Lưu Hà Diệu Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Hà Diệu Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Lối sống vô trách nhiệm: Một vấn đề nhức nhối của giới trẻ hiện nay Trong nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại, nơi mà sự phát triển không ngừng về kinh tế và công nghệ đang định hình lại nhiều khía cạnh của cuộc sống, một vấn đề đáng lo ngại đang dần len lỏi và bộc lộ rõ nét trong một bộ phận giới trẻ: lối sống vô trách nhiệm. Đây không chỉ là biểu hiện của sự thiếu sót trong giáo dục cá nhân, mà còn là một tín hiệu cảnh báo về những hệ lụy tiềm ẩn đối với tương lai của mỗi cá nhân và sự phát triển bền vững của xã hội. Vô trách nhiệm, xét về bản chất, là sự thiếu ý thức, thiếu quan tâm và không sẵn sàng gánh vác những bổn phận, nghĩa vụ của bản thân đối với chính mình, gia đình và cộng đồng. Nó biểu hiện qua thái độ thờ ơ, ỷ lại, ngại khó, ngại khổ, chỉ biết hưởng thụ mà không quan tâm đến hậu quả hành động của mình. Lối sống này đang ngày càng có xu hướng gia tăng trong một bộ phận giới trẻ, gây ra nhiều hệ lụy đáng quan ngại. Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm ở giới trẻ hiện nay vô cùng đa dạng. Trong học tập, đó là sự lười biếng, thiếu chuyên cần, gian lận trong thi cử, hay thậm chí là bỏ học giữa chừng. Trong công việc, là sự cẩu thả, làm việc qua loa, đối phó, không hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn hoặc chất lượng kém. Rộng hơn, đó còn là sự vô tâm, thiếu quan tâm đến gia đình, không hiếu thảo với cha mẹ, ông bà. Trong các mối quan hệ xã hội, là sự bàng quan, thờ ơ trước những khó khăn, bất công, hay thậm chí là hành vi vi phạm pháp luật mà không ý thức được trách nhiệm công dân của mình. Thậm chí, nhiều bạn trẻ còn sa đà vào các tệ nạn xã hội như game online, mạng xã hội, lối sống thực dụng, chỉ chạy theo những giá trị ảo mà quên đi những giá trị đạo đức truyền thống tốt đẹp. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến lối sống vô trách nhiệm này. Trước hết, cần kể đến vai trò của giáo dục gia đình. Sự nuông chiều quá mức, bao bọc con cái trong sự an toàn, làm thay mọi việc khiến nhiều bạn trẻ thiếu đi tính tự lập, kỹ năng giải quyết vấn đề và ý thức trách nhiệm. Bên cạnh đó, sự tác động mạnh mẽ của mặt trái kinh tế thị trường, lối sống hưởng thụ và việc tiếp cận thông tin tràn lan trên mạng xã hội cũng góp phần không nhỏ. Khi bị cuốn vào vòng xoáy của tiền tài, danh vọng, những giá trị ảo, một số bạn trẻ dần đánh mất đi la bàn đạo đức, trở nên vô cảm và vô trách nhiệm. Ngoài ra, bản thân mỗi bạn trẻ nếu thiếu mục tiêu sống rõ ràng, thiếu bản lĩnh và ý thức rèn luyện cũng rất dễ sa vào lối sống buông thả, vô trách nhiệm. Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng nghiêm trọng. Trước hết, chính bản thân người trẻ sẽ phải gánh chịu. Sự lười biếng, thiếu kỷ luật sẽ khiến họ mất đi cơ hội phát triển bản thân, không có nền tảng vững chắc cho tương lai. Khi bước vào đời, họ dễ đối mặt với thất nghiệp, sống phụ thuộc vào gia đình, xã hội, thậm chí sa vào các tệ nạn. Không chỉ dừng lại ở cá nhân, lối sống vô trách nhiệm còn gây tổn hại đến gia đình, xã hội. Gia đình phải gánh chịu những nỗi lo về kinh tế, tinh thần. Xã hội sẽ thiếu đi nguồn nhân lực chất lượng, thiếu những công dân có ý thức, những hành vi vô trách nhiệm như xả rác bừa bãi, vi phạm luật giao thông, hay sự thờ ơ trước cái xấu, cái ác sẽ làm suy đồi các giá trị đạo đức, cản trở sự phát triển chung. Tuy nhiên, cần khẳng định rằng không phải tất cả giới trẻ đều sống vô trách nhiệm. Vẫn còn đó rất nhiều bạn trẻ sống đẹp, sống có ích, luôn nỗ lực hoàn thiện bản thân và cống hiến cho xã hội. Những tấm gương ấy chính là minh chứng rõ ràng cho sức sống và ý chí vươn lên của thế hệ trẻ Việt Nam. Để khắc phục tình trạng đáng lo ngại này, cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình cần chú trọng giáo dục con cái về ý thức trách nhiệm ngay từ nhỏ, tạo điều kiện cho con tự lập, tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Nhà trường không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn cần giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, giúp học sinh hiểu rõ vai trò và nghĩa vụ của bản thân. Xã hội cần xây dựng môi trường sống lành mạnh, tôn vinh những giá trị tốt đẹp, đồng thời phê phán, lên án những hành vi vô trách nhiệm. Về phía mỗi bạn trẻ, điều quan trọng nhất là phải tự ý thức và tự thay đổi. Cần xác định mục tiêu sống đúng đắn, nghiêm túc trong học tập và lao động, biết sống vì bản thân nhưng không quên trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Tuổi trẻ là tương lai của đất nước, là rường cột của xã hội. Vì vậy, sống có trách nhiệm không chỉ là nghĩa vụ mà còn là thước đo giá trị của mỗi con người. Khi mỗi người trẻ biết sống đúng, sống có trách nhiệm, xã hội sẽ ngày càng văn minh, tốt đẹp và phát triển bền vững hơn. Mỗi chúng ta hãy cùng nhau hành động, góp phần xây dựng một thế hệ trẻ đầy đủ năng lực, phẩm chất và đặc biệt là một tinh thần trách nhiệm cao.

