Nguyễn Tiến Phước
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (xưng “tôi”).
→ Người kể chuyện là con gái thứ ba – Chi-hon.
Câu 2:
Điểm nhìn: Từ điểm nhìn của người con gái (Chi-hon).
→ Câu chuyện được nhìn qua suy nghĩ, cảm xúc, sự hồi tưởng và day dứt của người con về mẹ.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật: Điệp cấu trúc (“Lúc mẹ… cô đang…” được lặp lại).
Tác dụng:
+Nhấn mạnh sự đối lập giữa lúc mẹ gặp biến cố thì con lại đang bận rộn với công việc riêng
+Làm nổi bật sự vô tâm của người con và nỗi day dứt, ân hận sau này.
câu 4
Phẩm chất của người mẹ:
+ hy sinh thầm lặng
+ tần tảo yêu thương con hết mực
+ cam chịu giàu đức hi sinh
câu 5
Chi-hon hối tiếc:
Cô hối tiếc vì đã quá bận rộn với công việc, không quan tâm, không ở bên mẹ khi mẹ cần; chưa từng thực sự thấu hiểu những hi sinh của mẹ.
-Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta vô tình làm người thân tổn thương bởi sự thờ ơ của mình. Những lời nói thiếu kiên nhẫn, những lần mải mê với công việc hay bạn bè mà quên hỏi han cha mẹ đều có thể khiến họ buồn lòng. Khi mất đi rồi, ta mới nhận ra sự quan tâm giản dị mỗi ngày quý giá biết bao. Vì vậy, mỗi người cần sống chậm lại, lắng nghe và yêu thương gia đình nhiều hơn. Đừng để sự vô tâm hôm nay trở thành nỗi ân hận mai sau.