cộng đồng cũng rất quan trọng. Một môi trường tích cực, nơi mà mọi người khuyến khích nhau phát triển và tôn trọng sự khác biệt sẽ giúp giới trẻ dễ dàng hơn trong việc xây dựng niềm tin vào bản thân.

Tóm lại, niềm tin vào bản thân của giới trẻ hiện nay là một vấn đề phức tạp, vừa có những điểm sáng, vừa tồn tại nhiều thách thức. Để phát triển bền vững, giới trẻ cần phải tự tin vào khả năng của mình, đồng thời nhận thức rõ giá trị bản thân. Chỉ khi có niềm tin vững chắc, họ mới có thể vượt qua những khó khăn, thử thách và đạt được những ước mơ của mình. Niềm tin vào bản thân không chỉ là chìa khóa mở ra cánh cửa thành công, mà còn là nền tảng để xây dựng một cuộc sống hạnh phúc và ý nghĩa.


Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là biểu cảm. Đoạn thơ thể hiện tình cảm yêu thương, xót thương của người con đối với mẹ, thể hiện nỗi niềm trăn trở và lòng biết ơn. Câu 2. Hình ảnh đời mẹ được so sánh với những sự vật, hiện tượng như: "bến vắng bên sông" (đời mẹ tĩnh lặng, chờ đợi) "cây tự quên mình trong quả" (mẹ hy sinh, cống hiến cho con cái mà không cần được nhớ ơn) "trời xanh nhẫn nại sau mây" (mẹ kiên nhẫn, chịu đựng những khó khăn, vất vả).

Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ "Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây" là so sánh và ẩn dụ. Tác dụng của biện pháp tu từ này là làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của mẹ, khi mà những gì mẹ đã cống hiến cho con cái thường không được ghi nhận, giống như quả chín mà ít ai nhớ đến công lao của cây. Câu 4. Hai dòng thơ "Con muốn có lời gì đằm thắm / Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay" thể hiện mong muốn của người con dành cho mẹ. Người con muốn gửi gắm những lời yêu thương, trân trọng để an ủi, động viên mẹ trong những năm tháng tuổi già. Điều này cho thấy sự quan tâm, tình cảm sâu sắc và lòng biết ơn đối với mẹ.

Câu 5. Bài học rút ra từ đoạn trích trên là sự trân trọng và biết ơn đối với công lao của cha mẹ. Chúng ta cần nhận thức rõ giá trị của những hy sinh mà cha mẹ đã dành cho mình, từ đó thể hiện tình yêu thương và sự chăm sóc đối với họ, đặc biệt khi họ đã lớn tuổi.

Câu 1

Nhận định của Paul Coelho trong cuốn "Nhà giả kim" rằng “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần” mang đến một thông điệp sâu sắc về sức mạnh của ý chí và sự kiên trì trong cuộc sống. Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ; chúng ta thường phải đối mặt với những thất bại, khó khăn và thử thách. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là việc chúng ta ngã bao nhiêu lần, mà là khả năng đứng dậy và tiếp tục tiến bước sau mỗi lần vấp ngã.Mỗi lần ngã là một bài học quý giá, giúp chúng ta trưởng thành hơn. Những thất bại không chỉ là những trở ngại mà còn là cơ hội để chúng ta nhìn nhận lại bản thân, rút ra kinh nghiệm và điều chỉnh hướng đi của mình. Khi chúng ta đứng dậy sau mỗi lần ngã, chúng ta không chỉ khẳng định sức mạnh của bản thân mà còn xây dựng được sự tự tin và lòng kiên trì. Điều này giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai.Hơn nữa, việc đứng dậy sau thất bại còn thể hiện tinh thần không bao giờ từ bỏ. Trong xã hội hiện đại, nơi mà áp lực và cạnh tranh ngày càng gia tăng, việc giữ vững tinh thần và không ngại ngần vượt qua khó khăn là điều cần thiết. Những người thành công thường là những người đã trải qua nhiều thất bại nhưng vẫn kiên trì theo đuổi ước mơ của mình.Tóm lại, nhận định của Coelho nhắc nhở chúng ta rằng thất bại là một phần không thể thiếu trong hành trình sống. Quan trọng hơn cả là cách chúng ta phản ứng với những thất bại đó. Hãy ngã bảy lần, nhưng hãy đứng dậy tám lần, vì đó chính là bí mật giúp chúng ta chinh phục cuộc sống.

Câu 2

Bài thơ "Bảo kính cảnh giới" (Bài 33) của Nguyễn Trãi là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện triết lý sống và tư tưởng nhân văn của tác giả. Qua từng câu thơ, Nguyễn Trãi không chỉ bày tỏ quan điểm về cuộc sống mà còn gửi gắm những bài học quý giá về cách ứng xử trong xã hội.

Mở đầu bài thơ, câu thơ "Rộng khơi ngại vượt bể triều quan" gợi lên một không gian rộng lớn, nơi mà con người phải đối mặt với những thử thách và khó khăn. Hình ảnh "bể triều quan" không chỉ ám chỉ đến những cạm bẫy trong cuộc sống mà còn thể hiện sự lo lắng, băn khoăn của tác giả trước những áp lực từ xã hội, đặc biệt là từ những người có quyền lực. Qua đó, Nguyễn Trãi thể hiện sự nhạy cảm và tinh tế trong việc nhận diện những khó khăn mà con người phải đối mặt.

Tiếp theo, câu thơ "Lui tới đòi thì miễn phận an" thể hiện quan điểm sống của Nguyễn Trãi. Tác giả khẳng định rằng chỉ cần sống đúng với bản thân, không cần phải cầu cạnh hay nịnh bợ, thì sẽ có được sự bình yên trong tâm hồn. Đây là một triết lý sống cao đẹp, khuyến khích con người tìm kiếm sự tự do và an lạc trong cuộc sống. Câu thơ này không chỉ mang tính cá nhân mà còn phản ánh một tư tưởng chung của những người trí thức thời bấy giờ, những người luôn tìm kiếm sự tự do và bình yên giữa những biến động của xã hội.

