Vũ An Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ An Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
1. Chuẩn bị
  • Người chơi: Số lượng không giới hạn, chia làm hai đội có số người bằng nhau. Mỗi người chơi ở mỗi đội được đánh số thứ tự từ 1 đến hết.
  • Dụng cụ: Một chiếc khăn (thường là khăn đỏ) tượng trưng cho "cờ" và một cái ống hoặc vòng tròn nhỏ đặt cờ ở giữa sân.
  • Sân chơi: Một khoảng sân rộng, bằng phẳng. Vẽ hai vạch xuất phát ở hai đầu sân cho hai đội và một vòng tròn ở chính giữa sân để đặt cờ.
2. Cách chơi
  • Trọng tài đứng ở giữa hoặc bên ngoài sân và gọi bất kỳ một con số nào (ví dụ: "Số 3!").
  • Người chơi mang số tương ứng của cả hai đội sẽ cùng chạy nhanh ra vòng tròn trung tâm để tìm cách cướp cờ.
  • Trọng tài có thể gọi cùng lúc nhiều số hoặc gọi tất cả các số cùng tham gia.
3. Luật lệ và Quy tắc thắng - thua
  • Cướp cờ: Người chơi phải đợi thời cơ để chộp lấy cờ và chạy về vạch xuất phát của đội mình.
  • Rượt đuổi:
    • Nếu bạn đã cầm cờ, đối phương có quyền đuổi theo và vỗ vào người bạn. Nếu bị vỗ trúng trước khi về vạch, đội bạn thua điểm vòng đó.
    • Nếu bạn chưa cầm cờ, đối phương không được phép chạm vào bạn.
  • Lừa đối thủ: Người chơi có thể dùng các động tác giả để đánh lạc hướng đối phương, chờ đối thủ sơ hở mới quyết định cướp cờ chạy về.
  • Kết thúc: Sau nhiều lượt chơi, đội nào có nhiều điểm hơn (mang được cờ về vạch an toàn nhiều lần hơn) sẽ là đội chiến thắng.
Lưu ý: Người chơi chỉ được chạm vào đối phương khi người đó đang cầm cờ trên tay. Nếu chạm vào người chưa cầm cờ, hành động đó được tính là phạm quy.
1. Giới thiệu chung Thi thả diều không chỉ là một trò chơi giải trí mà còn là một cuộc so tài về sự khéo léo, tính kiên nhẫn và thẩm mỹ. Mỗi địa phương có thể có những quy định riêng, nhưng nhìn chung đều tuân thủ các quy tắc cơ bản sau. 2. Quy định về chuẩn bị (Trước cuộc thi)
  • Đối tượng tham gia: Có thể là cá nhân hoặc đội nhóm (thường từ 2-3 người để hỗ trợ nhau giữ dây và đón gió).
  • Tiêu chuẩn diều:
    • Diều phải được làm từ các vật liệu truyền thống như tre, nứa, giấy bản hoặc vải.
    • Nhiều nơi quy định kích cỡ tối thiểu hoặc tối đa của sải cánh diều.
    • Diều sáo (loại phổ biến trong các cuộc thi ở miền Bắc) phải có bộ sáo đi kèm với âm thanh chuẩn, vang xa.
3. Quy tắc trong khi thi đấu Cuộc thi thường diễn ra qua 3 giai đoạn chính với các luật lệ nghiêm ngặt:
  • Giai đoạn đâm diều (Thả diều lên):
    • Khi có hiệu lệnh (tiếng trống hoặc còi), các đội phải đưa diều lên không trung trong một khoảng thời gian quy định.
    • Diều phải lên thẳng, không được chao đảo hoặc đâm xuống đất (bị coi là hỏng).
  • Giai đoạn biểu diễn trên không:
    • Độ cao: Diều nào bay cao nhất, đứng yên (không bị đảo) sẽ được điểm cao.
    • Góc dây: Dây diều phải tạo với mặt đất một góc càng lớn (càng đứng dây) càng tốt.
