Vũ Thị Ngân Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (khoảng 200 chữ) Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đứng trước những sự lựa chọn và chính những lựa chọn ấy tạo nên con người của chúng ta hôm nay. Như câu nói của Eleanor Roosevelt: “Tôi của ngày hôm nay là những lựa chọn của tôi ngày hôm qua”. Thật vậy, mỗi quyết định dù lớn hay nhỏ đều ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai. Nếu lựa chọn đúng đắn, chúng ta sẽ tiến gần hơn đến thành công và hạnh phúc; ngược lại, lựa chọn sai lầm có thể khiến ta phải trả giá. Vì thế, con người cần suy nghĩ chín chắn trước khi quyết định, không nên hành động theo cảm xúc nhất thời. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, dám đối mặt với hậu quả và rút ra bài học. Tuy nhiên, không phải ai cũng luôn đúng, điều quan trọng là biết sửa sai và hoàn thiện bản thân. Cuộc sống là chuỗi những lựa chọn liên tiếp, vì vậy hãy lựa chọn một cách thông minh để tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn.
Câu 2 Văn bản “Lụm Còi” của Nguyễn Ngọc Tư gây ấn tượng sâu sắc với người đọc không chỉ bởi nội dung cảm động mà còn bởi nghệ thuật kể chuyện đặc sắc. Trước hết, truyện được kể theo ngôi thứ nhất, giúp câu chuyện trở nên chân thực và gần gũi. Nhân vật “tôi” vừa là người kể vừa là người trải nghiệm, nhờ đó những cảm xúc như giận dỗi, bốc đồng rồi hối hận được thể hiện rất tự nhiên. Bên cạnh đó, tác giả xây dựng tình huống truyện độc đáo: một cậu bé bỏ nhà đi bụi gặp một đứa trẻ bị bỏ rơi. Sự đối lập giữa hai hoàn cảnh đã làm nổi bật giá trị của tình cảm gia đình. Nghệ thuật xây dựng nhân vật cũng rất thành công. Nhân vật Lụm hiện lên với số phận đáng thương nhưng giàu nghị lực, luôn khao khát tình yêu thương. Trong khi đó, nhân vật “tôi” có sự chuyển biến tâm lí rõ rệt, từ nông nổi đến nhận ra giá trị của gia đình. Đặc biệt, ngôn ngữ truyện giản dị, mang màu sắc Nam Bộ, gần gũi với đời sống, góp phần tạo nên tính chân thực và sinh động. Ngoài ra, việc sử dụng đối thoại tự nhiên giúp khắc họa rõ nét tính cách nhân vật và làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn. Chi tiết cuối truyện, khi “tôi” gọi “anh Lụm”, là điểm nhấn giàu ý nghĩa, thể hiện sự trưởng thành trong nhận thức. Tất cả những yếu tố đó đã góp phần tạo nên một câu chuyện cảm động, giàu giá trị nhân văn, giúp người đọc hiểu hơn về ý nghĩa của tình cảm gia đình.
câu 1: ngôi kể thứ nhất
Câu 2
Thời gian: Buổi chiều chạng vạng đến tối. Không gian: Ở ngã tư đường (chỗ rẽ về nhà ngoại của nhân vật “tôi”). Câu 3. Thằng Lụm mong được ba mẹ đánh như nhân vật “tôi” vì: Nó không có cha mẹ bên cạnh, bị bỏ rơi từ nhỏ. Nó khao khát tình cảm gia đình, nên dù bị mắng hay đánh cũng vẫn là hạnh phúc. → Điều đó thể hiện nỗi thiếu thốn tình yêu thương và ước mong có gia đình của Lụm. Câu 4. Đầu truyện: “tôi” gọi Lụm là “mày”. Cuối truyện: “tôi” gọi là “anh Lụm”. → Sự thay đổi này cho thấy: “Tôi” đã thay đổi nhận thức, trở nên trưởng thành hơn. Thể hiện sự cảm thông, tôn trọng và thương cảm đối với Lụm. Câu 5. Em không đồng tình với quan điểm: “Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn”. Vì: Gia đình là nơi yêu thương, che chở và nuôi dưỡng con người. Bỏ nhà đi chỉ là hành động bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Sống tự do không có nghĩa là phủ nhận trách nhiệm với gia đình. → Mỗi người cần biết trân trọng gia đình và lựa chọn đúng đắn.