Hai câu thơ tiếp theo "Hé cửa đêm chờ hương quế lọt, / Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan" mang đến một không khí tĩnh lặng, thanh bình. Tác giả dường như đang tìm kiếm sự an lạc trong tâm hồn, chờ đợi những điều tốt đẹp sẽ đến. Hình ảnh "hương quế" và "bóng hoa" không chỉ gợi lên vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thể hiện tâm trạng của con người, một tâm hồn nhạy cảm và yêu thiên nhiên. Qua đó, Nguyễn Trãi khẳng định rằng sự gần gũi với thiên nhiên sẽ mang lại cho con người cảm giác bình yên và thanh thản

Trong phần tiếp theo, tác giả nhắc đến những nhân vật lịch sử như Y Doãn, Phó Duyệt, Khổng Tử và Nhan Tử, những người có tài năng và đức độ. Qua đó, ông khẳng định rằng "Đời dùng người có tài", tức là xã hội cần những người có năng lực, nhưng đồng thời cũng cần những người biết giữ vững đạo đức và phẩm hạnh. Điều này thể hiện quan điểm của Nguyễn Trãi về việc đánh giá con người không chỉ dựa trên tài năng mà còn trên nhân cách.

Cuối cùng, câu thơ "Ngâm câu: danh lợi bất như nhàn" là một triết lý sống sâu sắc. Tác giả khẳng định rằng, cuộc sống không chỉ là chạy theo danh lợi mà còn là tìm kiếm sự thanh thản, bình yên trong tâm hồn. Đây là một thông điệp mạnh mẽ, nhắc nhở con người về giá trị của sự giản dị và an nhàn trong cuộc sống.

Về mặt nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú, với âm điệu nhịp nhàng, dễ nhớ, dễ thuộc. Ngôn ngữ của Nguyễn Trãi trong bài thơ rất tinh tế, sử dụng từ ngữ giản dị nhưng giàu ý nghĩa. Các hình ảnh được sử dụng trong bài thơ rất sinh động và gợi cảm, tạo nên những bức tranh thiên nhiên và tâm trạng rõ nét. Tác giả cũng sử dụng nhiều biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, và nhân hóa để làm nổi bật ý nghĩa của từng câu thơ.

Tóm lại, "Bảo kính cảnh giới" không chỉ là một bài thơ mà còn là một bài học về cách sống, cách đối nhân xử thế trong cuộc đời. Qua đó, Nguyễn Trãi đã để lại cho chúng ta những suy ngẫm sâu sắc về giá trị của cuộc sống và con người. Bài thơ khuyến khích con người sống tự chủ, không cầu cạnh, và tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. Những triết lý sống mà tác giả gửi gắm vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay, nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của sự tự do và an lạc trong cuộc sống.


Câu 1

Nhận định của Paul Coelho trong cuốn "Nhà giả kim" rằng “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần” mang đến một thông điệp sâu sắc về sức mạnh của ý chí và sự kiên trì trong cuộc sống. Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ; chúng ta thường phải đối mặt với những thất bại, khó khăn và thử thách. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là việc chúng ta ngã bao nhiêu lần, mà là khả năng đứng dậy và tiếp tục tiến bước sau mỗi lần vấp ngã.Mỗi lần ngã là một bài học quý giá, giúp chúng ta trưởng thành hơn. Những thất bại không chỉ là những trở ngại mà còn là cơ hội để chúng ta nhìn nhận lại bản thân, rút ra kinh nghiệm và điều chỉnh hướng đi của mình. Khi chúng ta đứng dậy sau mỗi lần ngã, chúng ta không chỉ khẳng định sức mạnh của bản thân mà còn xây dựng được sự tự tin và lòng kiên trì. Điều này giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai.Hơn nữa, việc đứng dậy sau thất bại còn thể hiện tinh thần không bao giờ từ bỏ. Trong xã hội hiện đại, nơi mà áp lực và cạnh tranh ngày càng gia tăng, việc giữ vững tinh thần và không ngại ngần vượt qua khó khăn là điều cần thiết. Những người thành công thường là những người đã trải qua nhiều thất bại nhưng vẫn kiên trì theo đuổi ước mơ của mình.Tóm lại, nhận định của Coelho nhắc nhở chúng ta rằng thất bại là một phần không thể thiếu trong hành trình sống. Quan trọng hơn cả là cách chúng ta phản ứng với những thất bại đó. Hãy ngã bảy lần, nhưng hãy đứng dậy tám lần, vì đó chính là bí mật giúp chúng ta chinh phục cuộc sống.

Câu 2

Câu 1 Tính sáng tạo đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ hiện nay, đặc biệt trong bối cảnh xã hội đang thay đổi nhanh chóng và đầy thách thức. Sự sáng tạo không chỉ giúp các bạn trẻ phát triển tư duy độc lập mà còn khuyến khích họ tìm ra những giải pháp mới cho các vấn đề hiện tại. Trong thời đại công nghệ số, khả năng sáng tạo giúp các bạn trẻ thích ứng nhanh chóng với những thay đổi, từ đó tạo ra những sản phẩm và dịch vụ độc đáo, góp phần vào sự phát triển kinh tế. Hơn nữa, tính sáng tạo còn là động lực thúc đẩy sự đổi mới trong giáo dục, nghệ thuật và các lĩnh vực khác, giúp nâng cao chất lượng cuộc sống. Đặc biệt, sự sáng tạo còn giúp các bạn trẻ thể hiện bản thân, khẳng định giá trị cá nhân và xây dựng những mối quan hệ xã hội tích cực. Vì vậy, việc nuôi dưỡng và phát triển tính sáng tạo là rất cần thiết, không chỉ cho bản thân mỗi người mà còn cho sự phát triển bền vững của xã hội.