    • Âm thanh (đối với diều sáo): Tiếng sáo phải trong trẻo, đủ các nốt nhạc và không bị mất tiếng khi gió mạnh.
  • Giai đoạn thu diều:
    • Khi kết thúc, người chơi phải thu dây sao cho diều hạ cánh an toàn, đúng vị trí quy định mà không bị rách hay gãy.
4. Các lỗi vi phạm và hình thức loại trừ
  • Rối dây: Nếu diều của hai đội quấn vào nhau, trọng tài sẽ xem xét lỗi thuộc về bên nào (thường là bên để diều chao đảo chạm vào dây đối phương).
  • Đứt dây: Diều bị đứt dây trong lúc thi sẽ bị loại trực tiếp.
  • Phạm quy thời gian: Không đưa được diều lên trong thời gian quy định của ban tổ chức.
5. Tiêu chí chấm điểm và phân định thắng thua Ban giám khảo thường chấm dựa trên thang điểm tổng hợp:
  1. Hình dáng diều: Đẹp, cân đối, trang trí độc đáo.
  2. Kỹ thuật bay: Độ cao, độ ổn định và góc dây.
  3. Âm thanh: Độ vang và sự hài hòa của bộ sáo.
Lưu ý: Thi thả diều đòi hỏi người chơi phải hiểu rõ về hướng gió, sức gió và có kỹ thuật điều khiển dây điêu luyện để diều luôn "ăn gió" và bay cao nhất.
1. Chuẩn bị trò chơi
  • Người chơi: Thường chia thành các đội (giáp) hoặc chơi cá nhân. Mỗi đội có số lượng người bằng nhau.
  • Nguyên liệu: Đất sét. Đất phải là loại đất sét mịn, dẻo, không lẫn tạp chất (sỏi, cát) để tránh bị nứt khi nặn.
  • Dụng cụ hỗ trợ: Khăn lau đất, bàn xoa (để làm phẳng mặt đất) và không gian chơi là một bãi phẳng, sạch sẽ.
2. Cách nặn pháo đất (Quy tắc kỹ thuật) Người chơi phải khéo léo biến khối đất thành hình một chiếc thuyền hoặc hình bầu dục với các bước:
  1. Làm thân pháo: Nặn đất thành hình khối dẹt.
  2. Làm vành pháo: Dùng tay miết để tạo một đường viền (vành) xung quanh gọi là "manh". Vành pháo phải mỏng nhưng đều để khi gieo xuống, sức ép không khí làm vỡ vành tạo ra tiếng nổ to.
  3. Làm đáy pháo: Đáy pháo được nặn mỏng hơn phần thân để dễ bung ra.
3. Luật chơi và cách tính điểm Luật chơi tập trung vào kỹ thuật "gieo" (quăng) pháo và âm thanh phát ra:
  • Cách gieo pháo: Người chơi đứng ở tư thế chân trước chân sau, hai tay nâng pháo ngang ngực hoặc bụng, sau đó dùng lực cánh tay quăng pháo thật mạnh và phẳng xuống mặt đất sao cho mặt pháo tiếp xúc toàn bộ với mặt sân.
  • Tiêu chuẩn pháo nổ:
    • Pháo rơi xuống phải tạo ra tiếng nổ giòn, to.
    • Khi nổ, vành pháo (manh) phải bung ra thành một dải đất dài (gọi là "thước").
  • Cách tính điểm:
    • Thước đo: Trọng tài dùng thước dây để đo độ dài của dải đất (manh) văng ra. Đội nào có tổng độ dài các "thước" lớn hơn sẽ thắng.
    • Pháo xịt: Nếu pháo rơi xuống mà không nổ hoặc vành pháo không đứt ra thì không được tính điểm (gọi là pháo "nằm").
    • Pháo méo: Nếu vành pháo bị đứt nhưng không rời hẳn khỏi thân pháo hoặc bị cuộn lại cũng bị tính điểm thấp.
4. Ý nghĩa trò chơi Trò chơi pháo đất không chỉ rèn luyện sức khỏe, sự khéo léo mà còn mang ý nghĩa tâm linh, cầu mong cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu và xua đuổi tà ma theo quan niệm dân gian.