Câu 1: ngôi kể thứ 3

Câu 2 : nhân vật thông minh, hóm hỉnh ,trí tuệ

Câu 3 : chế giễu lão trọc phú chỉ biết ăn uống,tham lam,ngủ dốt

Câu 4: nói ngược, nói quá, chơi chữ,dùng cách nói ví von , Hài hước, tạo tình huống bất ngờ

Câu 5 : mua vui, giải trí,phê phán thôi khỏe của ,ngủ dốt của bọn nhà giàu,cả ngợi trí thông mình,dí dỏm của người dân lao động

Câu 6 câu chuyện phơi sách phơi bụng cho em thấy sự thông minh và hóm hỉnh của trạng Quỳnh .Qua đó, truyện phê phán những người giàu có nhưng ngu dốt ,chỉ biết khoe khoang mà không chịu học hỏi .Truyện cũng nhắc nhở chúng ta cần coi trọng tri thức ,không nên sống chỉ vì ăn uống ,hưởng thụ .Em cảm thấy câu chuyện vừa vui nhộn vừa mang ý nghĩa sâu sắc

Trong cuộc sống, đôi khi chỉ một hành động nhỏ bé cũng có thể mang lại hơi ấm cho người khác. Em đã hiểu rõ điều đó qua một lần tham gia hoạt động quyên góp ủng hộ học sinh vùng cao bị lũ lụt – một trải nghiệm giản dị mà sâu sắc, khiến em nhớ mãi. Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, gió nhẹ thổi qua những tán phượng trước sân trường. Cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp, giọng cô trầm lắng: “Các em ạ, những ngày qua, ở vùng cao phía Bắc có nhiều bạn nhỏ bị mất nhà cửa, sách vở vì lũ quét. Trường mình sẽ tổ chức quyên góp để giúp các bạn vượt qua khó khăn.” Nghe cô nói, cả lớp em bỗng im lặng. Trong lòng mỗi người đều dấy lên một cảm xúc khó tả – vừa thương, vừa muốn được chia sẻ. Suốt giờ ra chơi hôm đó, chúng em bàn nhau chuẩn bị những món quà nhỏ: người góp vài quyển vở, người góp áo ấm, người gom tiền tiết kiệm từ bữa sáng. Em cũng lấy số tiền mà mình để dành bấy lâu, tuy ít nhưng chứa đựng cả tấm lòng chân thành. Mẹ biết chuyện, mẹ mỉm cười hiền hậu: “Con làm đúng lắm. Giúp đỡ người khác là giúp chính mình sống tốt hơn.” Lời mẹ khiến em thấy ấm áp vô cùng. Sáng thứ Hai, sân trường rực rỡ cờ hoa. Chiếc thùng quyên góp được đặt ngay ngắn dưới gốc phượng, trang trí bằng giấy màu và dòng chữ “Hướng về miền núi thân yêu”. Khi tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu, từng hàng học sinh lặng lẽ tiến lên, bỏ vào thùng những phong bì, những món quà nhỏ. Không khí hôm ấy thật đặc biệt – không ồn ào, náo nhiệt, mà tràn đầy sự yêu thương và sẻ chia. Em khẽ cúi đầu khi thả phong bì của mình vào thùng, trong lòng thầm cầu mong các bạn nhỏ nơi xa sẽ sớm vượt qua khó khăn. Một tuần sau, cô giáo cho cả lớp xem những bức ảnh thầy cô mang quà đến vùng cao. Trên màn hình là những gương mặt bé thơ rạng rỡ, những đôi mắt ánh lên niềm vui khi nhận chiếc áo ấm, quyển vở mới. Em cảm thấy tim mình chợt run lên – một cảm giác hạnh phúc khó diễn tả. Em hiểu rằng, tình yêu thương không cần to tát, chỉ cần xuất phát từ trái tim chân thành cũng đủ để sưởi ấm lòng người. Từ hoạt động ấy, em học được một bài học quý giá: sống không chỉ để nhận, mà còn để cho đi. Mỗi lần nhớ lại, em lại thấy lòng mình ấm áp và tràn đầy động lực. Chính những việc làm nhỏ bé như thế khiến em tin rằng, cuộc sống này luôn tươi đẹp và con người luôn gắn bó với nhau bằng sợi dây của lòng nhân ái. Chuyến quyên góp năm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc không thể nào quên. Nó dạy em biết yêu thương, biết sẻ chia và biết trân trọng những gì mình đang có. Em tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập, sống tốt hơn mỗi ngày để có thể đóng góp nhiều hơn cho cộng đồng — như cách mà em từng làm, bằng tất cả trái tim. ---

Hình ảnh cơm cháy giòn và thơm, hòa quyện cùng mùi hương đồng bát ngát và mùi nước quê thanh khiết, xen lẫn chút mùi khói bếp cay nồng, không chỉ là những chi tiết vụn vặt mà là cả một bầu trời ký ức tuổi thơ ùa về. Những mùi hương tưởng chừng giản đơn ấy lại có sức mạnh phi thường, trở thành neo giữ tâm hồn ta với cội nguồn. Với tôi, kỷ niệm tuổi thơ chính là những viên gạch đầu tiên xây nên nền tảng tính cách, là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn ta qua những năm tháng trưởng thành bộn bề. Chúng nhắc nhở ta về sự ấm áp của gia đình, về những ngày tháng hồn nhiên, vô lo vô nghĩ. Chính những điều mộc mạc, chân chất ấy làm nên ý nghĩa sâu sắc nhất của cuộc đời, là bệ đỡ vững chắc giúp ta vượt qua giông bão phía trước, luôn biết trân trọng giá trị của sự bình yên và tình thân.