Câu 2

Có ai yêu một loài hoa không sắc không hương? Có ai quyến luyến những vần thơ khô khan không cảm xúc? Văn chương phản ánh hiện thực nhưng nó không phải là một tấm hình khô cứng và vô hồn, mà đó là tiếng lòng thổn thức từ những câu chuyện của cuộc đời – câu chuyện được ngân vang trên ngọn đồi tuyết phủ trắng trời, thấp thoáng những đóa sơn trà e ấp trong làn sương giăng mờ ảo. Chính hiện thực cuộc sống luôn là cảm hứng cho sáng tác văn học, là cội nguồn gọi thức con chữ, là cầu nối tâm hồn đồng điệu của người nghệ sĩ với độc giả. Điều ấy đặc biệt được kết tinh rõ nét, đủ đầy qua "biển người mênh mông" của Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976, quê ở xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau, là cây bút mang đậm dấu ấn Nam Bộ. Nguyễn Ngọc Tư đã thu hút sự chú ý của bạn đọc ngay từ những trang viết đầu tay, đồng thời được giới chuyên môn và các nhà phê bình văn học đánh giá cao. Một trong những tác phẩm xuất sắc nhất gây ấn tượng , tiếng vang trong lòng người đọc của ông chính là 'biển người mênh mông"

Tác phẩm "Biển người mênh mông" của Nguyễn Ngọc Tư xoay quanh cuộc sống của nhân vật Phi, một chàng trai lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình. Phi sống với bà ngoại từ nhỏ, vì mẹ anh đã bỏ đi và cha anh trở về sau nhiều năm xa cách. Sự vắng mặt của cha đã để lại trong lòng Phi nỗi cô đơn và trăn trở về mối quan hệ gia đình.Trong câu chuyện, Phi gặp ông Sáu Đèo, một người hàng xóm nghèo khổ, cũng mang trong mình nỗi buồn về người vợ đã bỏ đi. Ông Sáu Đèo sống giản dị, chân chất và có nhiều kỷ niệm về cuộc đời lang thang trên sông nước. Mối quan hệ giữa Phi và ông Sáu Đèo trở thành một điểm tựa tinh thần cho cả hai, khi họ cùng chia sẻ những nỗi đau và tìm kiếm sự đồng cảm trong cuộc sốngÔng Sáu Đèo, với những trải nghiệm của mình, đã trở thành một người bạn, một người thầy cho Phi, giúp anh nhận ra giá trị của tình yêu thương và sự mất mát. Cuối cùng, khi ông Sáu Đèo ra đi, Phi không chỉ mất đi một người bạn mà còn nhận ra những bài học quý giá về cuộc sống, tình cảm và sự kiên cường trong hành trình tìm kiếm bản thân. Tác phẩm khắc họa rõ nét tâm tư, tình cảm và những bi kịch của con người Nam Bộ, từ đó tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống nơi đây.

Phi là một nhân vật mang trong mình nỗi cô đơn và sự trăn trở. Sinh ra trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình, Phi lớn lên với bà ngoại và không có ba bên cạnh. Sự vắng mặt của người cha đã để lại trong lòng Phi một khoảng trống lớn, khiến anh luôn cảm thấy lạc lõng và thiếu thốn tình thương. Hình ảnh Phi với mái tóc "xấp xãi" và những lần bị bà ngoại cằn nhằn cho thấy sự thiếu thốn trong sự chăm sóc và quan tâm từ người lớn. Tuy nhiên, Phi không chỉ là một chàng trai lôi thôi, mà còn là một người có ý chí và khát vọng vươn lên. Anh đã tự lập từ sớm, học hành và tìm việc làm để tự nuôi sống bản thân. Điều này thể hiện tinh thần kiên cường, không chịu khuất phục trước hoàn cảnh.

Phi cũng là một người nhạy cảm và có chiều sâu tâm hồn. Anh luôn suy nghĩ về mối quan hệ với ba mình, về những điều chưa nói và những nỗi đau trong quá khứ. Sự lạnh lẽo trong ánh mắt của ba Phi khi gặp lại con trai sau nhiều năm xa cách đã khiến Phi cảm thấy chua chát. Anh không chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh mà còn là người mang trong mình nỗi đau của những mối quan hệ gia đình đổ vỡ. Qua nhân vật Phi, tác giả đã thể hiện rõ nét tâm tư của những người trẻ Nam Bộ, những người đang tìm kiếm bản sắc và chỗ đứng của mình trong cuộc sống.

Ông Sáu Đèo là một nhân vật mang đậm chất Nam Bộ, với cuộc sống gắn liền với sông nước và những kỷ niệm buồn vui. Ông là hình mẫu của người đàn ông Nam Bộ, sống giản dị, chân chất nhưng cũng đầy tâm tư. Cuộc đời ông gắn liền với những chuyến đi, những cuộc lang thang trên sông, và những kỷ niệm về người vợ đã bỏ ông ra đi. Câu chuyện của ông Sáu Đèo không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là một phần của lịch sử, của những con người đã sống và chịu đựng trong những năm tháng khó khăn.

Ông Sáu Đèo không chỉ là một người bạn, một người thầy của Phi mà còn là một người cha tinh thần. Ông đã truyền cho Phi những bài học về cuộc sống, về tình yêu và sự mất mát. Câu chuyện về người vợ đã bỏ đi của ông, cùng với nỗi đau và sự hối tiếc, đã tạo nên một mối liên kết sâu sắc giữa hai nhân vật. Ông Sáu Đèo không chỉ là một người già cô đơn mà còn là một người có trái tim ấm áp, luôn lo lắng cho Phi và mong muốn để lại cho anh một chút gì đó trước khi ra đi.

Mối quan hệ giữa Phi và ông Sáu Đèo là một trong những điểm nhấn quan trọng của tác phẩm. Họ đều là những con người cô đơn, tìm kiếm sự kết nối và đồng cảm trong cuộc sống. Ông Sáu Đèo, với những trải nghiệm của mình, đã trở thành một người bạn, một người thầy cho Phi. Họ cùng nhau chia sẻ những nỗi buồn, những kỷ niệm và cả những ước mơ chưa thành. Qua những cuộc trò chuyện, Phi không chỉ học hỏi được nhiều điều từ ông Sáu Đèo mà còn tìm thấy được sự an ủi và động viên trong những lúc khó khăn.