câu 1
ngôi thứ 3
câu 2
Văn bản kể về hai cha con ông già mù sống bằng nghề trồng và bán mai vàng ở chân núi Ngũ Tây. Ông già Mai dành cả đời gắn bó, chăm sóc vườn mai bằng tất cả tình yêu và tâm huyết. Con trai ông là Mai cưu mang cô bé ăn xin tên Lan, sau này Lan trở thành vợ anh. Gia đình họ sống nghèo khó nhưng chan chứa tình thương, cùng nhau vượt qua thiên tai, mất mùa. Nhận thấy trồng mai không đủ sống, Mai trăn trở tìm hướng đi mới. Vì hạnh phúc của con cháu, ông già Mai chấp nhận cưa nửa vườn mai làm vốn, dù rất đau lòng. Nhờ sự hi sinh ấy, gia đình Mai dần bắt nhịp với cuộc sống mới. Câu 3.
Nhân vật ông già Mai là người giàu tình yêu thiên nhiên, yêu mai như máu thịt; sống nhân hậu, giàu lòng hi sinh; luôn đặt hạnh phúc của con cháu lên trên nỗi đau và lợi ích của bản thân. Câu 4.
Em thích nhất chi tiết ông già Mai chấp nhận cho cưa nửa vườn mai để con có vốn làm ăn, vì chi tiết ấy thể hiện rõ sự hi sinh thầm lặng, đau đớn nhưng cao cả của người cha dành cho con cháu. Câu 5.
Tình cảm gia đình là động lực tinh thần lớn lao giúp nhân vật Mai biết yêu thương, có trách nhiệm, dám suy nghĩ, dám thay đổi để vượt qua nghèo khó và xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình.
câu 1
ngôi thứ 3
câu 2
Văn bản kể về hai cha con ông già mù sống bằng nghề trồng và bán mai vàng ở chân núi Ngũ Tây. Ông già Mai dành cả đời gắn bó, chăm sóc vườn mai bằng tất cả tình yêu và tâm huyết. Con trai ông là Mai cưu mang cô bé ăn xin tên Lan, sau này Lan trở thành vợ anh. Gia đình họ sống nghèo khó nhưng chan chứa tình thương, cùng nhau vượt qua thiên tai, mất mùa. Nhận thấy trồng mai không đủ sống, Mai trăn trở tìm hướng đi mới. Vì hạnh phúc của con cháu, ông già Mai chấp nhận cưa nửa vườn mai làm vốn, dù rất đau lòng. Nhờ sự hi sinh ấy, gia đình Mai dần bắt nhịp với cuộc sống mới. Câu 3.
Nhân vật ông già Mai là người giàu tình yêu thiên nhiên, yêu mai như máu thịt; sống nhân hậu, giàu lòng hi sinh; luôn đặt hạnh phúc của con cháu lên trên nỗi đau và lợi ích của bản thân. Câu 4.
Em thích nhất chi tiết ông già Mai chấp nhận cho cưa nửa vườn mai để con có vốn làm ăn, vì chi tiết ấy thể hiện rõ sự hi sinh thầm lặng, đau đớn nhưng cao cả của người cha dành cho con cháu. Câu 5.
Tình cảm gia đình là động lực tinh thần lớn lao giúp nhân vật Mai biết yêu thương, có trách nhiệm, dám suy nghĩ, dám thay đổi để vượt qua nghèo khó và xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình.