Phạm Thị Trà My
Giới thiệu về bản thân
- Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự (kể chuyện).
- Câu 2: Quân lính đâm giáo vào đùi mà Phạm Ngũ Lão không hay biết vì ông đang mải mê suy nghĩ về việc nước (binh pháp, cách đánh giặc) nên tâm trí quá tập trung, dẫn đến mất cảm giác về nỗi đau thể xác nhất thời.
- Câu 3:
- Hưng Đạo Vương không trách phạt mà còn đưa về kinh đô vì ông nhận ra Phạm Ngũ Lão là một bậc kỳ tài, có ý chí lớn và lòng yêu nước sâu sắc qua hành động thản nhiên trước vết thương.
- Điều này cho thấy Hưng Đạo Vương là người có tầm nhìn xa trông rộng, biết trọng dụng nhân tài và luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên hết.
- Câu 4: Nhân vật Phạm Ngũ Lão hiện lên với những đặc điểm:
- Lòng yêu nước thiết tha và ý chí cứu nước mãnh liệt.
- Sự tập trung cao độ, chín chắn trong suy nghĩ (vẻ đẹp tâm hồn).
- Sự khiêm nhường nhưng đầy bản lĩnh của một vị tướng tài ba.
- Câu 5: Suy nghĩ về vai trò của việc sống có lý tưởng (5 - 7 dòng):
Sống có lý tưởng đóng vai trò như một "kim chỉ nam" dẫn lối cho con người trong cuộc đời. Giống như Phạm Ngũ Lão luôn trăn trở việc nước, lý tưởng giúp chúng ta xác định được mục tiêu rõ ràng, từ đó có thêm động lực để vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Khi có lý tưởng cao đẹp, con người sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, không chỉ cho bản thân mà còn đóng góp tích cực cho cộng đồng và xã hội. Ngược lại, nếu thiếu đi lý tưởng, chúng ta dễ rơi vào trạng thái mông lung, ích kỷ và thiếu sức mạnh để vươn tới những thành công lớn lao.
Con người muốn hoàn thiện bản thân thì cần rèn luyện nhiều đức tính tốt đẹp, một trong số đó chính là sống có trách nhiệm và đẩy thói vô trách nhiệm ra xa bản thân. Trách nhiệm là việc mỗi người ý thức được công việc, nhiệm vụ của bản thân mình và cố gắng hoàn thiện chúng một cách trọn vẹn và nhanh nhất mà không để người khác phải nhắc nhở, khiển trách. Vô trách nhiệm trái ngược trách nhiệm, là việc mỗi người không có ý thức hoàn thành công việc, nghĩa vụ của mình một cách đúng hạn mà dửng dưng, để người khác phải nhắc nhở, khiển trách. Mỗi chúng ta khi sinh ra được sống trong nền hòa bình đã là một sự may mắn, chính vì vậy chúng ta cần phải cống hiến nhiều hơn để phát triển nước nhà vững mạnh, có thể chống lại mọi kẻ thù. Khi chúng ta tích cực học tập, lao động, tạo lập cho mình một cuộc sống tốt đẹp cũng chính là cống hiến cho tổ quốc. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết yêu thương, giúp đỡ đồng bào, đoàn kết không chỉ giúp cho chúng ta được yêu thương, trân trọng trong mắt mọi người mà nó còn thể hiện sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Là một học sinh trước hết chúng ta cần học tập thật tốt, nghe lời ông bà cha mẹ, lễ phép với thầy cô. Có nhận thức đúng đắn về việc giữ gìn và bảo vệ tổ quốc. Luôn biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh,… Tuy nhiên vẫn còn có nhiều bạn sống không có trách nhiệm với bản thân mình cũng như với những người xung quanh. Những người này sẽ khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm và sớm bị xã hội đào thải. Mỗi người chỉ được sống có một lần, hãy trở thành một công dân tốt, có đạo đức, trách nhiệm, tránh xa thói vô trách nhiệm vàbiết sống vì mọi người nhiều hơn.
câu 1: ngôi kể thứ 3
câu 2: nhân vật thông minh (hoặc nhân vật gây cười /hài hước )
câu 3: lời châm biếm sâu cay thói học đòi,coi trọng hình thức hơn nội dung của ông
câu 4: tạo tình huống trớ trêu ,bất ngờ kết hợp với nghệ thuật chơi chữ , nói mỉa mai
câu 5: phê phán thói học đòi ,ham hư danh ,coi trọng hình thức mà ko có thực chất
câu 6: câu truyện mang lại bài học sâu sắc về sự chân thành và thực chất trong cuộc sống .không nên chạy theo hư danh ,học đòi những thứ không thuộc về mình .thay vào đó ,mỗi người cần sống thật với bản thân ,coi trọng giá trị thực chất hơn vẻ bề ngoài