Sự ra đi của ông Sáu Đèo để lại cho Phi một khoảng trống lớn, nhưng cũng là một bài học quý giá về tình yêu thương và sự mất mát. Ông Sáu Đèo đã dạy cho Phi rằng cuộc sống là một hành trình đầy thử thách, và dù có những lúc khó khăn, chúng ta vẫn phải tiếp tục bước đi, tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Bêlinxki quan niệm: “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó". Mỗi tác phẩm như một nấc thang nâng đỡ bước chân người đọc đi đến phần người, đi đến những giá trị chân – thiện – mĩ của cuộc sống. Tác phẩm " biển người mênh mông "của tác giả Nguyễn Ngọc Tư như một làn gió mang tới cho tâm hồn con người thứ mát lành của triết lí sống đáng quý. Gấp lại trang sách mà ngọn gió ấy vẫn không ngừng thổi muôn đời.


Câu 1: Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là. Ngữ liệu trên thuộc kiểu văn bản miêu tả, kết hợp với yếu tố thuyết minh. Văn bản miêu tả các hoạt động, hình ảnh và nét văn hóa đặc trưng của chợ nổi miền Tây, đồng thời cung cấp thông tin về cách thức giao thương và các sản phẩm được bày bán. Câu 2: Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi : +Người buôn bán nhóm họp bằng xuồng, sử dụng các loại xuồng như xuồng ba lá, xuồng năm lá, ghe tam bản, tắc ráng, ghe máy. Hàng hóa được treo trên "cây bẹo" để khách hàng có thể nhìn thấy từ xa. +Các loại trái cây, rau củ, hàng thủ công gia dụng được bày bán phong phú. +Cách rao hàng bằng âm thanh từ các chiếc kèn, với những tiếng rao mời của người bán hàng. +Những chiếc ghe treo tấm lá lợp nhà để rao bán chính chiếc ghe đó. Câu 3: Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên là: Việc sử dụng tên các địa danh như chợ nổi Cái Bè, Cái Răng, Ngã Bảy, Ngã Năm, Sông Trẹm, v.v. giúp tạo ra sự cụ thể và sinh động cho văn bản. Nó không chỉ làm nổi bật đặc trưng văn hóa của từng khu vực mà còn giúp người đọc dễ dàng hình dung và nhận diện được các địa điểm nổi tiếng của miền Tây. Đồng thời, việc nêu rõ các địa danh cũng thể hiện sự phong phú và đa dạng của văn hóa chợ nổi miền Tây. Câu 4: Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên là: Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản, như hình ảnh của "cây bẹo" và âm thanh từ các chiếc kèn, tạo ra sự sinh động và hấp dẫn cho hoạt động giao thương trên chợ nổi. Những hình ảnh này không chỉ giúp người đọc hình dung rõ hơn về không gian và hoạt động của chợ nổi mà còn thể hiện nét văn hóa độc đáo của người dân miền Tây. Âm thanh từ tiếng rao mời cũng góp phần tạo nên không khí nhộn nhịp, vui tươi của chợ nổi, làm cho người đọc cảm nhận được sự sống động và hấp dẫn của nơi đây. Câu 5: Suy nghĩ của em về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây là: Chợ nổi đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây, không chỉ là nơi giao thương hàng hóa mà còn là trung tâm văn hóa, xã hội. Chợ nổi giúp người dân dễ dàng tiếp cận các sản phẩm nông sản, thực phẩm tươi sống, từ đó nâng cao chất lượng cuộc sống. Ngoài ra, chợ nổi còn là nơi giao lưu, kết nối cộng đồng, nơi mà người dân có thể gặp gỡ, trò chuyện và chia sẻ kinh nghiệm sống. Hơn nữa, chợ nổi còn góp phần bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của người dân miền Tây, tạo nên một nét đẹp văn hóa độc đáo trong bức tranh đa dạng của văn hóa Việt Nam.

 Câu 1

Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là một trong những giá trị quan trọng nhất trong cuộc sống. Khi chúng ta tôn trọng sự khác biệt của người khác, chúng ta đang thể hiện sự chấp nhận và đánh giá cao sự đa dạng và phong phú của cuộc sống.Sự khác biệt giữa con người là điều không thể tránh khỏi, và nó là một phần quan trọng của sự phát triển và tiến bộ của xã hội. Khi chúng ta tôn trọng sự khác biệt của người khác, chúng ta đang tạo điều kiện cho sự phát triển và tiến bộ của xã hội.Tuy nhiên, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác không phải là một việc dễ dàng. Nó đòi hỏi sự hiểu biết, sự cảm thông và sự chấp nhận. Chúng ta cần phải học cách để hiểu và chấp nhận sự khác biệt của người khác, và không nên phán xét hoặc phân biệt đối xử với họ.Khi chúng ta tôn trọng sự khác biệt của người khác, chúng ta đang xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh. Chúng ta đang tạo điều kiện cho sự phát triển và tiến bộ của xã hội, và chúng ta đang thể hiện sự chấp nhận và đánh giá cao sự đa dạng và phong phú của cuộc sống.Tóm lại, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là một trong những giá trị quan trọng nhất trong cuộc sống. Nó đòi hỏi sự hiểu biết, sự cảm thông và sự chấp nhận, và nó là một phần quan trọng của sự phát triển và tiến bộ của xã hội.

Câu 2

“Thơ là người thư kí chân thành của trái tim” (Duybralay). Rung lên từ tâm hồn người nghệ sĩ, thơ tựa như một bản hoà ca với những giai điệu trầm bổng khác nhau. Giữa những cung bậc rộn ràng của phong trào “Thơ mới” Lưu Trọng Lư chỉ ra “một nốt trầm xao xuyến”, vang lên rất nhẹ, rất êm nhưng lắng động và lan tỏa trong lòng người. Không thoát lên như Thế Lữ, không điên cuồng như Hàn Mặc Tử, Lưu Trọng Lư lặng lẽ tìm cho mình một lối rẽ về quá khứ, về những hồi ức lung linh, sâu lắng trong tâm hồn. “Nắng mới” là một trong những bài thơ như thế. Ta bắt gặp ở đây một tâm hồn đầm thắm, mỏng manh và một nỗi buồn sâu lắng khiến ai đọc qua dù chỉ một lần cùng không thề nào quên.