Năm lớp 5, em có một chuyến đi mà đến bây giờ vẫn không thể nào quên — đó là chuyến tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở thủ đô Hà Nội. Từ nhỏ, em đã nghe nhiều câu chuyện về Bác Hồ kính yêu, nhưng đây là lần đầu tiên em được tận mắt đến nơi Bác đang yên nghỉ, vì vậy trong lòng em tràn đầy háo hức và xúc động. Buổi sáng hôm ấy, trời trong xanh, gió nhẹ thổi mát rượi. Chiếc xe chở đoàn học sinh chúng em rời cổng trường trong tiếng nói cười vui vẻ. Qua khung cửa xe, Hà Nội hiện ra thật đẹp với những hàng cây xanh rợp bóng, những con phố tấp nập xe cộ và những dãy nhà cổ kính. Khi cô giáo thông báo: “Chúng ta sắp đến Lăng Bác!”, cả xe bỗng im lặng. Ai nấy đều hướng mắt ra cửa sổ, chờ được nhìn thấy nơi thiêng liêng mà bao lâu nay chỉ biết qua sách báo và truyền hình. Khi xe dừng lại ở Quảng trường Ba Đình, em thực sự choáng ngợp. Giữa không gian rộng lớn và trang nghiêm ấy, Lăng Bác hiện lên uy nghi, vững chãi với màu đá xám trầm. Lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trên nền trời xanh như một ngọn lửa rực sáng, tượng trưng cho lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Em và các bạn xếp hàng ngay ngắn, đi trong hàng người dài, lòng tràn đầy cảm xúc khó tả. Bên trong Lăng, không khí yên tĩnh đến lạ. Từng bước chân như khẽ chạm vào sự thiêng liêng của lịch sử. Khi được tận mắt nhìn thấy Bác nằm đó, khuôn mặt hiền từ, đôi mắt khép lại bình yên, em cảm thấy sống mũi cay cay. Em bỗng nhớ đến những câu hát quen thuộc: *“Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng…”* Giây phút ấy, em chỉ muốn được nói với Bác rằng: “Bác ơi, chúng cháu mãi ghi nhớ công ơn của Bác và sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng Người.” Sau khi viếng Bác, đoàn chúng em được tham quan khu nhà sàn và ao cá nơi Bác từng sống và làm việc. Mọi thứ giản dị nhưng ấm áp, gần gũi đến lạ. Nhìn căn phòng nhỏ với chiếc giường mộc mạc và bộ bàn ghế bằng tre, em càng hiểu hơn về lối sống thanh bạch, khiêm nhường của Bác Hồ. Em thầm nghĩ, có lẽ chính sự giản dị ấy đã làm nên một con người vĩ đại. Trước khi rời đi, em đứng thật lâu ở Quảng trường Ba Đình, ngước nhìn lá cờ Tổ quốc bay phần phật trong gió. Em tưởng tượng lại khoảnh khắc lịch sử ngày 2 tháng 9 năm 1945, khi Bác đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Dường như hình ảnh ấy vẫn còn vang vọng đâu đây, khiến lòng em dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Chuyến tham quan Lăng Bác hôm ấy đã để lại trong em ấn tượng sâu đậm. Em không chỉ được mở rộng hiểu biết, mà còn học được nhiều bài học quý giá về lòng yêu nước, sự giản dị và tinh thần cống hiến. Em tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để mai này góp phần xây dựng đất nước — như lời Bác dạy: *“Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, chính là nhờ công học tập của các cháu.”* -

Có, vì khi đó chúng ta có thể cảm nhận được chúng và cảm nhận được sự thảnh thơi, và bảo vệ chúng

Phong phú, trong trẻo , xanh mát, dễ chịu