Đặng Vũ Tiến Khoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1Nhân vật người bán mai trong đoạn trích là một hình ảnh đẹp, kết tinh lòng tự trọng và thái độ trân trọng cái đẹp giữa những xô bồ của cuộc sống mưu sinh. Trước hết, ông hiện lên với vẻ ngoài nhọc nhằn, khắc khổ của một người lao động nghèo, dành cả năm trời chăm chút cho từng gốc mai để đợi ngày Tết. Tuy nhiên, điểm sáng nhất ở nhân vật này chính là cốt cách thanh cao và lòng tự trọng. Dù ở vị thế người bán cần tiền, ông không hề rẻ rúng thành quả lao động của mình. Ánh mắt ông nhìn những đóa mai vàng không chỉ là nhìn một món hàng, mà là nhìn "đứa con tinh thần" đầy nâng niu. Khi đối mặt với những khách hàng thiếu tế nhị hoặc mặc cả quá đáng, thái độ của ông không hề giận dữ mà đầy bản lĩnh: ông thà không bán còn hơn để cái đẹp bị xúc phạm bởi sự thô lỗ. Qua nhân vật người bán mai, tác giả đã khéo léo gửi gắm thông điệp về giá trị của con người không nằm ở tài sản mà ở nhân cách. Ông chính là hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, nhắc nhở chúng ta về sự thấu cảm và trân trọng đối với những người đang âm thầm làm đẹp cho đời.
Câu 2:
Trong thời đại mạng xã hội bùng nổ, ranh giới giữa thực và ảo đôi khi trở nên mong manh. Một hiện tượng đáng suy ngẫm đang nảy sinh là lối sống thích khoe khoang, phô trương "ảo" những thứ không thuộc về mình của một bộ phận giới trẻ hiện nay.
Thực tế, không khó để bắt gặp những hình ảnh sang chảnh trên Facebook hay Instagram: những món đồ hiệu đắt đỏ, những chuyến du lịch xa hoa hay những xấp tiền mặt... Điều đáng nói là nhiều trong số đó là đồ đi mượn, ảnh "coppy" hoặc được dàn dựng công phu để đánh lừa thị giác người xem. Đây là kiểu sống "mượn oai hùm", dùng những giá trị vật chất của người khác để đắp điếm cho sự trống rỗng của bản thân.
Nguyên nhân của lối sống này bắt nguồn từ tâm lý hiếu danh và sự lệch lạc trong nhận thức về giá trị bản thân. Nhiều người trẻ lầm tưởng rằng sự ngưỡng mộ thông qua những lượt "like" và "comment" chính là thước đo cho sự thành công. Họ bị cuốn vào vòng xoáy của sự so sánh, sợ bị tụt hậu nên phải tạo ra một vỏ bọc hoàn hảo để bằng bạn bằng bè.
Hậu quả của lối sống này rất đáng báo động. Về phía cá nhân, nó khiến con người trở nên giả tạo, luôn phải sống trong lo sợ bị bóc trần sự thật. Khi mải mê chăm chút cho thế giới ảo, họ bỏ quên việc rèn luyện tri thức và tâm hồn thực tế – những thứ cốt lõi tạo nên giá trị bền vững. Về phía xã hội, lối sống này tạo ra một môi trường đầy rẫy sự lừa dối, cổ xúy cho tư duy lười biếng, muốn có "quả ngọt" mà không muốn gieo trồng.
Để khắc phục, mỗi người trẻ cần hiểu rằng: "Giá trị của một viên kim cương nằm ở độ cứng và ánh sáng tự thân, chứ không phải ở chiếc hộp bọc ngoài". Thay vì mất thời gian "photoshop" cuộc đời mình trên mạng, hãy dành thời gian đó để học tập, làm việc và cống hiến. Chúng ta cần sống thật với chính mình, trân trọng những gì mình tự tay làm ra, bởi niềm vui từ sự thực chất luôn bền vững hơn ánh hào quang mượn tạm.
Tóm lại, sống ảo để tạo niềm vui nhỏ thì vô hại, nhưng lấy sự khoe khoang giả tạo làm mục đích sống thì thật nguy hại. Hãy để bản thân tỏa sáng bằng tài năng và nhân cách thật sự, thay vì là một bản sao lấp lánh nhưng rỗng tuếch.