 

Từ thửa bé thơ khi đọc Nắng mới của Lưu Trọng Lư, dù trí óc còn non nớt,chưa thẻ hiểu hết…nhưng lòng tôi lại rung lên, lại xao xác những nỗi niềm. Có lúc tôi tự hỏi: Tại sao tác phẩm lại tạo nên sự ám ảnh đến vậy? Phải chăng là sức mạnh của nghệ thuật bài thơ? Giờ đây,khi đối diện với văn bản tác phẩm, sau bao năm suy ngẫm, tôi muốn tìm cho lòng mình một sự lý giải. Hoài thanh khi nhận xét về thơ Lưu Trọnh Lư đã giải bày: “…Dầu có ưa thơ người này người khác, mỗi lúc buồn đến, tôi lại trở về với Lưu Trọng Lư. Có những bài thơ cứ vương vẩn trong trí óc tôi hang tháng, lúc nào cũng như văng vẳng bên tai”.

 

Bài thơ “Nắng mới” đã được vẻ đẹp nơi tâm hồn của Lưu Trọng Lư: Thành thực phiêu diêu trong cõi mộng, cứ để lòng mình tràn lan trên trang giấy. Tưởng như nhà thơ không hề làm nghệ thuật, chỉ là dòng chảy tự nhiên của cảm xúc.

 

Bài thơ trải dài theo mạch cảm xúc, kết cấu đan xen giữa quá khứ và hiện tại như một hồi ức về người mẹ thân yêu của nhà thơ. Không cần phải là “yên ba giang thượng” như của Thôi Hiệu, cùng không phải là cái ám ảnh “chiều chiều ra đứng ngõ sau trong ca dao – không gian – thời gian nghệ thuật ở đây chỉ là một buổi trưa buồn bên song cửa. Bình dị nhưng cũng đủ sức lay động lòng người con nhớ mẹ “ruột đau chín chiều”. Trong tiếng gà trưa xao xác, kỉ niệm chợt ùa về, đong đầy trong nỗi nhớ – khúc dạo đầu cất lên đã nghe dìu dắt vang ngân một nỗi buồn man mác, thiết tha:

 

“Mỗi lần nắng mới hắt lên song

 

Xao xác gà trưa gáy não nùng

 

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng

 

Chập chờn sống lại nhữnMột không gian sao quá đỗi hiu hắt, nắng không rực rỡ tươi vui mà chỉ “hắt” bên song. Chỉ một từ “hắt” cả không gian một màu ảm đạm, một màu hoài niệm…Ở đây nghệ thuật lấy động tả tĩnh đươc tác giả sử dụng rất thành công, cái động của tiếng gà trưa xao xác chỉ làm rõ thêm cái tĩnh, cái mông lung mà thôi.

 

Nói là “Chập chờn sống lại” nhưng có lẽ nhà thơ nhớ rõ lắm, “màu áo đỏ tươi rực rỡ” trong nắng là chi tiết đặc sắc của bài thơ. Chính là sự kế tiếp của chi tiết nắng mới, là hệ quả của sự nhắc nhở và là màu lưu giữ những kỉ niệm không thể xóa nhòa trong lòng tác giả

 

Từ “nắng mới” trong tựa lại đề một lần nưa được chọn để mở đầu bài thơ như một sợi dây liên khúc, một nhịp cầu nối về quá khứ xa xưa. Nhưng “nắng mới” là nắng như thể nào? Người đọc chưa hiểu, chỉ cảm được rằng nắng ở đấy buồn lắm. Nắng không tươi tắn như trong thơ Hàn Mặc Tử; “Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”. Dưới con mắt duyên của Xuân Diệu, nắng chỉ là một ảnh hình quen thuộc, soi rọi vào tiềm thức nhà thơ, gọi về những kỉ niệm xa xưa của một thời tươi đẹp. Cộng hưởng với màu sắc mới ấy còn có một âm thanh, cùng quen thuộc và buồn không kém là tiếng gà trưa xao xác não nùng. Từ hình ảnh “nắng mới hắt” có phần gắt với ba thanh trắc liền ở trên, câu thơ đến đây chợt chùng hẳn xuống, nặng trìu một nồi buồn qua các từ láy : “xao xác”, “não nùng”, “chập chờn” gợi một nỗi buồn dịu nhẹ, một tâm trạng quạnh hiu xa vắng. “Mỗi lần” lại nhắc nhở “mỗi lần”. Lời thơ viết giản dị, tự nhiên, không một chút cầu kỳ, gọt giũa đúng như Hoài Thanh đã nhận định: “Lư để lòng mình tràn lan trên mặt giấy” nhưng vẫn sức lay động lạ kỳ. Kỷ niệm ùa vẽ, lung linh trong màu nắng mới, đánh thức dậy trong tâm hổn nhà thơ cả một thời dĩ vãng tưởng đã nhạt nhòa:

 

“Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng

 

Chập chờn sống lại những ngày không”.

 

Hiện tại trước mắt mờ dần, nhường chồ cho quá khứ tràn về. Nhịp cầu đã bắc, hoài niệm mênh mang… “Những ngày không” phải chăng là những ngày ấu thơ, khi tác giả còn nhỏ, lòng chưa vướng bận điều gì. Vậy tại sao nó lại khắc sâu trong tâm khảm nhà thơ đến vậy? Bởi vì “những ngày không” ấy đã in dấu một kỷ niệm hay hình ảnh một người nào?g ngày không”.Mạch thơ liên tục, trái dài sang khổ hai để chuyển hoàn toàn về quá khứ. Thuyền hồn đã cập bến “ngày xưa”, câu chuyện cổ tích về một người mẹ đã bắt đầu:

 

“Tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời

 

Lúc người còn sống, tôi lên mười

 

Môi lần nắng mới reo ngoài nội

 

Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi”.