Câu 1 Khi đọc bài thơ Mầm non của Võ Quảng, em cảm thấy thật xúc động trước hình ảnh những mầm cây nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống. Mầm non hiện lên thật đáng yêu: lúc thì lim dim dưới lớp vỏ mỏng, khi nghe tiếng xuân về lại vội bật dậy, khoác lên mình chiếc áo xanh biếc. Hình ảnh ấy làm em liên tưởng đến những điều tốt đẹp đang âm thầm lớn lên trong cuộc sống. Dù bé nhỏ và yếu ớt, mầm non vẫn không ngừng vươn lên, vượt qua mưa gió để đón ánh sáng mặt trời. Mầm non khiến em hiểu rằng mỗi khởi đầu dù nhỏ nhoi cũng chứa đựng sức mạnh lớn lao nếu ta biết kiên trì và nuôi dưỡng. Bài thơ nhẹ nhàng mà giàu sức gợi, giúp em thêm yêu thiên nhiên và thêm tin vào những điều tốt đẹp sẽ nảy nở mỗi ngày.

Câu 2 Trong cuộc đời mỗi người, có những con người xuất hiện như một ánh nắng dịu lành sưởi ấm trái tim ta. Với em, người mang đến thứ ánh sáng ấm áp ấy chính là mẹ. Mỗi khi nghĩ về mẹ, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc khó gọi tên – vừa thương yêu, vừa biết ơn, lại pha chút xót xa.


Mẹ của em không phải là người nói nhiều, nhưng từng cử chỉ của mẹ đều chứa đựng sự chăm sóc lặng thầm. Em yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Đó là đôi tay gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh vì làm việc vất vả, nhưng khi đặt lên trán em lúc ốm lại mềm mại và ấm áp lạ thường. Có những buổi tối, em tỉnh giấc và thấy bóng mẹ ngồi khâu lại chiếc áo cho em dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Khuôn mặt mẹ trong khoảnh khắc ấy hiện lên thật hiền, thật mong manh khiến em nghẹn ngào.


Tiếng mẹ gọi em mỗi sáng cũng là âm thanh em yêu nhất. Giọng mẹ dịu như gió sớm, đủ ấm áp để xua tan mọi cơn buồn ngủ và đủ nhẹ nhàng để em thấy một ngày mới bắt đầu thật êm đềm. Mỗi bữa cơm mẹ nấu chất chứa bao yêu thương: mùi canh ngọt thanh, miếng thịt kho thơm lừng… tất cả như thấm vào lòng em, trở thành hương vị mà dù sau này lớn lên đi đâu, em cũng không thể quên.


Nhưng có lẽ, điều khiến em xúc động nhất là ánh mắt mẹ nhìn em mỗi lúc em vấp ngã. Mắt mẹ luôn đong đầy lo lắng nhưng lẫn trong đó là niềm tin dịu dàng. Mẹ không trách mắng, chỉ đặt tay lên vai em và nói: “Không sao đâu con, đứng dậy nhé.” Chính sự bao dung ấy đã nâng em dậy biết bao lần trong cuộc sống.


Em thương mẹ vô cùng—thương những đêm mẹ thức trắng khi em bệnh, thương những giọt mồ hôi mẹ rơi trên cánh đồng nắng cháy, thương cả những nỗi lo mẹ giấu trong im lặng. Càng lớn, em càng hiểu rằng mẹ đã hy sinh quá nhiều để em có được cuộc sống bình yên như hôm nay.


Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học thật tốt, sẽ trưởng thành hơn mỗi ngày để trở thành điểm tựa nhỏ bé cho mẹ. Dù thời gian có trôi đi, dù mái tóc mẹ một ngày nào đó sẽ điểm bạc, tình yêu em dành cho mẹ vẫn sẽ mãi nguyên vẹn – như một mầm xanh được mẹ nâng niu, lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến.


câu 1 Căn cứ để xác định thể thơ là số chữ trong mỗi dòng thơ. Các dòng trong bài thơ có 5 chữ, nên văn bản thuộc thể thơ năm chữ.

Câu 2Khổ thơ đầu gieo vần gián cách, các tiếng cuối dòng bằng – trắc xen kẽ nhẹ nhàng, tạo nhịp thơ êm, phù hợp với hình ảnh mầm non nhỏ bé.

câu3Chủ đề: Miêu tả sự thức dậy, trỗi dậy mạnh mẽ của mầm non và sức sống của thiên nhiên khi vào xuân.

Căn cứ: Hàng loạt hình ảnh: “mầm non lim dim”, “bật chiếc vỏ”, “đứng dậy giữa trời”, “khoác áo xanh biếc” đều biểu hiện sức sống và sự vươn lên.

câu 4Nhan đề “Mầm non” hoàn toàn phù hợp vì toàn bộ bài thơ miêu tả sự xuất hiện, vận động và lớn lên của mầm non – hình ảnh trung tâm, dẫn dắt nội dung và cảm xúc bài thơ.

Câu 5 Hình ảnh “mầm non” gợi thông điệp:

→ Trong cuộc sống, mỗi con người cần biết nuôi dưỡng, gìn giữ những khởi đầu nhỏ bé và luôn mạnh mẽ vươn lên như mầm non hướng về ánh sáng.

Vì mầm non dù nhỏ nhưng đầy sức sống, kiên trì, bền bỉ, luôn hướng lên để lớn mạnh.