Vũ Hoàng Minh Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Hoàng Minh Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

c1 : Di tích lịch sử là tài sản vô giá, lưu giữ linh hồn và bản sắc văn hóa của dân tộc. Để bảo vệ và phát huy giá trị của các di tích này, chúng ta cần thực hiện đồng bộ nhiều biện pháp mang tính chiến lược và lâu dài. Trước hết, nhà nước cần hoàn thiện hệ thống pháp lý, thắt chặt công tác quản lý và xử phạt nghiêm khắc các hành vi xâm hại di tích. Việc trùng tu, tôn tạo phải được thực hiện một cách khoa học, cẩn trọng để giữ nguyên vẹn tính nguyên gốc và giá trị cốt lõi của công trình. Bên cạnh đó, công tác tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức cho cộng đồng, đặc biệt là thế hệ trẻ thông qua các chương trình ngoại khóa tại trường học là vô cùng cần thiết. Nhờ đó, mỗi người dân sẽ tự nâng cao ý thức, không xả rác hay vẽ bậy khi đi tham quan. Cuối cùng, chúng ta cần chủ động số hóa di tích bằng công nghệ 3D, thực tế ảo để vừa lưu trữ tư liệu, vừa đổi mới phương thức quảng bá du lịch đến bạn bè quốc tế. Bảo tồn di tích không chỉ là trách nhiệm của riêng ai mà là sứ mệnh chung để kết nối quá khứ với tương lai. c2:Quê hương và gia đình luôn là mạch nguồn cảm xúc bất tận trong dòng chảy của thi ca Việt Nam. Đối với nhà thơ Vũ Tuấn, nỗi nhớ ấy không xa xôi, trừu tượng mà được kết tinh qua một hình ảnh vô cùng bình dị, thân thương: mùi cơm cháy trong tập thơ Khúc ru quê. Đoạn trích từ tác phẩm Mùi cơm cháy (NXB Hội nhà văn, 2022) là một tiếng lòng tha thiết, đưa người đọc trở về với những kỷ niệm tuổi thơ ấm áp bên dáng hình lam lũ của cha mẹ và mảnh đất quê hương thân thương.Mở đầu đoạn thơ, tác giả bộc lộ trực tiếp nỗi lòng của một người con xa xứ:"Con đi xa, nhớ hương vị tuổi thơMùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trướcĐôi chân con đi khắp miền Tổ quốcChẳng nơi nào... có vị cơm năm xưa..."Giữa muôn vàn thanh âm và phong vị của cuộc sống hiện đại, người con chọn neo giữ ký ức mình vào "mùi cơm cháy". Đó là món ăn giản dị của những ngày gian khó nhưng lại mang sức ám ảnh vô hình. Phép đối lập giữa việc đôi chân đã "đi khắp miền Tổ quốc" với cái chạnh lòng "chẳng nơi nào... có vị cơm năm xưa" khẳng định một vị trí độc tôn của quê nhà trong tâm thức tác giả. Mùi vị ấy không đơn thuần là ẩm thực, mà là hương vị của tình thân, của sự gắn kết ruột rà mà không một nơi phồn hoa nào có được.Từ mùi hương kỷ niệm, không gian ký ức mở rộng ra với hình bóng của người mẹ tảo tần và tình yêu quê hương sâu nặng:"Cơm cháy quê nghèo... có nắng, có mưaCó lời mẹ ru, ngọt ngào cay đắngCó những hi sinh, nhớ thương thầm lặngCon yêu nước mình... từ những câu ca..."Từ "có" được điệp lại liên tiếp như một sự đong đếm những nhọc nhằn nhưng đầy ắp tình thương của mảnh đất miền quê. "Quê nghèo" đầy nắng mưa, cuộc đời mẹ trải qua bao "ngọt ngào cay đắng". Thế nhưng, vượt lên trên nghịch cảnh là "những hi sinh, nhớ thương thầm lặng" của người mẹ dành cho con. Chính từ lời ru ngọt ngào chứa đựng cả hồn sông núi ấy, tình yêu nước trong con đã được ươm mầm và lớn lên một cách tự nhiên nhất: "Con yêu nước mình... từ những câu ca...".Không chỉ có mẹ, hình bóng người cha và bức tranh làng quê tiếp tục hiện lên qua những vần thơ vô cùng xúc động ở khổ cuối:"Cơm cháy quê nghèo... mằn mặn mồ hôi chaCó vị thơm rơm, cánh đồng mùa gặtMuối mặn gừng cay, có hẹ nắng gắtCó ánh trăng vàng... chỉ múc bến sông..."Nếu như mẹ gắn liền với lời ru thì cha lại gắn liền với giọt mồ hôi "mằn mặn" thấm đẫm vào từng hạt cơm, hạt gạo. Câu thơ gợi lên sự kính trọng sâu sắc trước sự hy sinh thầm lặng, gánh vác cả gia đình của người cha. Đoạn thơ khép lại bằng một loạt hình ảnh hoán dụ và liệt kê quen thuộc của làng quê Việt Nam: "vị thơm rơm", "cánh đồng mùa gặt", "muối mặn gừng cay", "ánh trăng vàng", "bến sông". Những chất liệu dân gian mộc mạc ấy hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh quê hương tuy nghèo khó về vật chất nhưng lại giàu có, trù phú về tình cảm.Bằng thể thơ tự do linh hoạt, ngôn ngữ giản dị, giàu nhạc điệu và hình ảnh thơ gần gũi, Vũ Tuấn đã chạm đến góc khuất sâu thẳm nhất trong trái tim của mỗi người đọc. Đoạn thơ không chỉ là lời tự sự của riêng tác giả mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi chúng ta: Dù có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ về cội nguồn, nơi có bóng dáng cha mẹ và hương vị ấm áp của quê hương đợi chờ.