 

Từ “nắng mới hắt bên song” gợi nhớ “nắng mới reo ngoài nội”, nhớ chiếc áo dẻ mẹ phơi trước giậu, bà mẹ lại mang áo rét ra phơi, để cất đi dành cho mùa rét tới. Cái nắng mới của hoài niệm này mới náo nức, mới tươi vui làm sao, đây nắng như bởi gắn với một cậu bé lên mười, với một người mẹ chăm chút, hiền dịu… cứ thế, nỗi nhớ này một thành hình, rõ nét hơn. Dù có tả nhưng khổ thơ thứ hai vẫn thiên về xác định thời điểm, địa điểm, chỉ đến khổ thơ cuối cảnh và tình mới thật quấn quít.

 

Hình ảnh người mẹ thân yêu của tác giả hiện lên, lúc đầu còn mờ nhạt nhưng càng về sau càng rõ nét và choáng đầy tâm trí. Qua cách nói dường như đang cố nén niềm thương nhớ chỉ chực dâng trào, ta chợt hiểu ra và đồng cảm sâu sắc với nỗi buồn của tác giả: người mẹ ấy không còn nữa và tất cả những gì nhà thơ còn nhớ về mẹ chỉ là chút kỹ niệm nhạt nhòa đọng lại trong tâm hồn non nớt, thơ ngây của đứa trẻ lên mười. Từ “nắng mới” là cái nắng mỗi độ xuân về, khi mẹ tác giả thường mang áo ra phơi để áo thơm mùi nắng sau những ngày đông rét mướt. Nắng thì năm nào chẳng có, sao gọi là “mới”? Nhưng như người ta thường chờ ngày mùa để ăn “gạo mới”, lòng trẻ vần náo núc chờ mong ngày nắng lại về, để cùng mẹ phơi áo bên giậu thưa. Cũng là “nắng mới” nhưng cái nắng của quá khứ không “hắt bên song” buồn bà mà tràn đầy sức sống, niềm vui “reo ngoài nội” vì đó là nắng của những ngày còn mẹ. Từ “reo” như một nốt nhạc lành lót, tươi vui khiến câu thơ chợt bùng lên sức sống.

 

Hình ảnh người mẹ chưa hiện lên trực tiếp mà chỉ thấp thoáng, lung linh sau màu áo đỏ, sau lưng giậu nhưng đã gây một ân tượng mạnh mẽ trong lòng người đọc. Đó có lẽ cũng là hình ảnh đẹp đẽ nhất, trìu mến thương yêu nhất mà nhà thơ còn lưu giữ, khắc sâu trong tâm trí. Màu đỏ của chiếc áo trong tiếng nắng reo làm cho câu thơ sáng lên, ấm nóng hơn. Có lẽ cũng nhờ màu đỏ ấy mà việc phơi áo của mẹ càng trở thành một điểm son trong nỗi nhớ về tuổi thơ. Màu đỏ của chiếc áo là một chi tiết nghệ thuật rất đặc sắc, nó làm cho kỉ niệm trong sáng, làm ấm nóng một tâm hồn lạnh lẽo khi phiêu dạt về tuổi thơ lúc còn mẹ. Thử cắt màu đỏ đi: “Chiếc áo người đưa trước giậu phơi”, hình ảnh của kì niệm xám lại ngay.

 

“Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ

 

Hãy còn mường tượng lúc vào ra

 

Nét cười đen nhánh sau tay áo

 

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa”.

 

Mạch thơ lại quay về hiện tại, nhà thơ sực tỉnh nhưng vần chưa hết thổn thức, bồi hồi. Hình ánh người mẹ vẫn còn đó, nơi đồng nội, giậu phơi, nơi hiên nhà, song cửa… Dường như đâu đâu cũng in bóng dáng mẹ, vương hơi ấm của mẹ nên nỗi nhớ lúc nào cùng chỉ chực dâng trào. Và phải chăng “nắng mới” chỉ như cái cớ, chi là giọt nước làm tràn đầy ly thương nhớ.

 

Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh “nét cười đen nhánh”, như một nốt lặng cuối bàn nhạc đế dư ba, dư vị cùa ý thơ còn lan tỏa mài trong lòng người đọc. Dáng hình người mẹ như hiện lên rõ rệt trong tâm tưởng nhà thơ. Chi tiết gây ấn tượng nhất Nắng mới là “nét cười đên nhánh” của người mẹ. Câu thơ rất tạo hình.Chân dung bà mẹ hiện lên chỉ nơi trong hình ảnh ấy. Không phải “miệng” cười hay “nụ” cười mà là “nét”, lại “đen nhánh”! Hình ảnh thơ bỗng sắc, bỗng lấp lánh hơn. Đây là chi tiết duy nhất miêu tả người mẹ nhưng nó cũng là điểm son hội tụ tất cả cái hồn của bức chân dung. Không phải là “nụ cười” hay “miệng cười” mà là “nét cười” vì cái cười ấy rất kín đáo, rất nhẹ, rất nhanh, dường như chỉ lướt qua trên khuôn mặt chứ chưa kịp động lại thành một nụ cười, mà lại là “nét cười đen nhánh” nữa. Lưu Trọng Lư không nói thẳng như Hoàng cầm:

 

“Nhưng cô hàng xén răng đen

 

Cười như mùa thu tỏa nắng”.

