Trịnh Hương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Truyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2: Quỳnh thuộc kiểu nhân vật thông minh, dí dỏm trong truyện cười dân gian, thường dùng trí tuệ để chế giễu những kẻ ngu dốt, khoe khoang.
Câu 3: Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh là sự châm biếm lão trọc phú chỉ biết ăn uống, hưởng thụ mà không có tri thức thực sự. Quỳnh muốn nhấn mạnh rằng bụng của lão chứa đầy thức ăn chứ không phải kiến thức từ sách vở.
Câu 4: Thủ pháp gây cười của truyện là sự đối lập giữa hành động và lời nói, cách chơi chữ thông minh và sự trào phúng nhằm chế giễu thói học đòi làm sang của lão trọc phú.
Câu 5: Tác giả sáng tác truyện nhằm phê phán những kẻ dốt nhưng thích khoe khoang, đồng thời đề cao trí tuệ và sự nhanh trí của Trạng Quỳnh.
Câu 6: Câu chuyện mang lại bài học về giá trị của tri thức thực sự. Con người không nên chỉ chạy theo vẻ bề ngoài mà cần trau dồi kiến thức để trở thành người có hiểu biết. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta về sự khiêm tốn, không nên khoe khoang những điều mình không có.