Đã g



c1: Văn bản thông tin.
c2 : Quần thể di tích Cố đô Huế (giá trị lịch sử, văn hóa và sự kiện được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới).
c3: Thông tin được trình bày theo quan hệ nguyên nhân - kết quả. Vế đầu nêu sự kiện (nguyên nhân), vế sau nêu ý nghĩa/vị thế của di tích (kết quả). Cách trình bày này giúp khẳng định giá trị tầm cỡ quốc tế của Huế.
c4: Phương tiện: Hình ảnh (mặc dù ảnh chụp màn hình mờ nhưng thông thường các bài báo/văn bản này sẽ kèm ảnh minh họa di tích).Tác dụng: Giúp người đọc dễ dàng hình dung vẻ đẹp trực quan của Cố đô, tăng tính sinh động, hấp dẫn và xác thực cho các thông tin được mô tả bằng lời

.c5: Mục đích: Cung cấp thông tin, giới thiệu và quảng bá giá trị lịch sử, văn hóa của Cố đô Huế đến người đọc; khẳng định niềm tự hào dân tộc.Nội dung: Giới thiệu về sự phát triển của Phật giáo, các lễ hội truyền thống, sự giao thoa văn hóa Đông - Tây tại Huế và dấu mốc lịch sử khi được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.
c5: Mục đích: Cung cấp thông tin, giới thiệu và quảng bá giá trị lịch sử, văn hóa của Cố đô Huế đến người đọc; khẳng định niềm tự hào dân tộc.Nội dung: Giới thiệu về sự phát triển của Phật giáo, các lễ hội truyền thống, sự giao thoa văn hóa Đông - Tây tại Huế và dấu mốc lịch sử khi được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.


câu 1 Nhân vật Mai trong truyện ngắn Người bán mai vàng là hình ảnh tiêu biểu cho những con người lao động nghèo nhưng giàu lòng tự trọng và nhân hậu. Mai là một cô bé mồ côi, sống cùng ông ngoại trong hoàn cảnh thiếu thốn, phải theo ông đi bán mai để mưu sinh. Dù cuộc sống vất vả, Mai vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và giàu tình cảm. Em yêu thương ông ngoại, biết quan tâm, lo lắng cho người thân bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành. Đặc biệt, khi đối diện với sự nghèo khó, Mai không than vãn hay bi quan mà luôn cố gắng, lạc quan và tin vào điều tốt đẹp. Hình ảnh Mai nâng niu từng chậu mai, gửi gắm vào đó niềm hy vọng về một cuộc sống ấm no đã khiến người đọc xúc động. Qua nhân vật Mai, tác giả không chỉ ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của trẻ em nghèo mà còn thể hiện sự trân trọng đối với những con người sống lương thiện, giàu tình yêu thương trong xã hội. Nhân vật Mai vì thế để lại nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.

câu 2 Trong xã hội hiện đại, khi mạng xã hội ngày càng phát triển mạnh mẽ, lối sống khoe khoang, phô trương những thứ không thuộc về mình đang trở thành một hiện tượng đáng lo ngại trong một bộ phận giới trẻ. Không ít người trẻ sẵn sàng “tô vẽ” cuộc sống của bản thân bằng những hình ảnh xa hoa, sang chảnh, những món đồ đắt tiền hay những chuyến du lịch hào nhoáng, dù tất cả chỉ tồn tại trên mạng xã hội chứ không phản ánh đúng thực tế cuộc sống.

Nguyên nhân của hiện tượng này trước hết xuất phát từ tâm lý sính hình thức, thích được công nhận và ngưỡng mộ. Nhiều bạn trẻ cho rằng giá trị bản thân được đo bằng lượt thích, lượt theo dõi hay những lời tung hô ảo trên mạng. Bên cạnh đó, ảnh hưởng từ mạng xã hội với những hình ảnh hào nhoáng, cuộc sống “hoàn hảo” của người khác cũng khiến không ít người cảm thấy tự ti, từ đó cố gắng xây dựng một vỏ bọc hào nhoáng để che giấu sự thiếu tự tin bên trong.Tuy nhiên, lối sống khoe khoang, phô trương ấy mang lại nhiều hệ lụy tiêu cực. Trước hết, nó khiến con người đánh mất giá trị chân thật của bản thân, sống phụ thuộc vào ánh nhìn và sự công nhận của người khác. Thậm chí, có người vì chạy theo “vỏ bọc ảo” mà nói dối, vay mượn, sống vượt quá khả năng kinh tế, dẫn đến áp lực tâm lý và hệ quả lâu dài. Hơn nữa, lối sống ấy còn làm mai một những giá trị đạo đức tốt đẹp như sự chân thành, khiêm tốn và trung thực.

Trước thực trạng đó, mỗi bạn trẻ cần nhận thức rõ giá trị đích thực của bản thân không nằm ở vẻ bề ngoài hay những gì khoe khoang trên mạng, mà ở nhân cách, tri thức và những đóng góp tích cực cho xã hội. Sống chân thật, biết trân trọng bản thân và nỗ lực hoàn thiện mình mới là con đường giúp con người có được hạnh phúc bền vững và sự tôn trọng lâu dài từ người khác.

c4c1 ngôi t3

c2 Ông già Mai dành cả đời vun trồng một vườn mai vàng ở chân núi Ngũ Tây. Khi con trai và con dâu thành đạt, họ muốn đốn mai để mở rộng kinh doanh và xây nhà hiện đại. Ông Mai đau đớn, lặng lẽ dẫn cháu nội lang thang khắp đồi núi hoang để tránh nghe tiếng cưa máy cắt những cây mai quý giá. Ông đặt tay lên những nhát cắt, cảm nhận nhựa mai chảy ra, tưởng chừng mình cũng gục ngã. Cuối cùng, nhờ tình cảm gia đình, đặc biệt là niềm hạnh phúc của con cháu ("Miễn sao vợ chồng con có hạnh phúc"), ông đã tìm lại được niềm vui và hòa nhập với nhịp sống mới.

c3 Ông già Mai là một nhân vật tiêu biểu cho tình yêu thiên nhiên mãnh liệt và tâm hồn gắn bó sâu sắc với truyền thống, với những giá trị xưa cũ. Ông yêu vườn mai như một phần máu thịt của mình. Tuy nhiên, ông cũng là một người cha, người ông giàu đức hy sinh, vị tha. Dù đau lòng vì phải chứng kiến "cái chết" của vườn mai, ông vẫn chấp nhận thay đổi vì hạnh phúc của thế hệ sau, cho thấy sự thấu hiểu và tình cảm gia đình sâu đậm vượt lên trên tình yêu cá nhân.

c4 Chi tiết em thích nhất là khi "Ông lần ra vườn mai. Đặt bàn tay mình nơi nhát cây bị cắt. Nghe nhựa mai dính dính một mình".
Lý do: Chi tiết này tuy ngắn gọn nhưng giàu sức gợi cảm, bộc lộ sâu sắc nỗi đau tột cùng và sự gắn bó máu thịt của ông Mai đối với những cây mai. Hành động đặt tay vào nhát cắt thể hiện sự đồng cảm, xót xa như chính cơ thể mình bị tổn thương, làm nổi bật tình yêu và tâm hồn nhạy cảm của nhân vật.

c5 Yếu tố "tình cảm gia đình" có ảnh hưởng quyết định đến sự chuyển biến tâm lý và hành động của ông Mai.
Tình cảm gia đình là động lực sống: Câu nói của con trai "Ngần ấy cũng đủ làm niềm vui tuổi già của ba rồi" đã giúp ông vượt qua nỗi đau mất mai, tìm lại ý nghĩa cuộc sống qua hạnh phúc của con cháu.
Giúp ông hòa nhập: Tình cảm này giúp ông chấp nhận thực tại mới, hiểu rằng có những giá trị tinh thần (hạnh phúc gia đình) còn quan trọng hơn cả những giá trị vật chất hay truyền thống. Cuối cùng, ông đã "bắt được cái nhịp của cuộc sống mới bằng chính những cành mai vàng", cho thấy tình thương yêu đã giúp ông vươn lên và thích nghi.