 

(Bên kia sông Đuống)Mà lại “đi tắt” để tạo nên một kết hợp từ độc đáo và thú vị, hay nói theo cách của Hoài Thanh: “câu thơ mất đi một tí rõ ràng để được thêm rất nhiều mơ mộng”. Hình ảnh “tay áo” đã đẩy “nét cười” ra phía sau, tạo nên độ sâu cho bức tranh, đồng thời tăng thêm sức duyên dáng, gợi cảm cho “nét cười”. Ta đã từng bắt gặp trong thơ Hàn Mặc Từ một hình ánh cùng đẹp và tinh tế như thế; “Lá trúc che ngang mặt chữ điền” (Đây thôn Vĩ Dạ) nhưng có lẽ hình ảnh “nét cười” ở đây có hồn, có sức gợi cảm hơn nhiều vì đó là khoảnh khắc, là hình ảnh đẹp đẽ nhất mà ống kính tâm hồn nhà thơ đã chụp được và lưu trữ mãi. Hình ánh người mẹ quá cố của nhà thơ từ đầu đến cuối chỉ được phác họa qua ba chi tiết: “nắng mới”, “áo đỏ” và “nét cười”, trong những giây phút xuất thân của họa sĩ – thi sĩ Lưu Trọng Lư, nó đã để lại một ấn tượng đẹp và sâu sắc. Phải chăng là vì ta chợt bắt gặp trong hình ảnh đó một cái gì rất đổi thân quen như của mẹ ta mà cùng là của tất cả những người phụ nữ Việt Nam thầm lặng hy sinh, thương yêu, chăm sóc chồng con suốt cả cuộc đời.

 

Không gian nghệ thuật ám ảnh không tách rời hình ảnh người mẹ… có thể hình ảnh ấy của bà mẹ đã đọng lại và lưu mãi trong tâm trí người đọc khi bài thơ đã hết, tạo một nỗi bùi ngùi thương cảm. Cũng là Hoài Thanh khi nói về nhà thơ: “…Trong khi làng thơ Việt Nam đương đi tìm một nghệ thuật mới lạ, những tình cảm khuất khá, những hình sắc phiền phức của thiên nhiên, thì Lư chỉ có một ít khúc đàn bình dị, một ít khúc đàn xưa, dầu có đổi xoay đổi điệu cũng vẫn là những khúc đàn xưa”.

 

“Nắng mới” là một bài thơ thoạt đọc qua không có gì đặc biệt, nhưng nếu có một tâm hồn đồng cảm, một tình yêu sâu nặng với người đã sinh thành ra mình thì bài thơ thực sự là một tiếng đàn đồng điệu. Hoài Thanh đã từng nói: “Thơ Lưu Trọng Lư không phải là một bài thơ, nghĩa là không phải là một công trình nghệ thuật mà là tiếng lòng thốn thức hòa theo tiếng thổn thức của lòng ta”.

 

Nghệ thuật của bài thơ sao quá thật bình dị, vẫn là thể thơ bảy chữ, ngôn ngữ cũng rất bình dị… không có những phá cách, những đột phá trong nhịp điệu, trong âm luật… vẫn là những khúc đàn bình dị nhưng sao lại ám ảnh đến vậy? Có thể nói, thành công đặc biệt của bài thơ là đã tạo nên được những chi tiết nghệ thuật – dù ít thôi nhưng rất đặc sắc, làm chói sáng cả bài thơ… thế mới biết, nghệ thuật nhiều khi không phải là những gì quá lớn lao, xa vời vượt qua tầm nắm của người thường, mà có lúc nó thật gần gũi và bình dị…Chính bởi cái bình dị, mộc mạc ấy đã khiến cho bài thơ có một sức sống trường tồn trong lòng độc giả.

 

 

 

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận, với việc sử dụng các ví dụ, phân tích và kết luận để thể hiện quan điểm của tác giả.

 

Câu 2: 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là:

 

- Tằn tiện và phung phí

- Hào phóng và keo kiệt

- Ở nhà và bay nhảy

 

Câu 3: Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì việc phán xét người khác thường dựa trên định kiến và quan điểm cá nhân, mà không phải là sự hiểu biết và đánh giá khách quan.

 

Câu 4: Quan điểm của tác giả là chúng ta nên tránh chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến của người khác, vì điều này có thể dẫn đến việc chúng ta mất đi sự tự do và khả năng tự quyết định của mình.

 

Câu 5: Thông điệp mà em rút ra từ văn bản trên là chúng ta nên tránh phán xét người khác một cách dễ dàng, và nên cố gắng hiểu và đánh giá người khác một cách khách quan. Chúng ta cũng nên tránh chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến của người khác, và nên cố gắng giữ gìn sự tự do và khả năng tự quyết định của mình.

 

Câu 1

Đoạn thơ "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một tác phẩm nghệ thuật đặc sắc, thể hiện sự cảm nhận sâu sắc của tác giả về sự thay đổi của làng quê và cuộc sống nông thôn.Đoạn thơ bắt đầu bằng hình ảnh tác giả đi về phía tuổi thơ, giẫm lên dấu chân của những đứa bạn đã rời làng kiếm sống. Hình ảnh này gợi lên sự hoài niệm và nhớ nhung của tác giả về tuổi thơ và cuộc sống làng quê.Tuy nhiên, đoạn thơ cũng thể hiện sự thay đổi và mất mát của làng quê. Thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài ngang lưng. Cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc, đâu còn những lũy tre ngày xưa. Những hình ảnh này gợi lên sự buồn và mất mát của tác giả về sự thay đổi của làng quêCuối đoạn thơ, tác giả viết "Tôi đi về phía làng / Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy…". Hình ảnh này gợi lên sự trở về của tác giả về làng quê, nhưng không phải là sự trở về của tuổi thơ, mà là sự trở về với những nỗi buồn và mất mát của làng quê.Tổng thể, đoạn thơ "Phía sau làng" là một tác phẩm nghệ thuật đặc sắc, thể hiện sự cảm nhận sâu sắc của tác giả về sự thay đổi của làng quê và cuộc sống nông thôn.

Câu 2

Hiện nay, mạng xã hội ngày càng phát triển, hàng loạt các trang mạng với hàng trăm triệu người dùng như Facebook, wechat, weibo, Instagram,... đã cho thấy sự thu hút cực kì mạnh của loại công cụ này. Đặc biệt, với giới trẻ, những thế hệ nắm bắt tốt xu hướng, tinh nhạy trước những đổi mới của internet thì việc ham mê và sử dụng mạng xã hội là một điều tất yếu. Đa số các bạn trẻ hiện nay, hầu hết đều có cho mình một tài khoản Facebook, weibo, zalo,... chúng ta có thể được tự do bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ của mình, được thể hiện bản thân mình.

 

Mạng xã hội giúp chúng ta cập nhật được những tin tức hàng ngày, lưu giữ những kỉ niệm đẹp mà được ghi lại bằng những bức ảnh hay video thú vị. Nó cũng là nơi giao lưu kết bạn, trò chuyện học hỏi vô cùng hiệu quả, kết nối những con người chưa từng quen biết nhưng vì cùng chung sở thích, cùng nhau một đam mê nào đó mà rút khoảng cách, mang con người lại gần nhau hơn. Facebook được nhiều bạn trẻ sử dụng để tìm kiếm thông tin học tập với những bài chia sẻ hay, bổ ích, những trích dẫn, kinh nghiệm học tập vô cùng lý thú. Nhiều bạn còn tận dụng tài khoản của mình để tập tành kinh doanh, vừa mang lại nguồn thu nhập khá khá vừa học hỏi được nhiều kinh nghiệm kinh doanh qua mạng. Mạng xã hội với tốc độ truyền tin nhanh chóng, giúp ta nắm bắt được những thông tin nóng đang diễn ra mỗi ngày, giúp ta biết nhiều hơn những hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ để chia sẻ và đồng cảm với họ thông qua các hoạt động từ thiện qua mạng.

 

Tuy nhiên, bên cạnh đó, ta cũng không thể phủ nhận rằng giới trẻ hiện nay đang nghiện mạng xã hội trầm trọng. Mạng xã hội trở thành một chất gây nghiện lớn mà người tiêu thụ nó lớn nhất phải kể đến nó là những học sinh, sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường. Nhiều người xem đó là nguồn sống, dành quá nhiều thời gian vào các trang mạng chỉ để lướt dạo như một thói quen. Đến giảng đường không học bài, hoặc ngủ hoặc chơi facebook, hoặc chụp ảnh đăng. Đi ăn, đi làm, ngủ, nghỉ thậm chí là đi vệ sinh cũng mang theo chiếc điện thoại của mình mà không biết chán. Mạng xã hội đang từng ngày ăn sâu và làm xói mòn đi sức khoẻ, tiền bạc, tình cảm của con người mà ta vô tình không để ý tới. Nhiều người trẻ còn coi đó là nơi để trút những bực tức, giận hờn, ghen tuông, xỉa xói, chửi rủa nhau thậm tệ. Đáng nói hơn, một số còn lan truyền những thông tin không lành mạnh, những tin rác chưa được kiểm chứng gây bức xúc trong dư luận, đồng thời hạ uy tín và danh dự của người khác. Vì thế mà nhiều khi chỉ một vài lời nói thiếu thiện ý, hoặc gây hiểu nhầm nhau trên mạng xã hội mà gây nên những hậu quả nghiêm trọng như đánh nhau. Nhiều học sinh chỉ lao vào thế giới ảo mà trở nên trầm cảm, tự ti, không tham gia giao tiếp với mọi người, mất dần khả năng hợp tác, hoà nhập với đời sống thực tại.

 

Vậy nguyên nhân nào thu hút các bạn trẻ sử dụng nhiều các trang mạng xã hội như vậy? Đó là do sự mới lạ, hấp dẫn của Facebook, Zalo,... Người trẻ được tự do bày tỏ quan điểm, cách đánh giá, nhìn nhận của mình về một vấn đề nào đó được chia sẻ; được đăng những hình ảnh xinh đẹp của bản thân với hàng ngàn lượt like cùng những bình luận chém gió mang tính giải trí cao. Là những hội nhóm thần tượng được lập, những trang fanpage thu hút hàng triệu lượt like với những câu chuyện hấp dẫn, những bình luận bá đạo, những video đánh thẳng vào tâm lý hài hước, tò mò của giới trẻ khiến các bạn hào hứng và thấy thoải mái khi dùng chúng. Không phải ngẫu nhiên mà các trang mạng được nhiều người quan tâm, bởi bên trong nó chứa đựng những sự lý thú, bổ ích riêng mà cái khác không có. Bởi vậy, việc dùng mạng xã hội phần nào cũng cho thấy được giới trả khá nhanh nhẹn trong việc nắm bắt các trào lưu, xu hướng của thế giới.

 

Trong cuộc sống ngày nay, công nghệ ngày càng phát triển, các bạn trẻ nên nhìn nhận đúng về vai trò của nó trong cuộc sống mỗi người. Tức là phải hiểu rằng nó là công cụ phục vụ cho cuộc sống chúng ta, đừng biến nó thành kẻ điều khiển vô hình và để nó chi phối đời sống của mình. Thay vì lên các trang mạng quá nhiều, các bạn hãy dành thời gian cho gia đình, gặp gỡ bạn bè, đọc sách giao lưu hay làm nhiều việc khác. Hãy dành những lúc rảnh rỗi cho các hoạt động xã hội, từ thiện hay tình nguyện hơn là việc nằm nhà đắm mình vào một thế giới ảo không có thực.

 

Đừng để mạng xã hội biến mình thành một nạn nhân, hãy nhiệt huyết với công việc, cống hiến sức trẻ và thành xuân của mình cho hoạt động cộng đồng, đừng phung phí thời gian cho lướt web, cho việc like hay bình luận dạo mỗi ngày. Đó là những điều vô bổ đang dần giết mòn cuộc sống chúng ta. Cần phân bố thời gian cho công việc, cuộc sống và mạng xã hội hợp lý, đừng để phụ thuộc vào mạng xã hội, biết chắt lọc những thông tin hữu ích trong thế giới ảo phục vụ cho cuộc sống của mình.

 

Mỗi chúng ta, hãy tự nhìn nhận lại mình, xem thời gian qua mình đã làm được những gì, đã sử dụng mạng xã hội như thế nào? Có quá phung phí nhiều thời gian cho chúng hay không? Hãy đặt chiếc điện thoại xuống, bước ra thế giới thực tại với vô vàn điều lý thú, hấp dẫn đang chờ đón bạn.